Phải
Đâu Điệp Khúc
Anh
dành tất cả cho em
Bao
nhiêu nhung nhớ nỗi niềm đắm say
Hồn
thơ chan chưá vơi đầy
Xây
thêm mộng đẹp cho đời em ơi!
Con
người sinh ở trần ai
Ái
hà bể khổ ngậm ngùi chiều thu
Hồng
nhan tri kỷ mặn mà
Mấy
ai có được tâm tư cõi lòng
Mênh
mông dặm thẳm trùng dương
Biển
nào chia cách tình thương dạt dào
Bọt
bèo bao lớp phù du
Sẽ
tan như đám sương mờ đêm nay
Nhớ
em anh cứ viết hoài
Lao
xao tâm thức đêm dài bơ vơ
Sáng
ngày ngơ ngác ngẩn ngơ
Phải
đâu điệp khúc mà thơ ngỡ ngàng!
4.1.2011
Lu Hà
Muôn
Vàn Nhớ Nhung
Hồn
anh vương vấn bên em
Bóng
hình xao xuyến nỗi niềm vàng anh
Em
ơi! hãy nhận tâm tình
Liú
lo chim hót trên cành chiều thu
Hoàng
hôn buồn bã gieo sầu
Đêm
Đông lại đến ngẩn ngơ mộng vàng
Theo
nhau đeo đuổi canh trường
Tâm
linh giao cảm theo dòng tương tư
Gió
đưa nhành trúc la đà
Thông
reo liễu rủ chân cầu lá bay
Gặp
em bến nước chân mây
Hơi
sương còn đọng hàng mi nhạt nhoà
Em
tôi môi thắm chỉ đào
Suối
thơ róc rách ven bờ thở than
Rượu
đào tình tự ái ân
Hải
đường lả ngọn đông lân héo tàn
Ngậm
ngùi trăng khuất non ngàn
Giật
mình tỉnh giấc muôn vàn nhớ nhung!
4.1.2011
Lu Hà
Nguyệt
Lão Se Tơ
Đêm
nay tôi hẹn gặp nàng
Nàng
là Tiên nữ rõ ràng trong mơ
Nàng
về đêm trước giao thưà
Từ
nay liên tiếp sẽ thưà ba hôm...
Mấy
phen dan díu âm thầm
Dạt
dào thắm thiết nồng nàn trào dâng
Tình
như Chức Nữ Ngưu Lang
Quanh
năm rên rỉ bên dòng sông Ngân
Tôi
sinh ở cõi trần gian
Nàng
nơi Cung Quảng là con nhà giời
Tuy
rằng khác giống khác loài
Tình
thơ lã chã u hoài thiên thu
Thương
tôi nàng trái ý cha
Làm
giời nổi giận gió mưa não nùng
Chép
thơ tôi thả xuôi dòng
Sông
Hà lai láng nỗi lòng cuả tôi
Bút
nào tả hết nên lời
Ông
Tơ bà Nguyệt ngậm ngùi xót xa
Kim
Đồng Ngọc Nữ thiết tha
Dấu
cha mở cánh cưả hoa thiên đình
Đêm
nay nàng xuống tự tình
Còn
bao đêm nưã cao xanh trập trùng
Cung
đàn thảm thiết vô cùng
Thiên
đình cưả đóng mặc lòng tôi đau!
Bao
giờ ô thước bắc cầu
Thiên
đình hạ giới sông Hà liền nhau?
Tìm
nhau phỉ nguyện ước mơ
Tôi
là chú rể nàng là cô dâu?
Bao
giờ Nguyệt Lão se tơ
Nam
Tào Bắc Đẩu chứng cho nỗi niềm!
3.1.2011
Lu Hà
Lòng
Đầy Chan Chứa
Thơ
như bọt nước trôi xuôi
Lòng
đầy chan chưá trần ai dạt dào
Nỗi
niềm nhung nhớ bao la
Thương
người thục nữ vào ra sớm chiều
Tình
thơ chất ngất bay cao
Cung
đàn dìu dặt mặn mà đêm khuya
Sương
thu ai gọi bến sầu
Thuyền
tôi mất lái bơ vơ sông tình
Luân
hồi trong cõi tử sinh
Tóc
thề một món đầu xanh thuở nào?
Tìm
nhau giưã chốn ba đào
Lênh
đênh chìm nổi phù du một đời
Bao
giờ ai lại gặp ai?
Phỉ
nguyền ước vọng ngậm ngùi năm canh?
Trở
trăn bao nỗi tâm tình
Đêm
đông rầu rĩ chúng mình với nhau
Vơi
đầy như nước sông hồ
Đố
ai tát cạn biển sâu lại đầy!
Nhớ
thương vương vấn bồi hồi
Hồn
thơ lã chã u hoài ngàn thu!
3.1.2011
Lu Hà
Tôi
Phải Lòng Tiên
Dạo
này Tiên đón tôi luôn
Xôn
xao bồng đảo chập chờn vóc mây
Vu
Thần hạ cố mấy nơi
Đào
nguyên nếm trải trần ai lạ lùng
Nhớ
cô tiên nữ má hồng
Từng
đêm thổn thức mặn nồng ái ân
Thơ
văn thù tạc ân cần
Dạt
dào lục bát nỉ non theo giòng
Cột
buồm no gió lên căng
Thuyền
tôi lướt sóng mênh mông trường tình
Cung
đàn dìu dặt thâu canh
Gần
kề hạ giới thiên đình thì xa
Sáng
ra tỉnh mộng bơ vơ
Bâng
khuâng mượn bút ngẩn ngơ tư tình!
Phải
lòng tiên nữ non xanh
Trần
gian bạc bẽo phận mình lênh đênh!
2.1.2011
Lu Hà
Ái
Vân
Có
những điều muốn nói còn để maĩ
Có
những điều muốn hỏi đành phải chịu
Hai
mươi sáu năm rồi còn gì nữa
Aí
Vân ơi! Em vẫn muốn hỏi anh?
Anh
gặp em trong dòng đời lưu lạc
Chấp
chới bơ vơ biển khổ ái tình
Anh
nhận ra em như gặp trong mơ
Anh
hiểu lòng em như từng trang giấy
Sổ
nhân duyên chưa ráo nét mực khô
Đã
sé toạc ném trả nơi trần thế
Thôi
đừng trách anh, trách kẻ lữ hành
Anh
đã ra đi không ngày trở laị
Mảnh
giấy anh ghi vô nghĩa vô duyên
Anh
phaỉ ra đi cho kịp chuyến tàu
Không
đươc gặp em lần cuối trong đời
Anh
giận cho anh một đời bế tắc
Vì
kiếp nghèo mà anh đã mất em
Đâu
phaỉ vì em, đâu phải vì ai
Chót
sinh ra để mang nợ đàn bà
Cái
kiếp này tắm mình trong nước mắt
Em
xuất hiện như thiên thần phá rối
Thôi
để cho anh bày laị ván cờ
Anh
muốn cho em làm ra lịch sử
Một
bất ngờ để thay laị cuộc đời
Kẻ
đớn hèn run tay trang giấy mới
Hai
chữ liêm sỉ khoá trái tim anh
Em
không hôn anh em là con gái
Trái
tim rất gần thể xác laị xa
Ý
chờ em, nhưng em laị chờ anh
Là
con trai sao cứ phải chiụ nhường?
Thế
mới khổ cho cuộc tình câm lặng
Ý
anh, ý em trời chẳng chiụ chiều
Thôi
đi anh, em đến giờ đi hát
Anh
mất em rồi, vĩnh viễn Ái Vân
Em
đâu biết anh là kẻ hẹp hòi
Biết
yêu em, nhưng laị tiếc cuộc đời
Vội
vã ra đi như kẻ mất hồn
Rồi
quay laị để gặp em lần cuối
Mảnh
giấy anh ghi nhạt nhẽo vô tình
Lòng
hẹp hòi đâu còn cơ hội khác?
Kẻ
lữ hành bươn bả kịp chuyến tàu
Ôm
mặt khóc trên toa tàu giá lạnh
Anh
nhớ em trong đêm biểu diễn
Rạng
rỡ kiêu sa, em đón anh vào
Như
hoa phong lan giưã muà băng giá
Anh
bồi hồi nước mắt đẫm hàng mi
Em
hát cho anh, hay hát cho mình?
Anh
yêu em rồi, biết tính làm sao?
Đi
lang thang giưã đêm khuya tuyết đổ
ÁiVân
ơi! Em án ngữ cuộc đời
Nhiều
năm trôi qua anh thầm tự hỏi
Giờ
em ở đâu? Có hạnh phúc không?
Đời
lữ hành muôn phương trăm nghìn ngả
Hàng
triệu người may chỉ gặp một người
Có
trái tim hồng, cùng tần dao động
Để
thăng hoa cộng hưởng đẹp ái tình
Em
và anh như hai kẻ sinh thành
Kỳ
thủ tương phùng đẹp như oanh yến
Nghiệp
nhân chưa chín, nhiệp quả chia ly
Tìm
đến nhau nhưng chưa được ý trời
Em
muốn hỏi anh, anh tự hỏi mình
Kiếp
tiền định ta đã phạm lỗi lầm?
Trời
nổi giận xé tan tình hai đưá
Mỗi
đưá mỗi nơi góc bể chân trời
Em
thích anh một tâm hồn cháy bỏng
Như
phong ba bão tố nổi điên cuồng
Em
thích anh vì là người giản dị
Rất
đơn sơ mộc mạc laị chân thành
Là
nghệ sĩ em đâu cần hoa giả
Hoa
hồng nào mà laị chẳng lắm gai
Anh
xông xáo nhưng laị không thô bỉ
Anh
kiêu hùng nhưng laị chẳng vũ phu
Em
thích anh vì anh không uống rượu
Và
trọn đời sẽ chẳng biết đánh em
Em
thích anh vì là người tế nhị
Anh
thông minh laị rất biết khôi hài
Cuộc
đời thường đâu như trên sân khấu
Để
nụ cười tê tái trái tim em
Anh
hiểu lòng em ăn ý từng lời
Đếm
cho cả trái tim em rung động
Anh
gặp em như tia sáng nghìn năm
Sao
laị yêu em như thần Vệ Nữ
Biết
tôn thờ còn giả dối làm chi?
Em
biết không? Anh là trai có vợ
Không
trăng hoa, laị còn mơ nước Đức
Cho
cuộc tình giả mộng để về sau
Vì
gặp em không đúng lúc đúng thời
Nên
anh phaỉ cắn răng mà chiụ thiệt!
Muà
đông 2008 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét