Vu
Thần Em Ơi!
Anh
thường mơ mộng xa xôi
Vu
Thần Ngọc Nữ bồi hồi nỉ non
Lâng
lâng sườn núi trăng ngàn
Có
hiên Lãm Thúy muôn vàn thiên nga
Lần
theo dòng suối quanh co
Cỏ
non xanh biếc bao la hương trời
Nhưng
anh chỉ thích em thôi
Bao
đêm tha thiết quen mùi ái ân
Phau
phau mềm mại trắng ngần
Yêu
kiều yểu điệu toàn thân trắng ngà
Dập
dìu gió thoảng mây sa
Đầm
đià lã chã dạt dào giọt mưa
Đèn lồng khi tỏ khi mờ
Dạ
hương thoang thoảng nhạt nhoà sương đêm
Thời
gian tuần tự êm đềm
Lầu
tiên huyền ảo đắm chìm hư vô
Dương trần lạnh lẽo đường xa
Trượt
chân sơ ý hoá ra lại gần
Bàng
hoàng thổn thức nguồn cơn
Bồi
hồi nuối tiếc Vu thần em ơi!
2.1.2011
Lu Hà
Bồi
Hồi Mãi Thôi
Đầu
năm ngồi dậy bồi hồi
Bâng
khuâng tư lự u hoài mãi thôi
Ngẫm
mình như áng mây trôi
Phù
du bao lớp lệ rơi mấy lần
Cam
lai khổ tận vô vàn
Mà
sao tôi vẫn sắt son cõi lòng
Tự
do khí khái ngang tàng
Thuyền
tình lận đận má hồng xôn xao
Ngũ
tuần chưa hẳn về già
Tướng
công Uy Viễn khi xưa thuở nào
Tám
mươi tuổi hạc dồi dào
Bạc
phơ mái tóc ngẩn ngơ trái đào
Tương
tư vương vấn bơ phờ
Thư
em gưỉ tới nôn nao tấm lòng
Chúc
anh sức khoẻ tráng cường
An
nhiên tự tại mây hồng vẩn vơ
Đời
tôi ngụp lặn chiêm bao
Tiên
Nga bồng đảo la đà biển khơi
Sáng
ra tỉnh mộng than ôi!
Thương
đàn kiến lưả ngậm ngùi trần ai?
Khai
bút đầu xuân 2011 Lu Hà
Người
Tình Trong Mộng
Đêm
qua anh ngủ với em
Người
tình trong mộng êm đềm thiết tha
Vòng
tay ôm chặt xuýt xoa
Làn
da mát rượi đầm đià hạt sương
Mân
mê nhè nhẹ sống lưng
Đào
non hai trái lâng lâng dạt dào
Xoay
ngang xoay ngưả xoay vô
Quặp
đùi xiết chặt xoắn vào mình em
Ngoài
kia tầm tã mưa dầm
Thiên
lôi cũng mặc tối tăm Ngân Hà
Lắng
nghe hơi thở mặn mà
Dập
dìu lên xuống nhạt nhoà toàn thân
Vi
vu gió thổi như đàn
Không
gian chững lại nồng nàn đắm say
Thiên
thần cũng thấy bồi hồi
Ghen
người trần tục si mê ái tình
Bài
thơ kể lại chân thành
Đêm
qua là giấc mộng lành cuả anh!
2.1.2010
Lu Hà
Mùi
Hương Vẫn Còn
Đêm
thường mộng mị cũng hay
Giấc
mơ tiên cảnh trần ai nào bằng
Ta
hay mơ thấy gặp nàng
Như
loan gặp phượng như rồng gặp mây
Ái
ân trần tục mấy khi
Trăng
sao huyền ảo cỏ cây êm đềm
Tiên
cô ta khoá gọng kìm
Hai
tay ôm chặt nỗi niềm chưá chan
Lâng
lâng cảm giác mê man
Làn
da mát rượi toàn thân dịu dàng
Âm
ba vẳng khúc nghê thường
Thướt
tha yểu điệu trăng vàng ngẩn ngơ
Bỗng
đâu ai thổi gió vào
Bàng
hoàng tỉnh giấc mùi hương vẫn còn
Quen
đường mơ thói nồng nàn
Đào
nguyên lạc lối trần gian quên rồi
Ngán
sao cõi tục trần đời
Ông
Tơ bà Nguyệt nổi trôi luân hồi!
2.1.2011
Lu Hà
Ru
Hồn Người
tặng
Chị Aí Vân
Tôi
sinh ra ở miền trung du
Rừng
cọ đồi chè vẳng tiếng ru
Suối
nước dân ca vào máu thịt
Như
dòng sữa mẹ nhớ chiều thu
Réo
rắt kià ai vẫn nỉ non
Xa
hương chẳng đục tấm lòng son
Tình
đời thế thái bao nhân hậu
Thánh
thiện kiêu sa đẹp thế trần
Sáng
cả chiều thu một gịọng cười
Mát
như nước suối buổi ban mai
Phaỉ
chăng sông núi sinh ra chị
Có
một Ái Vân để đẹp đời
Hoa
nào thanh bạch sống như lan
Có
chữ tên người đẹp Ái Vân
Dù
đã nửa rồi sang thế kỷ
Vẫn
còn vang vọng cả muà xuân
Đất
mẹ xa xôi vắng bóng người
Thiết
tha lưu lại buổi xuân thời
Như
người con gái ngày xưa ấy
Thánh
thót ngân vang mộng vẳng đời
Chị
là người mẹ ở trần gian
Người
vợ yêu thương cuả thế nhân
Tôi
viết vần thơ đầy cảm phục
Đưá
con hiếu thảo của tinh thần
Bàng
hoàng nghe kể chuyện ung thư
Không
lẽ cuộc đời có thế ư?
Sống
chết phaỉ đâu là nghiệp chướng
Mà
trời cay nghiệt nưả chừng yêu
Yêu
cha, yêu mẹ, thương nhân loại
Chung
thủy chồng con nặng nghĩa đời
Trách
nhiệm phải chăng vì đã hưá
Nén
đau đôi ngả vẫn ca hoài...
Cay
đắng trời ơi! Chị vẫn cười
Cắt
đi tóc mẹ để cho vui
Ai
mà nhanh nhất thì khen thưởng
Thương
đoá phong lan rụng rã rời….
Lịch
diễn đặc dày kín cả trang
Đường
chim dằng dặc trải muôn phương
Mười
ngày sau mổ còn đi diễn
Con
bệnh còn mang bóng tử thần
Dây
dợ trong người chị lãng quyên
Chỉ
còn nghệ thuật với niềm tin
Như
hàng thánh thiện lòng nhân ái
Đời
sẽ thương mình chị Ái Vân
Tôi
đã từng bươn trải mọi nơi
Nếm
mùi đau khổ với bi ai
Cúi
đầu khâm phục người như Chị
Vẫn
cắn môi son trọn nụ cười
Lời
ca thánh thót vọng trời Nam
Mà
tôi phận bạc chẳng đôi lần
Để
nghe cho thỏa lòng mong ước
Biết
đến bao giờ gặp Ái Vân?
Số
kiếp nhân loài thật khổ đau
Trùng
trùng duyên khởi chảy về đâu?
Giang
hồ vương phải vào căn số
Nên
để ngàn thu nặng mối sầu
Tuổi
đã cao rồi ngoại ngũ niên
Phần
ba thế kỷ kiếp tha nhân
Mong
gì trở laị miền Kinh Bắc
Uống
giọt dân ca tiếng mẹ hiền
Cùng
là giòng máu của Việt Nam
Tuy
chẳng bao giờ được biết quen
Kính
cẩn đôi dòng thăm hỏi chị
Bình
an hạnh phúc với chồng con
28.1.08
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét