Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

VŨ HOÀNG CHƯƠNG VÀ LU HÀ


Lu Hà Và Vũ Hoàng Chương Chùm 1
Bẽ Bàng Muà Ngàn Thu

Ta từng để nỗi niềm trăn trở                                       Nước non này đá lở sông trôi
Giang sơn mấy độ cát bồi
Lênh đênh chìm nổi xa xôi luân hồi           

Từ buổi trước chơi vơi vực thẳm
Rừng u minh ảm đạm bờ mê
Lao xao lưả chớp bốn bề
Ta van cát bụi não nề bi thương
Dù nhơ sạch đừng vương thế đạo
Gót chân người tráo trở than ôi!
Bon chen thua được với đời
Quản chi tiếng khóc ma cười thâu đêm

Tâm hương đốt trăng thềm nhỏ lệ
Giọt sương rơi quỳ gối xin cầu
Nắng mưa dầu dãi mái đầu
Hồn thơ sẽ hết bể dâu đoạn trường

Bao phen đã tơ chùng phím gãy
Tang tóc này đày ải nhân gian
Vì ai lũ quỷ dạo đàn
Chập chờn vũ điệu máu tràn láng lai...

Đêm thổ huyết canh dài nức nở
Dân tộc ơi! Máu đỏ da vàng
Mà sao lưỡi hái phũ phàng
Buá dìu kìm kéo bẽ bàng ngàn thu...!

cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Nguyện Cầu
23.10.2012 Lu Hà
Bóng Tà Chiều Đông

Dập dìu biển nước gợn sầu
Niềm thương nỗi nhớ buồn rầu giọt mưa
Lắng nghe gió gọi lưa thưa
Nắm tay lần cuối tiễn đưa qua cầu

Giang hồ thôi vĩnh biệt nhau
Trời Âu trôi giạt mái đầu điêu linh
Phong vân lận đận duyên tình
Giai nhân dặm nẻo viễn trình phút giây

Dừng chận quan ải đắng cay
Đêm nay tri ngộ vui vầy gối nhung
Dạt dào hương ngát hoa dung
Ngọn đèn hư ảo trập trùng gió mây

Chập chờn trăng lạnh sương ngây
Sầu chung lưu lạc hương say canh dài
Ái ân lơi lả Liễu Trai
Ra đi chẳng hẹn ngày mai trở về

Rượu đào dàn duạ đê mê
Rồi đây lưả tắt ê chề bình khô
Vắng em hồn lạc bơ vơ
Còn ai say nưã mộng mơ lỡ làng

Lối tìm mờ mịt dặm tang
Bến nào hải ngoại quê nàng xa xôi
Tuyết rơi tràn ngập phương trời
Lòng băng trắng xoá hồi hồi xót xa

Tương tư châu lệ mưa sa
Hoàng hôn hiu quạnh bóng tà chiều đông
Nưả đêm trời nổi cơn giông
Sóng lòng gào thét bi thương não nùng!

cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Đời Vắng Em Rồi
23.10.2012 Lu Hà

Chập Chờn Vì Sao
chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Phương Xa

Nhổ neo theo sóng ra khơi
Thuyền ta lạc hướng chơi vơi cuối trời
Về Đông hay giạt phương Đoài
Nỗi lòng cay đắng tả tơi rã rời

Cô đơn dăm bảy lạc loài
Quê hương ruồng bỏ giống nòi coi khinh
Thuyền tình bể ái lênh đênh
Mênh mông vô tận dập dềnh hư vô

Sá chi thế kỷ lu mờ
Đầu thai nhầm lối chơ vơ đợi chờ
Thuyền đừng ghé bến hoang sơ
Không dung kiêu bạc mịt mù tương lai

Men đời ngây ngất trần ai
Hắt hiu buồm rách canh dài lệ chan
Thuyền ơi theo gió hãy ngoan
Phương xa lạc lõng chập chờn vì sao...

31.3.2012 Lu Hà
Chết Dần Từng Đêm
Cha mẹ bỏ đi hương khói lạnh
Chê phận nghèo cám cảnh chị em
Giọt sầu lã chã từng đêm
Mà sao xuân vẫn vương thềm bóng trăng...

Em còn bé lắm hương thoang thoảng
Chị bước sang ngang chẳng chọn thuyền
Vui gì mà nghĩ đến duyên
Thu tàn nhắm mắt triền miên tháng ngày

Tiễn đưa chị đắng cay em khóc
Phận mỏng manh từng bước lần hồi
Nay đây mai đó chơi vơi
Đổi nơi nương tưạ tả tơi mấy lần

Cánh hoa rụng trần gian từng lưá
Lòng giá băng tháng héo ngày khô
Lăn tăn bọt nước hững hờ
Đêm sương trăng lạnh mịt mờ ai vương

Chàng xuất hiện hào quang rực rỡ
Hoa mười giờ chớm nở mượt mà
Dạt dào ong bướm la đà
Ái ân tầm tã chân cầu gió mưa...

Hương ngây ngất bao lâu nụ khép
Mở lòng yêu trọn kiếp hiến dâng
Hồn trinh phong kín tay chàng
Đê mê say đắm nhẹ nhàng thướt tha

Ai ngờ giưã đang muà hoa thắm
Tình lên men hương đợm cuồng si
Phồn vinh đô thị thầm thì
Ngưạ theo đường cũ đầm đià cỏ nhung

Chàng lưu luyến buông tuồng suồng sã
Chốn vui chơi sa đoạ đèn màu
Dẩm lên đau khổ dãi dầu
Mình em vò võ âu sầu cô liêu

Thế là hết những chiều gió lộng
Chút mong manh hy vọng mất rồi
Đời em thân xác tàn hơi
Mưa ngâu nặng hạt tuôn rơi phũ phàng

Người ta khóc dở dang bi lụy
Em không còn giọt lệ kêu than
Lửng lơ kià đám tro tàn
Sông tình đã cạn suối ngàn ráo khô

Xuân quá lưá dật dờ sớm tối
Chị lấy chồng như vậy yên thân
Còn em lận đận cơ hàn
Nhà tranh vách đất chết dần từng đêm...

Bởi số phận nghèo hèn từ bé
Em sinh ra cha mẹ mất rồi
Họ hàng thì lại xa xôi
Người khôn cuả khó mảnh đời lầm than.

cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Đời Còn Chi
24.10.2012 Lu Hà
Cơn Say Ảo Vọng
Chuyển thể từ thơ tự do Vũ Hoàng Chương: Say Đi Em

Điệu kèn biếc quay cuồng hương phấn
Khúc nhạc hồng phấn chấn mê ly
Ôm nhau ngất ngưởng đôi người
Đầu xanh lận đận ngậm ngùi xót thương

Càng thổn thức vấn vương tê dại
Người hoa xưa chăn gối má kề
Mà nay bao nỗi chán chề
Tình xuân đã héo hết rồi yêu đương

Hồn bả lả nhưng chân chân còn dẻo
Khúc nghê thường cuộc rượu lẳng lơ
Lòng nghiêng tràn hết tim yêu
Ánh đèn tha thiết nuột nà dáng tơ

Chân lả lướt đê mê loạng choạng
Cánh tay hờ gợn sóng âm ba
Hoang vu hồn gửi bao la
Ánh đèn phai nhạt ngẩn ngơ má đào

Hãy gượng dậy mặt hoa da phấn
Dựa bờ vai đừng thẹn giai nhân
Tiến lùi lạc điệu đôi chân
Xiết tay ghì chặt toàn thân đã mềm

Trên sàn gỗ chập chờn lảo đảo
Nhớ làm chi sóng gió ta bà
Say đi rượu vẫn chờ ta
Mềm môi uống mãi mắt hoa sương mờ

Thân mềm mại còn chưa chuếnh choáng
Cuối chân trời phóng đãng người ơi!
Khát khao hồn vẫn chưả say
Cung đàn nghiêng ngả lả lơi điên rồ

Rượu, rượu nưã làm sao quên hết
Trong cơn say thảm thiết bi ai
Sắc màu lướt mướt buồn trôi
Có ai hư ảnh kề môi rã rời...

Quay cuồng loạn đất trời nghiêng ngả
Trong men say bén lưả em ơi!
Thành Sầu lệ đổ tuôn rơi
Tìm trong ảo vọng u hoài chiều thu!

13.11.2010 Lu Hà

Đắm Chìm Biển Máu

Neo đã nhổ thuyền xa rời bến
Dẫu cho dù lận đận bốn phương
Mặc cho sóng đánh thê lương
Cô đơn cay đắng vấn vương u hoài

Lũ chúng ta lạc loài lê bước
Lỡ sa cơ thảm khốc trần gian
Giang sơn tổ quốc bần hàn
Đắm chìm biển máu rũ thân nát dầm

Còn tức tưởi sinh nhầm thời đại
Hỡi thiên tài vợi ước mơ
Ngược xuôi tất bật bơ phờ
Bát cơm manh áo bên bờ đại dương

Hồn đắm đuối một phường bạc nhược
Thuyền ơi thuyền! nuối mộng chiêm bao
Giong buồm cất tiếng reo hò
Đất lành chim đậu mịt mờ trầm luân

Hãy tỉnh dậy trừ gian diệt bạo
Mảnh trăng tàn lẽo đẽo bám theo
Heo may đứng nưả lưng đèo
Tương lai vô định đói nghèo khổ đau

Một dân tộc sinh ra là khổ
Thương giống nòi lệ đổ mưa chan
Một đàn gà vịt ngỗng ngan
Cánh đồng hoang dã ngút ngàn máu tươi...

cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Phương Xa
23.10.2012 Lu Hà





Mái Trường Xưa
Bâng khuâng phố cũ màu sương gió
Hoài vọng yêu đương cả bốn muà
Tuổi thơm mười sáu say xưa
Hàng mi ngập nắng em chưa biết sầu

Hồ gươm toả bóng mờ xanh liễu
Hàng Trống, Hàng Khay dạo gót chân
Hương trầm thơm ngát nồng nàn
Ngất ngây hoa phượng trên sân cỏ mềm

Hè thấp thoáng êm đềm soan rụng
Tiếng ve sầu áo trắng ban mai
Tình ươm khoé mắt tóc cài
Dập dìu ong bướm mộng hoài tương lai

Hai đưá nguyện si mê gắn bó
Mẹ cha vui thuyền đậu bến trời
Đường chung lối ngõ bồi hồi
Cùng mơ thảm gấm dệt đời thêu hoa

Thế mà vậy sa bà lạc lối
Mười năm dài tức tưởi chơi vơi
Người đi chẳng nói một lời
Kẻ kia nưả kiếp ba mươi tuổi đời

Đường rộn rã tả tơi lá rụng
Gió thu luà thơm mộng ngang vai
Trường tan lữ khách thở dài
Thờ ơ màu tím áo ai nhạt nhoà...

cảm tác khi đọc thơ Vũ Hoàng Chương: Phố Cũ
14.11.2012 Lu Hà

Mộng Say Lỡ Làng
chuyển thể từ thơ Vũ Hoàng Chương

Mười hai tháng sáu trăng lên
Xót xa giọt đắng ưu phiền rượu say
Nhạt nhoà sương phủ sầu cay
Tố ơi! Em có về đây cùng Hoàng

Thôi đành duyên phận bi thương
Mười năm là cánh đồng hoang não lòng
Mười năm thu héo trăng suông
Tri âm tri kỷ vấn vương một thời

Mười hai tháng sáu rã rời
Hai ta biền biệt chia đôi nẻo đường
Hoàng hôn vụt tắt ánh dương
Em xa lạ quá Tố  Hoàng còn đâu?...

Sờ tay lên tấm mộ bia
Mười năm theo máu hận trào lệ rơi
Học làm Trang Tử chơi vơi
Bồn Ca khúc Cổ hát chơi ngậm ngùi

Tố Như để lại cho đời
Phong trần cổ lục tơi bời hiên tây
Đờn ca theo nhịp khói say
Hồ Xừ Xang Xế nhịp tay gõ cuồng

Bồi hồi lữ khách tha hương
Kiều Thu muôn nẻo dặm trường héo khô
Xừ Xang Xế Xự Xang Hồ
Khói xanh huyền ảo ô hô rượu tràn

Trăng lên trăng đứng  trăng tàn
Kiều Thu theo gió tần ngần về đây
Xế Hồ Xang khói mây bay
Lâng lâng chìm đắm mộng say lỡ làng…

4.3.2010 Lu Hà 

Lu Hà Và Vũ Hoàng Chương Chùm 2
Suối Tuôn Lệ Trào

Quen nhau từ thuở tóc buông
Thơ ngây con gái yêu thương gã cuồng
Chung đèn cả ánh trăng suông
Kề vai khuya sớm ngó lòng tơ câu

Tám năm hoa dệt trước lầu
Năm năm quấn quít rễ sâu sen hồng
Chia tay thệ hải tang bồng
Ngờ đâu cách trở suối sông núi kề

Chiều kia cỏ rối não nề
Từ đâu bỗng gã trở về ngẩn ngơ
Chương Đài gốc liễu xác xơ
Bướm gày xao xác bơ phờ hồn mê

Giàu sang đóng lạnh lời thề
Thị thành kiêu bạc trọn bề chồng con
Gã hèn nức nở nguồn cơn
Lòng đau như cắt suối tuôn lệ trào!

cảm tác khi đọc thơ Vũ hoàng Chương: Ấm Lạnh
15.11.2012 Lu Hà

Ngày Tháng Ghi Nhớ
cảm tác thơ Vũ Hoàng Chương: Mười Hai Tháng Sáu

Nhà ai trăng sáng một phương
Nơi đây rượu đắng canh trường lệ tuôn
Mười hai tháng sáu đòi cơn
Bóng mây lướt mướt nỗi buồn trào dâng

Mười năm thôi thế lỡ làng
Mộng lành tan vỡ dở dang trăng nguyền
Từ nay Tố nữ thành tiên
Trần gian Hoàng vẫn ưu phiền tương tư

Đôi chim rẽ ngả chân cầu
Khói hương nghi ngút cỏ sầu mộ bia
Tình ta tan nát chia lià
Gõ tay phiến đá đầm đià sương rơi

Học làm Trang Tử bướm bơi
Bồn ca khúc cổ hát chơi cuộc đời
Kiều Thu hề Tố em ơi!
Lòng anh lưả cháy tơi bời mái Tây

Hò ơ bến nước mây bay
Mịt mù xa tít đôi tay điên cuồng
Nghìn thu trọn kiếp yêu thương
Lá sầu rơi rụng ngập đường xác xơ

Nai vàng ngơ ngác cành khô
Chập chờn áo trắng ảo mờ trăng lên
Nôn nao xao xuyến mắt huyền
Xừ xang xế xự thuyền quyên búp ngà

Kiều Thu châu ngọc nhạt nhoà
Chân trời rốn bể la đà xa xôi
Hồn anh ngây ngất chơi vơi
Năm canh trăn trả bồi hồi bơ vơ

Âm dương cách trở đôi bờ
Ngậm ngùi hồi tưởng má đào xuân xanh
Giận hờn ân ái tử sinh
Thanh mai trúc mã yến oanh nghẹn ngào!

13.6.2012 Lu Hà




Nghẹn Ngào Cố Hương
chuyển thể từ "Bắc Bình Ca" cuả Vũ Hoàng Chương

Trời Mỹ Quốc âu sầu mây tái
Đọc bài thơ buốt nhói con tim
Vũ Hoàng Chương gợi nỗi niềm
Lòng người Việt quốc âm thầm nhớ quê

Kể từ đó dãi dề mưa nắng
Trăng mờ soi cay đắng nhà tan
Non đoài máu lưả chưá chan
Phương đông ngùn ngụt hờn căm quân thù

Vua Nguyễn Huệ ngàn thu vằng vặc
Bắc Bình Vương giết giặc lập công
Quê hương một dải non sông
Đế cư triều đại Hùng Vương bao đời

Ánh vầng nguyệt ngậm ngùi quan ải
Nắng triều dương tê tái quan san
Phế hưng nghiêng ngả bao lần
Sáu mươi ngàn đó lầm than giống nòi…

Nuôi mộng lớn dùi mài kiếm pháp
Áo bà ba dậy khắp Quy Nhơn
Khởi binh thề với nước non
Đống đa quyết tử thiêu thân quân tàu

Gò xương đống hồn ma Sĩ Nghị
Tiếng hò reo năm mũi giáp công
Kinh hoàng đỏ lưả Thăng Long
Cầu phao gãy vụn nước sông đỏ lòm

Giờ đây đã muà xuân thứ lữ
Ngậm ngùi thay trang sử bi thương
Ngẩng đầu hào khí cha ông
Oai thần dậy sóng cường bang hãi hùng

Bóng kẻ dũng trên lưng bạch tượng
Chót vót mây chiêm ngưỡng năm màu
Rực cờ đỏ thắm chiến bào
Ban quân khí mạnh máu đào xông pha

Người cất bước phôi pha từng trải
Vươn mình theo dãy núi Hoàng Sơn
Dọc ngang một tấm lòng son
Chín rồng bơi ngược nước non một chèo

Cửu Long Giang ào ào sóng nổi
Khí thế kia trỗi dậy càn khôn
Hịch truyền cổ võ tam quân
Điều binh bắc phạt dồn chân công đồn

Gươm sáng loáng nát thân hán tặc
Tướng nhà Thanh hồn lạc phách xiêu
Kià Sầm Nghi Đống đầu lâu
Gáo dưà lăn lóc bên bờ cỏ hoang

Bông mai thắm hoa hồng chiến tích
Ngọc Hân ơi! Tha thiết ngàn thu
Cháu con không hổ người xưa
Đồng bào hải ngoại nghẹn ngào cố hương….

6.3.2010 Lu Hà
Tro Tàn Gió Bay
hoạ thơ Vũ Hoàng Chương

Mây xua cánh nhạn trắng không
Hoàng hôn ảm đạm con sông lở bồi
Phế hưng hỏi lại bao hồi
Hàng thông thuở trước dạm khơi nẻo về
Trông sang bến giác bờ mê
Lá thu xào xạc khắp bề cuồng phong
Ta như hạt bụi bên đường
Lang thang chìm nổi đáng thương thế này
Hồn mơ theo cánh nhạn bay
Tưởng đâu một dải dang tay kéo trời
Thơ ta lạc lõng giưã đời
Phong ba bão táp chuỗi cười khổ đau
Chắp tay cầu nguyện tinh cầu
Sương quê bảng lảng âu sầu dừng trôi
Canh khuya lay động cổng trời
Qua cầu sông đục một thời nhân gian
Bao phen nắn lại cung đàn
Xế chiều lãng đãng tro tàn gió bay.

19.2.2010 Lu Hà
Truờng Ca Đánh Giặc Nguyên
Lũ giặc ấy từ trong sa mạc
Cả rừng gươm giáo mác kiêu hùng
Đoàn quân xâm lược bất lương
Nội Mông xuất phát bão bùng lưả thiêu

Bầy hung giữ cú diều xung sát
Điên cuồng say quyết liệt giao tranh
Châu Phi lục điạ tan tành
Âu Châu ngập máu thất kinh biển Hồng

Ngưạ phi tới tan xương nát thịt
Biển đeo tang Bách Đạt Ba Tư
Tân Cương Hắc Hải  cuồng lưu
Yên Kinh Hoa Hạ cỏ dầu héo hon

Đường bắc chiến tây chinh bình điạ
Lũ " Thiên kiêu " nào chịu để yên
Trời Nam một cõi vững bền
Chông chênh  Thát Đát  đảo điên ngai vàng

Dấy vó ngưạ Nguyên Mông nam chiến
Rồng phương nam đánh chặn cá kình
Triều Trần thánh đế anh minh
Đại vương Hưng Đạo thần binh tướng trời

Mở hội nghị muôn nơi khí thế
Khúc Diên Hồng vang rội non sông
Hịch truyền Vạn Kiếp văn chương
Lệnh trao chín bộ Chương Dương phất cờ

Cưả Hàm Tử máu đào loang lổ
Sóng Phú Lương sét nổ ải Tần
Giang Hoài bốn tỉnh ra quân
Thăng Long bốc lưả Mộc Chân kinh hoàng

Quyết sinh tử Lạc Hồng con cháu
Mấy ngàn năm lịch sử tiền nhân
Vô danh rực ánh gươm thần
Vua tôi chiến tướng quân dân một lòng

Phá cường địch hoàng ân báo quốc
Trăm họ cùng mưa móc ơn dày
Hai lần Tiết chế trao tay
Đại vương phát lệnh cỏ cây reo hò

Các dũng tướng anh hào lẫm liệt
Giưã tam quân tiếng thét có đây
Bạch Đằng sôi sục khí đầy
Hán, Hồ bay sẽ chôn thây chốn này

Triều non bạc dâng đầy lịch sử
Nước xuống nhanh lệnh đại vương truyền
Bỗng đâu ngàn vạn mũi tên
Nhắm bia Đông hải sấm rền máu trôi

Tiếng pháo hoả kình nghê mắc lưới
Thuyền vương sư quặt lại tranh phong
Tay chèo nổi ngược cơn giông
Tiếng hô Sát Thát vang sông ngập bờ

Kià một giải lau cờ cùng phất
Vùng Duyên giang chớp giật tháng ba
Muà xuân gươm giáo sáng loà
Ngô Quyền từng chém Hoằng Thao năm nào

Gió thôi thúc ba đào quằn quại
Máu càng sôi khí thế dâng cao
Phản công thế giặc nôn nao
Thu quân rút vội thượng lưu đầu nguồn

Giặc trúng bẫy mưu thần sách định
Người phương nam hào kiệt oai phong
Hung nô thuyền bục giưã dòng
Vạn nghìn cọc sắt bàn chông như rừng

Mai phục sẵn xô nghiêng lật sấp
Xé tan hoang tới tấp quân thù
Rồng thiêng tung vuốt máu trào
Vương Sư tiếp ứng ào ào xung phong

Trần Hưng Đạo đạị vương đốc chiến
Bỗng hiện ra xuất trận kỳ binh
Mặt sông phẳng lặng sóng kình
Chim ưng ốc đảo tan tành khói mây

Khắp Á -Âu trận này kiếp nạn
Cõi Ly minh bách chiến quay về
Tiếng tăm Thát Đát não nề
Giấc mơ bá chủ ê chề Hồ Nguyên

Cánh tay thích ảo huyền nét bút
Giết giặc Nguyên Sát Thát còn lưu
Chàm xanh nhuộm đỏ máu đào
Đông A bức hoạ thiên thu cổ truyền

Những ai đã giang biên từng đến
Có nghe chăng ảm đạm sầu miên
Tiếng kình đợt sóng vang rền
Âm u khí lạnh triền miên hãi hùng

Hãy cất tiếng đọc vầng thơ trận
"Thái Bình Dân Yến" lệ ướt nhoà
Tháng giêng kỷ niệm Đống Đa
Sông Đằng kỷ niệm tháng ba... mấy lần?

Chú thích: Chuyển thể từ thơ tự do cuả Vũ Hoàng Chương: Trường Ca Sát Thát

13.5.2012

Uá Màu Mực Phai
chuyển thể thơ Vũ Hoàng Chương: Lá Thư Ngày Trước

Trăng ảm đạm vương sầu vạn cổ
Mười năm dài thổ lộ bằng thư
Bâng quơ hò hẹn là hư
Sắt son mỏng mảnh duyên tơ lỡ làng

Rượu cứ rót đêm đông giá lạnh
Chiếu chăn đơn lóng lánh đèn khuya
Cô miên rùng rợn hôn mê
Nỗi niềm tưởng nhớ sơn khê nẻo nào?

Gió âm tuởng lạc vào nệm gối
Gọi xa xăm bối rối hồn ơi!
Tơ tình sóng biển xa khơi
Cánh buồm viễn vọng tìm nơi bến bờ...

Hỡi năm tháng phai nhoà mộng điệp
Yêu đê mê trọn kiếp tàn phai
Mười năm còn chút này đây
Tình xưa e ấp trao tay mặn nồng

Ai đã viết yêu thương hưá hẹn
Nét thon gầy run rẩy đưa nhanh
Buổi đầu đâu dám em anh
Đơn sơ ngượng ngập tâm tình ngẩn ngơ

Hoa hé nụ hồn thơ nếp giấy
Nhắc làm chi thuở ấy tươi xanh
Tương tư ảo mộng duyên lành
Đêm nay xế nẻo để anh nghẹn ngào

Say đã gắng âu sầu hấp hối
Mưa, mưa hoài tê tái lòng đau
Gấm the từ buổi xa nhau
Vàng son mắt biếc bạc màu trần suy

Mình thương tiếc một thời dĩ vãng
Giấc mơ xưa lãng đãng chiều nay
Mây trời rỏ giọt bi ai
Mấy tuần nằm viện bồi hồi thở than

Đêm dằng dặc nỗi niềm ai oán
Áo xiêm bay tủi hận làm sao
Mưa hoài, mấy đêm liền nhau
Mười năm vọng lại uá màu mực phai...

Nghe lá rụng rã rời thân xác
Hồn bơ vơ xao xác màn đêm
Côn trùng rên rỉ thương tâm
Mưa càng nặng hạt nỗi niềm càng sâu....

Yêu sai lỡ để sầu vạn kiếp
Pháo vu qui tới tấp ngưạ xe
Chiều buồn đưa tiễn người đi
Mười năm còn lại chút này mà thôi...

1.7.2010 Lu Hà

Ngàn Thu Máu Hận

Trải gió bụi bốn nghìn năm lẻ
Nước non ơi! Tê tái lòng ta
Giang sơn lãnh thổ nguy nga
Công ơn trời biển ông bà tổ tiên

Gió gào thét thiên nhiên hùng vĩ
Máu tràn thây quốc sử bi thương
Ngược dòng lệ đổ thành sông
Nay không đòi lại biển Đông ngậm hờn

Cờ phục quốc nguồn cơn tủi hận
Chống ngoại xâm lận đận má hồng
Long Biên sấm động sa trường
Một phương hoàng đế Trưng Vương hai Bà

Vì xã tắc thân vua bồ liễu
Rừng Cẩm Khê yểu điệu tinh anh
Đường thương mũi kiếm tranh giành
Cưỡi voi ra trận sử xanh sáng ngời

Cuộc dâu bể bao đời trôi nổi
Vạc dầu sôi nhức nhối thế cùng
Kià Mai Hắc Đế Phùng Hưng
Đại vương Bố Cái trập trùng biên cương

Hồn tử sĩ vẫy vùng sung trận
Chí trai hùng tuyết hận anh hào
Tinh thần tự chủ càng cao
Ba Tàu đại Hán đủ trò trêu ngươi

Non nước ấy cuả người dân Việt
Quyết đồng lòng tiêu diệt chúng bay
Hắc nô quen thói cáo cầy
Ngô Quyền thiêu cháy cả bầy bọ hung

Lý Thường Kiệt thư hùng báo quốc
Bạch Đằng Giang xác giặc ngập dòng
Như hà nghịch lỗ máu hồng
Hồn bay phách lạc thê lương não nùng

Cưả Hàm Tử hãi hùng mưa gió
Bến Chương Dương dật giáo đâm thù
Tướng Trần Bình Trọng chém đầu
Làm sao nhụt chí vương hầu nước Nam

Phá cường địch tình thâm báo đáp
Nghiã vua tôi tràn ngập sóng trào
Nam Quan ải chất xương khô
Diên Hồng bô lão dạt dào lòng dân

Khuông phù một ân cần ngưạ đá
Khí sơn hà mấy độ đắng cay
Chiến bào nhuộm đỏ máu say
Bình Ngô đại cáo chuyển lay thế cờ

Chén rượu ngọt sông hoà nghiã khí
Tình cha con hợp lẽ ý trời
Vua tôi là bởi lòng người
Ba quân tướng lãnh thiên thời điạ dư

Qua mấy bận giặc Tàu hung hãn
Vua Quang Trung thế trận thần kỳ
Sông Hồng sử sách còn ghi
Đống Đa gò mối bốn bề xác phơi

Nguyễn Phúc Ánh lên ngôi hoàng đế
Xú Ba Lăng mũi lõ mắt xanh
Tổ tiên cơ nghiệp tan tành
Cần vương cứu nước khói thành xương tan

Hoàng Hoa Thám nghiã quân nộỉ dậy
Phan Đình Phùng bi lụy mấy phen
Quốc Dân thất bại Thái Nguyên
Pháp trường ảm đạm ưu phiền thế gian

Nguyễn Thái Học bền gan chí lớn
Chẳng được thời đảo lộn càn khôn
Thằng Hoàng Cao Khải chui luồn
Việt gian phú quý bán buôn sơn hà

Hồ lão tặc bôn ba hải ngoại
Làm tay sai quốc tế đệ tam
Nga Xô Tàu Chệt dã tâm
Hoàn cầu nhuộm đỏ hiếp dâm dân nghèo

Trò cải cách chó mèo vờ vịt
Triệu gia đình thảm thiết bi ai
Miền Nam nước mắt chảy hoài
Vượt biên xác chết tuyền đài thảm thương

Trung Nam Hải bất lương bành trướng
Chiếm Tây Nguyên trấn động biển Đông
Còn đâu nòi giống Lạc Hồng
Sống như ếch nhái khắp đồng kêu vang

Bọn kiêu binh hung hăng vô học
Súng trong tay cướp bóc làm càn
Dân đen xơ xác điêu tàn
Bịp mồm báo chí từng đàn khuyển nhung

Bọn bồi bút tung tăng viết láo
Lý sự cùn bát nháo Mác Lê
Mùn cưa cứt sắt ê chề
Xồm xoàm lông lá cáo dê Mao- Hồ
Chưa biết nhục đủ trò trí trá
Đảng Việt Tân chó nhá phải ruồi
Khủng bố như cái con buồi
Lập lờ vu khống nực cười lắm thay.

cảm tác khi đọc thơ Vũ Hoàng Chương: Trả Ta Sông Núi
12.1.2013 Lu Hà
Nguyễn Du đã dưạ Vương Thúy Kiều cuả Thanh Tâm Tài Nhân để viết Truyện Kiều cũng là một dạng cảm tác liên hoàn từ truyện ra thơ. Cái quan trọng là nghệ thuật làm thơ.
Nhờ có Bác Chương tôi cứ dưạ theo cái suờn cuả bác như trổ hoa lá cành lên cái cây cuả Bác mà thôi. Nói như vậy đâu dám chê thơ Bác như cành củi khô.

Tôi hay làm thơ theo lối cảm tác như kiểu người ta khai thác than bùn để luyện thành than cốc vậy. Đó cũng là một thú chơi thơ theo kiểu riêng cuả tôi.  Thơ cảm tác hoàn toàn khác với thơ hoạ và còn trên cả thơ chuyển thể một bậc. Những bài tự sáng tác ra cũng nhiều vô kể, và cảm tác thơ từ thơ văn hay từ một câu nói vô tình tưởng như nghêu ngao cuả ai đó cũng là thú vui chơi thơ đấy.  Hình như trên Facebook có một số bạn trẻ cũng theo bước chân tôi?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét