Lu Hà Và Hồ Dzech Chùm 1
Tâm Sự Cùng Tiên Sinh
tặng cố thi sĩ Hồ Dzech
Một bậc thiên tài động sấm vang
Hồn thơ lay động chốn thiên cung
Mà sao đời vẫn còn khinh bạc
Thiên hạ mù đui không mắt trông
Thiên phú bẩm sinh ngọc giữa đời
Chúng sinh chẳng thuận với lòng trời
Nên đời phải chiụ bao oan trái
Thi sĩ dập vùi thân xác trôi
Như ánh sao mai mọc giữa trời
Băng Hà thế kỷ cuốn tan đi
Thương ai tủi hận đời cơm áo
Tàn lạnh hương rơi một cuộc đời
Lũ chúng vô loài chẳng hiểu anh
Thờn bơn cóc nhái ngóng trời xanh
Văn thơ chen chúc đòi chia chác
Thống trị văn đàn mộng háo danh
Nó kẻ tự phong là chuá thơ
Hoàng thân tính ái chốn đui mù
Vinh quang một phút trao vương miện
Tủi nhục nghìn năm hận ưá trào
Hồ Dzech tiên sinh đi vắng xa
Lai sinh xin nhớ cõi ta bà
Câu thơ muôn thuở hồn sông nuí
Ngâm lại bài thơ phương thảo thê
Sao vội ra đi hỡi cố nhân
Cung đàn nửa gánh đứt tơ trần
Tài năng đang độ hoa đơm trái
Mà đã buông xuôi mộng chưả tròn
Anh đã đi về cõi ngàn cõi thu
Buồn trông mây gió cánh âu sầu
Chiều nay lại nhớ về quê mẹ
Hoài vọng Chiêu quân mộng hảo cầu
Tổ quốc bây giờ thật thảm thương
Văn chương thơ phú dở ương ương
Mấy thằng Tây rởm tranh nhau hót
Hiện đại cách tân mở thị trường
Hồ Dzech tiên sinh ở chốn nào?
Có nghe vương vấn vọng ngàn thu
Hạo sinh nguồn suối nuôi dân tộc
Trả lại giống nòi chính khí ca
Tôi có đôi dòng nhắn gửi anh
Sống là thể phách thác minh tinh
Hồn thơ đi hẳn còn lưu lại
Tâm sự cùng anh một chút tình
Tôi nhớ thương anh núi thái sơn
Ngập trong biển đỏ đảo hoang tàn
Lơ thơ vài đám hoa cỏ dại
Chẳng thẹn thiên thu một nỗi buồn...
Nếu chữ “ hy sinh” có ở đời
Tình thương em gái Việt nam ơi!
Nạm vàng cực khổ anh ca ngợi
Để lại trong lòng em gái vui!
2008 Lu Hà
Cô Gái Việt Nam Ơi!
Hỡi cô gái Việt Nam thơ mộng
Trót sinh ra vất vưởng não nề
Lớn lên lận đận thảm thê
Tình cô u uất ê chề canh thâu
Tôi biết lắm lòng cô chan chưá
Khi ở nhà yêu mẹ kính cha
Rồi mai cô lấy chồng xa
Một sương hai nắng dãi dầu tấm thân
Cô chẳng được ái ân trọn vẹn
Cả cuộc đời túng bấn sầu tư
Má hồng xuân tiết phôi pha
Ngày qua tháng lại bướm hoa lụi tàn
Bận tíu tít con đàn dắt díu
Nưả nụ cười líu ríu bống bang
Trách chi duyên phận dở dang
Nuối hoa tiếc ngọc bẽ bàng hoàng hôn
Tôi hồi tưởng tâm hồn thơ ấu
Tìm bóng cô một thuở xa xưa
Trở về làng cũ gió mưa
Đồng lầy nước ngập gốc dưà héo khô
Rau sam vẫn chân rào sau trước
Đàn gà con ngơ ngác ngẩn ngơ
Ao bèo luống cải bơ vơ
Sắt son cô vẫn đợi chờ mãi thôi
Xuân ý vị lau cười khóm miá
Lá thu vàng cổ độ trăng soi
Nhờ ai chăm sóc luá tươi
Miền quê heo hút bồi hồi sương rơi
Tôi muốn khắc muôn đời cảm tạ
Dấu vàng son cực khổ hy sinh
Bao cô gái Việt quê mình
Nụ cười tươi tắn chân tình nước non!
cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Cảm Xúc
10.10.2012 Lu Hà
Đợi Em
Nắng vàng xao xác bồn chồn
Nghe tim thấp thỏm nhịp buồn xa xôi
Cồn cào đi đứng không thôi
Mắt tìm xa tít chơi vơi nưả chừng...
Tôi mơ chân bước ngập ngừng
Áo chen lá thắm đường rừng mênh mang
Xôn xao hoa bướm nhẹ nhàng
Tình tôi bát ngát dở dang lỡ làng
Tôi chưa từng được ôm nàng
Sầu vương tê tái muộn màng thê lương
Nhẽ nào đất thánh Thăng Long
Ngày chia sáng tối tiếng lòng chưa reo?
Em quên để lá bay vèo
Cho tôi thơ thẩn chân đèo bơ vơ?
Đây rồi màu áo xanh lơ
Muà xuân bừng nở trái đào xinh tươi...
Long lanh đôi mắt em cười
Hôm nay vui thế bồi hồi chim ca
Gió ơi đừng mách kẻo mà...
Thơ tôi trót xé bóng tà chiều buông...!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Buổi Hẹn
4.11.2012 Lu Hà
Dừng Lại Đừng Về
Hãy dừng lại về làm chi nưã
Xứ rét run mưa đổ sương tràn
Thành xưa từng lớp điêu tàn
Đồng hoang cỏ dại muôn vàn lá rơi!
Khóc di ảnh một thời xưa vắng
Tiếng quạ kêu bảng lảng góc trời
Nước non xơ xác xa vời
Mắt say cờ máu tả tơi mịt mờ...
Chân lảo đảo hai bờ hưng phế
Tiếng hờn căm vỡ xé không trung
Gươm bay sáng loáng một vùng
Trông nhau tủi hận não nùng bi ai
Mơ gió
lộng chương đài thuở trước
Hoa máu rơi trói buộc buổi nay
Hững hờ nghe tiếng ca bay
Đất thơm rên rỉ những ngày vào thu...
Tim thổn thức dãi dầu mưa nắng
Màu vàng son cay đắng trôi đi
Âm u ma quỷ thầm thì
Côn trùng ão não rầm rì gần xa...
cảm tác thơ Hồ Dzech: Về Làm Chi Nưã
26.10.2012 Lu Hà
Giở Trang Sách Cũ
Đêm nay lần giở sách xưa
Từng trang áp bức cũng thưà khổ đau
Tổ tiên quằn quại dãi dầu
Nắng mưa tầm tã mái đầu bạc phơ
Đồng bào sớm tối xác xơ
Sương rơi đầu ngõ mịt mờ thực dân
Mộng đời ta đã tan dần
Cuốn theo làn gió bần thần ngẩn ngơ...
Giật mình toát hận ra thơ
Hồn đau run rẩy tưởng mơ bóng cờ
Dấu ghi quốc nhục ơ hờ
Vinh quang nào sạch vết nhơ phong trần...
Nước non non nước lụi tàn
Tương lai mờ mịt máu tràn biển đông
Giang sơn vạn đại hư không
Bồng bềnh hoang đảo đại đống máu tươi...
Một đàn dắt díu khóc cười
Tình yêu vùi dập chơi vơi nưả chừng
Dở khôn dở dại điên khùng
Nưả người nưả ngợm hãi hùng hồn ma
Canh khuya trang sách ướt nhoà
Phế hưng dấu bụi quê nhà mờ phai
Bóng hình lăng tẩm miếu đài
Tuyệt nhiên định phận canh dài thiên
thư...!
cảm tác thơ Hồ Dzech: Trang Sách Xưa
26.10.2012 Lu Hà
Hồn Đã Say Thơ
Hồn thi sĩ mê say tha thiết
Ôm cây đàn chữ bật tiếng thơ
Đem mình choáng hết bơ vơ
Ngất ngây khúc nhạc đôi bờ sông Tương
Hồn điên ép sầu vương âm hưởng
Uống si mê cuồng vọng thế nhân
Cung Hằng thổn thức trần gian
Đầy trang suối chảy non ngàn ánh sao
Chìm trong nhớ ngẩn ngơ thực tại
Bước chân đi tê tái tương lai
Tim yêu gói xuống tuyền đài
Nỡ quên tất cả trần ai não nùng
Thân bám víu trập trùng biển cả
Con thuyền đời muôn ngả xót xa
Sao băng lời toả sáng loà
Phôi phai thế sự nước hoa nhân tình
Ta sẽ chết cho hình bóng ảnh
Núi sông thiêng quang cảnh điêu tàn
Thơ kêu ra tiếng khóc than
Bao đời khổ cực trăm ngàn đắng cay...!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Say Thơ
26.10.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Hồ Dzech Chùm 2
Làng Cỏ Lều Tranh
Mẹ tôi sống âm thầm sáng tối
Đâu biết thời gian đổi khác rồi
Thu về lá rụng tả tơi
Dửng dưng non nước reo cười hả hê...
Lòng mẹ vẫn bộn bề khắc khổ
Thương đưá con dặm nẻo sơn khê
Bồ hôi thấm áo đầm đià
Lưng còng luống bắp dãi dề nắng mưa...
Mái tóc bạc lưa thưa lất phất
Luỹ tre xanh thống thiết vẫn buồn
Ngoài kia ca khúc khải hoàn
Ai về thăm viếng cô thôn xóm làng...?
Mặt trời đỏ bẽ bàng hiu quạnh
Mẹ Việt Nam mừng cảnh giang san
Hay sầu vạn cổ hoang tàn
Vinh quang hiển hách đâu tràn đến
đây...?
Bao giờ hết đắng cay tủi hận
Lều cỏ tranh lận đận khổ đau
Cho hoa trở lại sắc màu
Gió xuân thổi tới chân cầu làng tôi..?
cảm tác thơ Hồ Dzech: Mái Lều Tranh
24.10.2012 Lu Hà
Lòng Đau Nhức Nhối
Ngày không nắng đêm đừng mưa gió
Chỉ heo may càng nhớ người yêu
Mối sầu vào những buổi chiều
Nôn nao thoang thoảng bóng Kiều năm xưa
Tàu chạy chậm phải đâu quên bến
Đường vào ga lận đận đêm khuya
Bâng khuâng sao xuyến ô kià
Năm canh trằn trọc đầm đià sương rơi
Tôi lạc lối về nơi hoang vắng
Mảnh hồn thơ bảng lảng thu sang
Dưới chân lả tả lá vàng
Tình xa xăm lắm tôi càng muốn yêu
Thu năm ấy liu riu trời rét
Cầm tay nhau chẳng biết nói sao
Chia ly giọt lệ tuôn trào
Trùng dương cách trở đôi bờ thê lương
Miền sơn cước bi thương ảm đạm
Chung bầu trời thê thảm sông Ngân
Nưả vầng trăng mọc non ngàn
Lòng đau nhức nhối muôn vàn kim châm!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Muà Thu
Năm Ngoái
5.11.2012 Lu Hà
Lưỡng Lự Lửng Lơ
Nếu trót hẹn thì em đừng đến
Để lòng anh quanh quẩn trong sân
Nôn nao rạo rực bần thần
Ngó trông điếu thuốc cháy dần tàn tro
Anh thầm nói gớm sao nhớ thế
Em ngập ngừng nưã nhé đi em
Hơi tình âm ỉ êm đềm
Rơm vàng bén lưả men thêm cồn cào
Nếu không có dạt dào lưu luyến
Buổi sơ đầu thể hiện chi đâu
Mong manh nắng luạ phơi màu
Lửng lơ con bướm âu sầu cỏ cây
Cứ lần lưã đắng cay tình ái
Cho ngày mai tê tái em ơi!
Phù du bèo bọt nổi trôi
Tương lai vô định chân trời xa xôi
Tình chỉ đẹp khi đời dang dở
Tình mất vui khi no đủ dư thưà
Hàng hiên lã chã cơn mưa
Nhớ người trằn trọc cũng vưà năm canh
Càng lưỡng lự đầu xanh héo uá
Cứ lửng lơ con cá bơi xuôi
Ngàn năm... hờ hững... không thôi
Thuyền trôi không đỗ chơi vơi bến
nào...?
cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Ngập Ngừng
11.10.2012 Lu Hà
Máu Sôi Nghẹn Cổ
Những cơn giận tuôn trào nghẹn cổ
Xé nát đời đâu sá tanh hôi
Vẳng nghe hồn rít một thôi
Không gian mờ mịt bóng người lao xao
Vò nát ngực cấu cào rớm máu
Tay bấu tay chẳng chịu rời ra
Muôn nghìn tia lưả đục ngầu
Phọt ra từ mắt rung cầu chuyển mây
Rồi lặng đi chân mày tím huyết
Tất cả dồn nén hết cơn run
Xông lên quyết nhấn xuống bùn
Căm hờn thác dội nhãi đùn láng lai
Sùi bọt mép trần ai thê thảm
Phút điên cuồng ảm đạm não nề
Miễn sao cho được thuả thuê
Ai hay kiệt sức ê chề lại thương
Trời tĩnh lặng động lòng trắc ẩn
Cười miả mai nuối hận xót xa
Xuýt thiêu đốt cháy cả nhà
Củi than nguội lạnh là màu tro đen
Cơn điên loạn bao phen kiềm chế
Bởi trái tim lý trí bao la
Suối nguồn dàn duạ ta bà
Cam lồ mát dịu nhân hoà hận tan
Nén cơn giận bình an lặng sóng
Thi nhân ơi lồng lộng biển trời
Câu thơ đứng dậy giưã đời
Niềm vui hỉ xả nụ cười máu tan!
cảm tác thơ Hồ Dzech: Cơn Giận
25.10.2012 Lu Hà
Mênh Mông Sông Hồ
Tình vạn dặm ngậm ngùi thương nhớ
Người và tôi chưa tỏ mặt nhau
Trăng sao sương nhỏ chân cầu
Lênh đênh cồn cát biển dâu dãi dầu
Đời viễn xứ tình đâu thấu hết
Kiếp tiền duyên tha thiết vô cùng
Bao giờ nằm ngủ mơ chung
Mà nay cách trở muôn trùng xa xôi
Hồn đắm đuối bồi hồi da diết
Người đẹp chưa quen biết đã buồn
Tóc mây yểu điệu thon thon
Nụ cười chan chưá bồn chồn con tim
Rồi một buổi nghe tin người chết
Rũ hồn sầu giây phút mong manh
Đường về ngập bóng thu xanh
Tôi đem thơ ủ trên cành mù tang
Tôi quỳ xuống đốt nhang buồn thảm
Nấm mồ tàn ảm đạm đồi hoang
Hỏi người có nhớ tôi không
Phiêu diêu mây gió mênh mông sông hồ
Tình hoài mộng nghi ngờ để biết
Tôi hỏi lòng đôi mắt người ơi!
Phù du góc biển chân trời
Khói sương mờ ảo chơi vơi rã rời!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Muôn Trùng
4.11.2012 Lu Hà
Nắng Rơi Trưa Hè
Lòng tôi bỡ ngỡ từ đâu
Dâng em hết buổi xuân đầu đoá hoa
Tơ vàng huyền lộng ý đau
Tôi là đưá trẻ nhạt màu trong nôi...
Vì nghe mộng vẳng ra lời
Đất thêu hoa nở vòm trời xanh tươi
Mong tìm lưá bạn sánh đôi
Dập dìu mai trúc vào đời ngõ xưa
Hiu hiu dưới những rặng dưà
Thuyền tre nằm ngủ bóng vưà nắng trưa
Dịu dàng tiếng hát xa đưa
Cuả người con gái mặn mà niên hoa
Bâng khuâng giọt lệ nhạt nhoà
Lời yêu thoang thoảng máu hoà vào tim
Để tôi mê mải đi tìm
Áo xanh dải luạ như chìm trong mây
Nụ cười ánh mắt chân mày
Mát lành che nưả đôi tay ngọc ngà
Nàng là tất cả muà hoa
Vén rèm mây cưả sơn ca tấu trời
Thời gian... bụi trắng bồi hồi
Giật mình gà gáy nắng rơi trưa hè
Thẹn thùng ảo não ê chề
Bóng hồn hun hút sơn khê nẻo nào...?
cảm tác thơ Hồ Dzech: Trong Nắng Trưa
26.10.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Hồ Dzech Chùm 3
Ngày Mưa Dạo Ấy
Nhớ hồi dạo ấy năm xưa
Mái nhà lộp độp gió luà lưa thưa
Bất ngờ trời đổ cơn mưa
Lập loè chớp sáng nhạt nhoà mù sa
Gió tung ngọn mít giàn dưa
Nhà Hiền cách một gốc dưà đâu xa
Bắc loa tôi hỏi cơm chưa?
Hiền nghe không rõ đang trưa thôi mà...
Trời mưa rồi lại trời mưa
Đầy sân bong bóng gió đưa ngập tràn
Mơ theo dòng nước cũng tan
Chúng tôi đã lớn duyên dần héo hon...
Mấy muà mưa hết đòi cơn
Bóng Hiền áo trắng chập chờn hơi sương
Mộng hồn còn đọng vấn vương
Ai ngồi đếm mãi bọt thương bóng thưà...
Hơi mưa bóng nước mịt mù
Dây dưa đã đứt gốc dưà đã khô
Trập trùng cách trở đôi bờ
Trán nhăn tư lự giấc mơ lụi tàn...
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Mưa
5.11.2012 Lu Hà
Người Chị Cuả Tôi
Ngày xưa ấy thời tôi còn nhỏ
Đi lễ chuà quần áo xênh xang
Tôi đeo khánh bạc dâng nhang
Chị tôi hương nến đinh vàng mới mua
Chị lóng ngóng cúi đầu đảnh lễ
Có hai chàng trai trẻ đôi bên
"Lòng thành lễ vật đầu niên
Ra giêng tiểu muội hồn nhiên lấy chồng"
Chị phụng phịu má hồng ngây ngất
Ngúng nguẩy ra quên mất cả tôi
Vùng vằng chị đứng chị ngồi
Tam quan ngoài mái chị cười luôn luôn
Quẻ thần mách mà khôn đáo để
Số cuả nàng dâu rể đầy nhà
Chồng thương cùng bạc mái đầu
Phong lưu đàn hạc bốn muà nở hoa
Nay chị đã tuổi già xế bóng
Đời trầm luân cay đắng biết bao
Chị còn nhớ mãi điều mơ
Nắng mưa dầu dãi sương mờ khói trăng
Tôi thì cũng là chàng thi sĩ
Khói hương chuà nhân ái như xưa
Chuông vàng khánh bạc lưa thưa
Nỗi buồn thiếu vắng giọt mưa chiều tà
Chân đi đếm chuông chuà phảng phất
Tâm hồn tôi da diết nhớ nhung
Tuổi thơ nũng nịu theo cùng
Chị tôi ãm bế trập trùng nước mây
Mơ tuổi ngọc đắm say tha thiết
Đi lễ chuà cảnh vật ngây thơ
Chị tôi xuân nở hoa đào
Thời gian níu kéo nghẹn ngào xót xa...!
thơ cảm tác đọc thơ Hồ Dzech: Rằm Tháng
Giêng
4.10.2012 Lu Hà
Sáng Soi Nụ Cười
cảm tác thơ Hồ Dzếch: Cô Gái Việt Nam
Hỡi người con gái Việt Nam!
Sinh ra lận đận âm thầm khổ đau
Tình cô dầu dãi nắng mưa
Tháng năm chỉ biết âu sầu nhớ nhau
Xa nhau đuà rỡn bướm hoa
Má hồng cô để phôi pha nắng tàn
Khi vui trăng đã khuất ngàn
Con thơ bồng bế muôn vàn thương yêu
Thời gian môi thắm mĩ miều
Xôn xao sóng nước bến chiều hoàng hôn
Nghìn năm dằng dặc thu buồn
Huy hoàng không đủ nguồn cơn lệ tràn
Tôi tìm lại bóng trăng ngàn
Trở về đường cũ bước chân năm nào
Sắt son cô vẫn đợi chờ
Rau sam vẫn mọc chân rào cô ơi!
Vườn hồng mơ có xanh tươi
Gió xuân mơn trớn bông cười chim ca
Ruộng đồng luá chín bạc màu
Lòng cô rầu rĩ mái đầu héo hon
Hỡi cô gái Việt Nam buồn
Hy sinh hai chữ bảng son trọn đời
Nạm vàng để lại trăm nơi
Công dung ngôn hạnh sáng soi nụ cười!
13.6.2012 Lu Hà
Ta Không Thể Yêu Như Vậy
Ta không muốn khom lưng uốn gối
Nắn cung đàn tăm tối đợi em
Đêm mưa đợi bóng trăng thềm
Đẹp gì mấy sợi tơ mềm dối gian...
Thơ ngùn ngụt điêu tàn hương sắc
Máu tươi hoen thảm khốc màu cờ
Ái ân cuồng vọng mơ hồ
Đua chen nhầm bước bên bờ diệt vong...
Tim đau xót bi thương nhỏ lệ
Ánh bình minh tê tái tình yêu
Tưởng rằng vĩ đại cao siêu
Lên thay lưả sống tiêu điều muà thu...
Ta cười nó sắc màu vàng võ
Nhuộm giấc mơ và cả tương lai
Giật mình trằn trọc canh dài
Chập chờn ma quỷ tuyền đài thở than...
Hân hoan xé trăm ngàn mảnh giấy
Những vần thơ đầy đoạ linh hồn
Còn chi là những nụ hôn
Bóng em xa thẳm vùi chôn mộ sầu...!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Ta Không
Muốn
26.10.2012 Lu Hà
Thơ Thẩn
Có người rất đỗi là thơ
Hồn thường đi vắng lơ mơ ảo huyền
Gót chân phiêu lãng thần tiên
Trần gian lảo đảo mặc nhiên hững hờ
Chàng ta làm toán để mơ
Thanh bằng thanh trắc lờ mờ trăng sao
Sông Tuơng lai láng đôi bờ
Sóng tình dào dạt ưá trào triều dâng
Thày cô nhắc nhở nhẹ nhàng
Anh này không khéo lỡ làng về sau
Phong trần dầu dãi mái đầu
Chàng trai tự nhủ sang giàu sá chi
Sự đời oan trái thị phi
Dửng dưng chàng vẫn lầm lỳ như không
Mê man lạc cõi thiên bồng
Cung đàn réo rắt mây hồng nôn nao
Gánh thơ lên hỏi Nam Tào
Níu tay Bắc Đẩu lao xao luận bàn
Kim Đồng Ngọc Nữ Thái Chân
Nghe thơ phách lạc bần thần ngẩn ngơ
Bút hoa muá tít ai ngờ
Thơ không kịp viết cánh đào bướm bay
Chập chờn ngây ngất đắm say
Canh gà thức dậy đắng cay cảnh đời.
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Người Thơ
2.11.2012 Lu Hà
Trống Giục Nắng Vàng
Ngôi trường xao xuyến bồn chồn
Vôi xanh còn đó ngói son nét vàng
Làn hương thoang thoảng nhẹ nhàng
Gót sen áo trắng lâng lâng má đào...
Nụ cười say những ước mơ
Nhịp đời đẹp quá tôi sao kịp buồn
Ngả mình trên đám cỏ non
Tôi nguyền: Trọn kiếp giữ hồn văn thơ
Thảm nhung mấy bận xác xơ
Lá bàng rơi rụng bơ vơ bao lần
Xuân thu cánh hạc phù vân
Bạn trường mấy lưá tóc dần hết xanh
Hồn xưa réo rắt trên cành
Lá reo trên mặt hồ thanh lững lờ
Trưa im ảo não hững hờ
Nắng vàng thôi thúc tôi ngờ trống vang
Lòng tôi trỗi dậy bóng nàng
Thướt tha yểu điệu mơ màng xa xôi
Mà sao đôi ngả chia phôi
Chân đi nghe động bồi hồi xót xa...!
cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Trưa Vắng
2.11.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét