Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 1
Ai Hiểu Lòng Hoa
chuyển thể thơ Hoàng Hoa :
Hoạ Thơ Thôn Vĩ
Mấy ai hiểu được lòng hoa
Sống nơi thôn Vĩ tình thơ lụy
phiền
Cách xa vạn dặm triền miên
Thương anh lưu luyến tang điền
bể dâu
Bướm ong cây cỏ u sầu
Tháng năm bạc bẽo dãi dầu nắng
mưa
Nhớ người nghệ sĩ tài ba
Tiếng vang muôn thuở la đà
trời mây
Hồn còn lẩn quất đắm say
Vườn hoa vắng vẻ đắng cay ngậm
ngùi
Tháng năm đô thị dập vùi
Tình ai vẫn cứ bồi hồi ngẩn
ngơ
Chú Thích: Hoàng Thị Kim Cúc
bút danh: Hoàng Hoa, người con gái tặng họ Hàn tấm ảnh thôn Vĩ Giạ
16.10. 2011 Lu Hà
Hồn Thơ Hàn Mạc Tử
Bâng khuâng tâm dạ nhớ hồn
thơ
Thấp thoáng hoàng hôn tưởng
bóng ma
Thi sĩ bay về thôn Vĩ Dạ
Thương Hàn Mạc Tử ánh trăng
mơ
Áo em trắng quá nhận không
ra
Một giải sông xanh một giải
chờ
Nhắn nhủ thương ai mà chẳng
biết
Ơ chàng thi sĩ với con đò...
Trí tuệ thiên tài cõi mộng
mơ
Mà hồn tinh vệ vẫn rên la
Thương đau cho số đời đen bạc
Chẳng trọn lời nguyền vẹn ý
thơ
Khóc nữa đi anh dã cuộc đời
Xác thân mòn mỏi tháng ngày
trôi
Bao nhiêu tuyệt vọng lòng xa
cách
Chỉ biết âm thầm đau xót
thôi
Hồn vẫn u sầu nỗi nhớ nhung
Mà nàng đâu có biết cho lòng
Thương thương chẳng nhận lời
anh gửi
Để lại ngàn thu nỗi nhớ
thương...
Bãi bể hoàng hôn một bóng
trăng
Nghìn sao thấp thoáng gió
hôn chàng
Trái tim ốc đảo miền sa mạc
Vẫn nở trùm hoa một tấm lòng
Tôi đọc thơ anh nỗi cảm
thông
Cùng anh chia sẻ chuyện
hoang đường
Đêm nay hồn khạc ra từ miệng
Hoang tưởng chẳng sao miễn
thực lòng
Anh giận cuộc đời thân xác
tàn
Mà hồn cao thượng trí siêu
nhân
Kiếp này chẳng trọn cho thân
xác
Mê sảng hồn thơ lạc nẻo trần
Đâu dám trách anh giưã thế
trần
Một hai sau trước tấm lòng
son
Nên đời chỉ đọc toàn rên rỉ
Thương khóc năm canh giấc chẳng
tàn!
Thơ phúng điếu hương hồn thi sĩ Hàn Mạc Tử
29.7.2008 Lu Hà
Bàng Bạc Hoàng Hôn
hoạ thơ Hàn Mạc Tử: Đây Thôn
Vĩ Giạ
Ai chịu về thăm thôn Vĩ Giạ
Bởi mùi hoa cúc vẫn chưa lên
Quanh co ngõ trúc hàng dâm bụt
Bát ngát màu xanh bướm dạo
điền
Sông thương uốn khúc dưới trời
mây
Chim chóc buồn ca gió lắt
lay
Hỡi chàng thi sĩ sầu thơ mộng
Thui thủi chờ trăng mãi tối
nay...
Nhung nhớ kià ai khách ở xa
Mà người thục nữ có trông ra
Hắt hiu lều cỏ hồn cô quạnh
Nhất niệm thành tâm cõi Phật
Đà...
Chú Thích: Hoàng Thị Kim Cúc
nghe người em họ gửi Hàn Mạc Tử bức ảnh thôn Vĩ Giạ để an ủi người bệnh
Tuy rằng Cúc chia hề quen và
yêu họ Hàn.
Chữ điền, tang điền, lực điền,
canh điền ý nghiã khác nhau. Điền có nghiã là ruộng. Theo tôi mặt chữ điền là mặt
vuông, cằm bạnh
Cô Cúc nghe nói xinh đẹp,
nhưng cằm bạnh không thì tôi không biết.
Bụi Hồng Trần Ai
Anh vẫn chẳng về chơi thôn Vĩ
Để nguôi lòng bao nỗi ưu phiền
Hàng cau nắng mới dãi lên
Trúc xinh khuân mặt chữ đìền
xoay ngang...
Gió theo lối gió đường mây
ngõ
Dòng nước đìu hiu đoá cúc tần
Xôn xao ong bướm tần ngần
Lắt lay hoa bắp nồng nàn
sông trăng...
Thuyền ai đợi bến hương
giang đó
Có chở tình buồn lữ khách
không?
Chập chờn sóng vỗ mênh mông
Hằng Nga hờ hững má hồng
phôi phai...
Kià ai đợi vẫn hoài mong nhớ
Mơ khách đường xa có ghé
thăm
Ở đây sương khói âm thầm
Mờ mờ nhân ảnh xa xăm mịt
mù...
Thảo trùng khóc bên bờ tưởng
mộng
Thương hồn thi sĩ bỗng hư
không
Bể dâu ai oán đoạn trường
Giai nhân một thuở bụi hồng
trần ai!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Đây
Thôn Vĩ Dạ
22.10.2012 Lu Hà
Cảm Xúc Tức Thì
Trăng lên lấp ló Hằng Nga
Mênh mông cổ độ bao la sơn
hà
Tô Đông Pha, cốc lệ nhoà
Tương tư lạc điệu lầu hoa sượng
sùng
Hồn thơ huyền diệu vô cùng
Theo làn gió biển trập trùng
từ bi
Dập dềnh theo bước Hi Di
Ngủ trăm ngày dậy li bì còn
say
Đất trời mây phủ hương bay
Tiên tri điềm báo vui vầy
Tây Thi
Quảng Hàn thiên hạ thầm thì
Lừ đừ cá lặn rầm rì trúc mai
Tôi yêu bóng nguyệt canh dài
Thanh thiên bạch nhật chương
đài thuyền quyên
Ngẩn ngơ tình sử chưa quên
Nôn nao ngây ngất miếu đền
tiên cô
Xuân về tha thiết nàng thơ
Thơm mùi rượu ngọt cắn vào
má nhau
Sương rơi ướt đẫm mái đầu
Lều tranh bến nước chân cầu
khoả chân.
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Cao Hứng
4.11.2012 Lu Hà
Chìm Vũng Cô Đơn
Gió luà ánh sáng chạy dài
Đầy sông trăng ngậm láng lai
mãi hoài
Phất phơ buồm trắng chơi vơi
Lòng tôi bát ngát bồi hồi ngẩn
ngơ
Tôi ngồi dưới bến nường mơ
Ban đêm tiếng rú bóng mờ mưa
sa
Hồn tôi nhập bọn yêu ma
Sóng xô từng lớp trăng vưà mới
rơi
Vi lô lau lách xa xôi
Bóng nàng trinh nữ trôi xuôi
theo dòng
Hương thơm lọt khít vào lòng
Miệng sao mím chặt tơ hồng
tuôn ra
Toàn thân trắng toát ngọc
ngà
Cô đơn một vũng nhạt nhoà
ánh trăng
Hồn tôi ớn lạnh bẽ bàng
Đôi tay run rẩy nhẹ nhàng
buông ra...
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Cô
Liêu
7.10.2012 Lu Hà
Đừng Gọi Tên Anh
Đừng có gọi tên anh ngoài miệng
Vì gió hương mộng tưởng với
hoa
Lộ rồi tâm sự đôi ta
Bao điều thầm kín mặn mà em
ơi!
Cơn gió lạnh xa xôi tiễn biệt
Chẳng khi nào da diết chia
ly
Đêm nay sấp bóng trăng quì
Uốn mình dáng liễu li bì
cong lên
Lời thầm nguyện thiên nhiên
huyền diệu
Não nề lòng thứ lữ đang mơ
Từ bi cảm hoá sương mờ
Gió lay hồn dậy vật vờ bên
hoa
Trăng ngây ngất lờ đờ loạng
choạng
Mộng tình si choáng váng ngất
đi
Bên tai hơi thở thầm thì
Phút giây ngượng ngập ôm ghì
lấy nhau
Anh sung sướng say xưa tràn
ngập
Vầng trăng non hầm hập nôn
nao
Giờ này em cũng chiêm bao
Nhập vào bóng nguyệt dạt dào
lên cao
Em có nghe gió thu xào xạc
Lén lén vào rạo rực buồng
the
Chui vào chăn chiếu phu thê
Lần tìm da thịt đê mê sượng
sùng...
cảm tác từ thơ 8 chữ Hàn Mạc Tử: Hãy Nhập Hồn Em
8.10.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 2
Gái Xuân Quê
Xuân non cỏ biếc da trời thắm
Đôi má hồng au lúm đồng tiền
Em cười tươi tắn hồn nhiên
Khiến tôi mộng ước tơ duyên
ưá thèm
Kể từ dạo tóc em bỏ trái
Đôi quả đào thương ái mắt em
Tim tôi xao xuyến êm đềm
Trăng vàng lay động bên thềm
bóng Nga
Em càng lớn mặn mà duyên
dáng
Lúc gặp tôi lúng liếng nôn
nao
Lòng tôi rạo rực cồn cào
Ba em chưa nhận đám nào trầu
cau
Ai hy vọng đào hoa chiếu mệnh
Đoạn trường tình cám cảnh
nhân gian
Bi thương oan trái vô vàn
Làm sao thấu được cơ hàn khổ
đau
Duyên phận bạc điã dầu hoen ố
Sợi chỉ hồng Nguyệt Lão bỏ
rơi
Nào ngờ thân xác tả tơi
Hồn tôi tan nát ở nơi biển
mù...!
cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử:
Gái Quê
12.10.2012 Lu Hà
Hồn Quê Lưu Luyến
Ngổn ngang thơ thẩn trăm bề
Trước sân trông ngóng nhạn về
thăm quê
Mây hồng lang bạt não nề
Đồi thông ong bướm não nề
xuân sang
Bâng khuâng dòng nước ngỡ
ngàng
Bến sông sóng vỗ dở dang lỡ
làng
Gió chiều dừng lại bên đàng
Ngàn lau nức nở bẽ bàng xót
xa...
Cách nhau vạn dặm Hằng Nga
Nhớ chi một thuở mặn mà nôn
nao
Nguyện thề cùng với trăng
sao
Đắm say ngây ngất trôi vào
hư không...
Điệu buồn cung bậc hơi sương
Côn trùng rên rỉ suối trong
nưả vời
Khúc hờn chẳng nói nên lời
Lũy tre man mát xa xôi trập
trùng
Dầu ai ôm mặt não nùng
Ngày xuân hờ hững lạnh lùng
sơn khê
Cố quên tình cảm phu thê
Cỏ non sương điểm cành lê nhạt
nhoà
Nhìn trời mây nước bao la
Bóng xuân tức tưởi chiều tà
hoàng hôn
Phong trần dầu dãi nguồn cơn
Xa quê biền biệt nỗi buồn
thiên thu...!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Tình Quê
5.11.2012 Lu Hà
Huyết Lệ Tuôn Rơi
Những giọt lệ tuôn rơi thành
máu
Từ lòng tôi tầm tã theo dòng
Bao giờ tôi hết tơ vương
Tử thần đến đón thê lương
não nùng
Bao giờ mặt nhật tang thương
vỡ
Thành hơi sương huyết đỏ trần
ai
Một mai tôi hết yêu vì
Khối lòng tôi cứng tưạ si
giưã đời
Họ đã khóc cho tôi nức nở
Đất trời chưa thấm gió mưa
đưa
Người đi một nưả lưa thưa
Nưả hồn tôi bỗng dư thưà
chơi vơi
Tôi vẫn sống xa xôi buồn bã
Ai đã đem tôi thả vực sâu
Sao hoa phượng vĩ đẫm màu
Huyết tôi nhỏ xuống hạt châu
nhạt nhoà?
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Những Giọt Lệ
5.11.2012 Lu Hà
Loay Hoay Với Chàng
Lúc chàng ở rể em còn nhỏ
Thầy mẹ em đâu có tỏ bày
Ngây thơ em gọi là mày
Nhũ đào dần nhú ngất ngây sượng
sùng
Chàng càng lớn lừng khừng lấn
bấn
Má em hồng mấy bận thì thôi
Thấy em phụng phịu chàng cười
Hết đi lại đứng chàng ngồi
thật xa
Rồi một buổi mẹ cha đi vắng
Vào trong buồng chàng thấy
em nằm
Rờ tay quờ quặng âm thầm
Nhưng em chẳng ngượng ôm chầm
cho quen
Toàn thân nóng em quên che đậy
Mắt nhắm nghiền cũng thấy
hay hay
Kể từ dạo đó em say
Đêm nào em cũng loay hoay với
chàng...
Em chẳng dạy và chàng chẳng
học
Sách thánh hiền chàng đọc em
nghe
Chúng mình tình nghiã phu thê
Trước sau thì cũng đê mê
thành nghiền...
cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử:
Sượng Sùng
8.10.2012 Lu Hà
Lòng Tôi Hồi Hộp
Trăng vàng ẻo lả trên cành
Nôn nao cây liễu chịu đành uốn
cong
Bóng hình mềm mại yêu thương
Chao ôi! Sóng soải giọt
sương láng hồng
Lả lơi chờ đợi gió đông
Cỏ hoa ngây ngất thanh không
mượt mà
Xôn xao một dải Ngân Hà
Trần ai hồi hộp la đà trời
xanh
Vi lô dào dạt lênh đênh
Lâng lâng bóng nguyệt tênh
hênh trần truồng
Khuân vàng đầy đặn nước
trong
Lờ đờ cá lội theo dòng suối
khe
Chập chờn nưả tỉnh nưả mê
Có chàng thi sĩ nằm đè lên
trên
Phút giây khoái cảm triền
miên
Hoang vu hiển lộ thiên nhiên
một toà
Sinh ra trong cõi ta bà
Đêm nay biết được ai là Tiên
Nga
Bồng lai mộng ảo nhạt nhoà
Lang quân em đã xa nhà mấy
hôm
Ngạt ngào thoang thoảng
hương thơm
Hồn trinh thiếu nữ gió nồm
thướt tha
Ái tình huyền diệu lướt qua
Tiếng gà eo óc nàng xa tôi rồi...!
cảm tác từ 3 khổ thơ 7 chữ
cuả Hàn Mạc Tử: Bẽn Lẽn
7.10.2012 Lu Hà
Phiêu Diêu Hồn Lạc
Hồn trinh dưới túp lều tranh
Trõng tre kẽo kẹt vén mành
theo mây
Khép mền ủ kín thân gày
Hồn nhìn ngơ ngác đắng cay
phũ phàng
Hồn theo lớp sóng triều dâng
Lênh đênh bồng đảo thiên
đàng ghé thăm
Thái Chân Ngọc Nữ thì thầm
Khách trần theo ánh trăng rằm
tới đây
Khổ đau nhưng vẫn cuồng say
Ôm đàn thánh thót vơi đầy nỉ
non
Từng đêm thổn thức nguồn cơn
Long lanh giọt lệ nỗi buồn
thiên thu
Mộng hồn gửi bến giang đầu
Áo em trắng quá nhịp cầu tơ
duyên
Đây thôn Vĩ Dạ ưu phiền
Trúc xinh che mặt chữ điền
kià ai?
Hàng cau nắng dãi u hoài
Phiêu diêu hồn lạc chơi vơi
nưả vời
Hẹn nhau góc bể chân trời
Mảnh hồn u uất về nơi bến
nào...?
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Hãy Đón Hồn Anh
2.11.2012 Lu Hà
Thương Một Mảnh Hồn
Hàn Mạc Tử thiên thần bất diệt
Hàn Mạc Tử thiên thần bất diệt
Anh đi rồi biền biệt sầu thu
Hồn thơ ngây ngất sương mù
Đất trời Đà Lạt vi vu gió
luà
Đời thi sĩ dãi dầu mưa nắng
Đời thi sĩ dãi dầu mưa nắng
Đám mây hồng bảng lảng cô
liêu
Mộng Cầm bóng liễu xiêu xiêu
Thương người quân tử tiêu điều
hoàng hôn...
Hồn thu mộng đòi cơn sóng vỗ
Bên túp lều lã chã mưa rơi
Vi lô lau lách rã rời
Côn trùng rên rỉ ma cười thâu đêm...
Lời tình thật êm đềm sông nước
Vi lô lau lách rã rời
Côn trùng rên rỉ ma cười thâu đêm...
Lời tình thật êm đềm sông nước
Bao oán hờn lạc bước nơi đây
Ngậm ngùi dòng lệ đắng cay
Hàng hiên thánh thót vơi đầy năm canh...
Ngậm ngùi dòng lệ đắng cay
Hàng hiên thánh thót vơi đầy năm canh...
Trăng đợi gió trên cành dương liễu
Tấm thân vàng yểu điệu sóng soài
Làn da mát rượi u hoài
Hằng Nga ẻo lả trần ai não nùng...
13.12.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 3
Sợi Chỉ Tơ Hồng
Nước non non nước bốn phương
Đòi em làm nhạc xuân hương nõn nường
Điêu Thuyền dạo khúc Tuyên Vương
Tề công xao xuyến sông Tương thuở nào
Lâm Xuân Các giọt sương trào
Đêm nay đại yến má đào em xinh
Mơ duyên mộng đẹp trường đình
Đào Nguyên dẫn lối tâm tình đôi ta
Em làm rượu ngọt say sưa
Hơi men anh ủ cũng vưà nưả đêm
Tiên cô nũng nịu môi mềm
Trăng lên lững thững bên thềm bóng gieo
Tây Thi đứng đợi chân đèo
Trữ La đò vắng lá vèo theo chân
Chiêu Quân thổn thức đòi cơn
Tiền Đường ai khóc lệ tuôn gọi chồng
Hồn anh đến cưả thiên bồng
Hỏi trời sợi chỉ tơ hồng ai se!
Trần gian bao nỗi ê chề
Trán nhăn tư lự não nề thi nhân!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Mơ Duyên
12.10.2012 Lu Hà
Thương Nhớ U Hoài
Em đã vắng anh từ ngày đó
Dòng Hương Giang mây gió chơi xa
Cây đào buồn chẳng ra hoa
Vườn xuân hờ hững nhạt nhoà nắng mưa
Từ buổi ấy anh xa em mãi
Bóng trăng vàng tức tưởi ven sông
Cô liêu cồn cát mênh mông
Bơ vơ cánh nhạn tha phương u hoài
Trời xanh ngắt biển khơi biền biệt
Tiếng dương cầm bỗng bặt cung thương
Dường tan trong đám mù sương
Thoảng về làng mạc vấn vương sớm chiều
Đêm thanh vắng tiêu điều vóc liễu
Hàng cau gày dáng điệu đứng yên
Mây vàng ngơ ngẩn triền miên
Côn trùng tấu khúc ưu phiền sầu tư
Kể từ đó từng thu lá đổ
Ngóng anh về tầm tã mưa ngâu
Rêu phong lau lách chân cầu
Hoàng hôn ủ rũ bạc màu tuyết pha!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Nhớ
Nhung
2.11.2012 Lu Hà
Tình Anh Có Điên Không
Mới một thoáng mà sầu ly biệt
Hồn anh theo mải miết bóng đi
Nôn nao hương gió xuân thì
Bâng khuâng lưu luyến tìm gì bên em...
Thơ em cũng như miền trăng dậy
Sóng ái tình xô đẩy cát bờ
Lâng lâng mềm mại liễu tơ
Âm thầm nghe tiếng gió ru dạt dào
Anh đã đọc nghẹn ngào tê tái
Ngàn kim châm buốt nhói da đau
Mê man cuồng dại âu sầu
Hồn thơ chan chưá ngập màu tím đen
Thơ ngậm cứng tiếng rên ảo não
Máu về tim điên đảo láng lai
Âm vang dội khắp trần ai
Oán hờn định mệnh tuyền đài vùi chôn
Em có nghe trào cơn sầu tủi
Tình anh điên hắt hủi cuồng say
Thẫn thờ lảm nhảm suốt ngày
Không gian van lạy đắng cay thất thường
Những ngày khổ con đường ngõ cụt
Mây lam chiều tất bật buồn trôi
Nhạc vàng rơi rụng tả tơi
Muà thu lơi lả thương đời hắt hiu
Anh đứng cách ngậm ngùi khoảng cách
Lặng nhìn trông thấy cảnh hoa cười
Lòng anh rung động bồi hồi
Mà hồn anh chết ở nơi cuối trời...!
thơ cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Lưu Luyến
6.9.2012 Lu Hà
Tôi Bị Say Nắng
Buổi hôm ấy ban mai ong đỏ
Hòn cù lao tiên nữ trắng phau
Hương thơm ngây ngất ngọt ngào
Áo xiêm nhuộm nắng hồng hào chưa khô
Sóng vỗ nhẹ hững hờ im ắng
Nàng giả đò như chẳng biết chi
Vi lô tiếng gió thầm thì
Say sưa hương vị ầm ì từ xa
Tôi mắc cỡ cũng vờ quay mặt
Mặt trời lên nóng rát làm sao
Ngất ngây cùng nắng thẫn thờ
Thơ như sắp vỡ tuôn trào láng lai
Mây gió chán ở đây lảng vảng
Nàng tiên cô buồn chẳng tránh tôi
Tôi toan hớp cả hương trời
Uớc mình thành cá đớp mồi trong khe
Trời càng nóng đê mê choáng váng
Hồn tôi say lạc mộng trời mây
Tình tôi chìm đắm nơi này
Gỡ ra không được vị cay nắng vàng...
cảm tác thơ lục bát cuả Hàn Mạc Tử: Say
Nắng
7.10.2012 Lu Hà
Tránh Hoài Mãi Sao
Tôi vẫn nhớ mà sao chẳng muốn
Thấy người tôi yêu nhuốm nắng chiều
Phập phồng mong đợi bao nhiêu
Đưa tay hứng gió hương Kiều thanh cao
Tôi thích nép mình vào cánh cưả
Nhìn dáng nàng chan chưá thướt tha
Bước đi ngượng nghịu mặn mà
Lâng lâng rạo rực bóng tà đắng tây
Có lần bỗng dâng đầy mạch máu
Người tôi yêu đôi má đỏ bừng
Ngoài kia sóng vỗ lưng chừng
Lá vàng theo gió ngập ngừng lại bay
Cũng có lúc men cay sầu tủi
Một mình tôi thui thủi cô liêu
Gặp nàng tôi giả bộ kiêu
Sá gì cô gái mĩ miều đáng yêu
Rồi hối hận liêu xiêu chuếnh choáng
Thấy người yêu thấp thoáng bên bờ
Nhẹ nhàng cởi tấm hoa đào
Vốc tay đáy nước dạt dào xôn xao
Tôi đâu muốn đoạ đầy thân xác
Lén nhìn theo từng bước Tiểu Kiều
Phải tôi hay mắc cỡ nhiều
Nõn nà sắc đẹp tiêu điều hoàng hôn...!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Tôi Không Muốn Gặp
25.10.2012 Lu Hà
Trọn Thề Cùng Trăng
Bưã ni sáng Ngân Hà vời vợi
Hỏi còn ai đắm đuối hơn ta
Thảnh thơi sông nước bao la
Lầu vàng cung quế nõn nà Hằng Nga
Lời tâm sự đậm đà ngào ngạt
Dòng sông Tương ngây ngất nao nao
Hồn ta lồng lộng lên cao
Trang Sinh hoá bướm động đào xem hoa
Đêm nay mới ngọc ngà tha thiết
Tình ni cô da diết trinh nguyên
Làm sao ngỏ ý tơ duyên
Phúc âm thánh thót hồn nhiên tỏ bày
Đã mấy bận đắm say chờ đợi
Áo mây hồng rười rượi trăng non
Sóng tình cuồn cuộn trào tuôn
Thơm tho gió nhẹ nụ hôn đầu muà
Muốn lên tận lầu hoa điện ngọc
Thoả ước mong men chuốc rượu cay
Thái Chân Ngọc Nữ vơi đầy
Phu thê kết bái ơ hay châu trần!
cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Đêm Trăng
11.10.2012 Lu Hà
Ưu Phiền Là Anh
Gió xuân rồi gió hạ về
Tình anh gởi gắm tràn trề hương quê
Mấy lần hồi hộp đê mê
Trên đường cái rộng thuả thuê dáng hình
Thướt tha yểu điệu cô mình
Trúc xinh xoã tóc bên đình bóng êm
Trăng ngà sóng sượt từng đêm
Hồn anh thơ thẩn nỗi niềm bao la
Thùy dương lả lướt mượt mà
Bên này
rặng liễu trông qua dạt dào
Vướng mùi sen ướp say mơ
Chao ôi da diết lờ mờ làn môi
Sóng lòng dồn dập chơi vơi
Thấy anh hoa nở nụ cười thắm duyên
Thời gian em lớn dần lên
Lòng riêng dấu hận ưu phiền là anh...
Yến oanh trêu tức trên cành
Hoàng hôn lầm lũi trời xanh ngậm sầu
Nắng mưa dầu dãi mãi đầu
Lá vàng rơi rụng chân cầu buồn trôi...!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Âm Thầm
19.10.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 4
Đêm Hợp Cẩn
Đường tơ sợi chỉ ánh trăng
Bao nhiêu châu ngọc sao bằng tối nay
Dạt dào ân ái đắm say
Cô dâu chú rể vơi đầy nỉ non
Kim bôi hợp cẩn tân hôn
Đêm nay khai mạc bồn chồn ngẩn ngơ
Chưá chan dàn duạ sững sờ
Mùi thơm nhưạ mật trái đào nôn nao
Sóng tình cuộn cuộn xô bờ
Tôi e lạc lối mịt mờ sương bay
Như làn gió thoảng trong mây
Không còn ý vị chớm ngày nụ hoa
Còn đâu ong bướm buổi đầu
Thướt tha bóng liễu dưới cầu trong veo
Cá bơi chiếc lá trôi vèo
Nỗi buồn tê tái bến nghèo giai nhân
Cô liêu một gánh phong trần
Gian lều ảm đạm lệ tràn bờ mi
Côn trùng rên rỉ thầm thì
Nhà ai đám cưới rầm rì canh khuya...!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Tối Tân
Hôn
15.11.2012 Lu Hà
Luá Vàng Nắng Chan
chuyển thể thơ Hàn Mạc Tử. Muà Xuân Chín
Mơ màng khói ửng sương tan
Nhà tranh đôi mái nắng xuân chín vàng
Gió trêu áo biếc ngỡ ngàng
Dưới giàn thiên lý có chàng dạo chơi...
Xanh tươi sóng cỏ gợn trời
Thướt tha thiếu nữ trên đồi mấy cô
Xuân xanh nghe tiếng ai hò
Ngày mai có kẻ qua đò sang ngang...
Theo chồng bỏ dở nắng vàng
Trong lòng hổn hển dở dang lỡ làng
Thầm thì tre trúc nhẹ nhàng
Yến oanh khúc khích bẽ bàng thơ ngây...
Khách xa tủi hận đắng cay
Bâng khuâng tâm trí còn say bến làng
Năm nay chị ấy bên đàng
Kĩu ca kĩu kịt luá vàng nắng chan...?
5.3.2012 Lu Hà
Mảnh Hồn Bơ Vơ
Sức đã kiệt máu tươi cũng cạn
Trút hồn đau lận đận bơ vơ
Nhạt nhoà trong gió sương mờ
Lang thang khắp nẻo biển mù bến mơ
Hồn còn nhớ biết bao người nưã
Đẹp kiêu sa một thuở bồi hồi
Giờ đây hấp hối chia phôi
Hồn lià khỏi xác về nơi chốn nào?
Nghe nức nở bơ phờ mệt mỏi
Hồn hết rồi đắm đuối thương yêu
Còn đâu vào những buổi chiều
Thướt tha chan chưá dáng Kiều cười tươi
Sầu vô hạn rã rời cây cỏ
Còn em sao chẳng có chút gì
Xôn xao ong bướm thầm thì
Côn trùng rên rỉ đầm đià hạt mưa!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Trút
Linh Hồn
16.15.2012 Lu Hà
Tôi Lạy Thời Gian
Còn đâu tráng lệ dáng hình
Thơm tho mùi vị minh tinh ái tình
Ít nhiều hơi hám kiên trinh
Ngàn thu phảng phất trúc xinh biên đình
Bụi mù gió nhẹ viễn trình
Hồn xưa từ ấy đưa mình dời xa
Hư vô bạc bẽo sa bà
Cánh chim mất dấu chân cầu rêu phong
Chỉ còn tinh tú mênh mông
Trăng sao bất diệt bướm hồng xôn xao
Tây Thi thổn thức nghẹn ngào
Mê tơi vẻ đẹp dạt dào biển xanh
Ngư trầm nhạn lạc xuân cành
Hỏi bao nhiêu tuổi năm canh tủi hờn
Đêm nghe sóng dội trào cơn
Thời gian âm ỉ thương hồn thơ bay
Chắp tay luân chuyển vơi đầy
Mỹ nhân một thuở đắm say ân tình
Phũ phàng bóng quỷ rập rình
Lều tranh hăm doạ thình lình dẫn đi...
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Thời
Gian
16.11.2012 Lu Hà
Trăng Lên
Trăng lên bốn mặt mơ màng
Mình ta thức giấc bẽ bàng canh thâu
Leo song bóng nguyệt xoa đầu
Hằng Nga sờ sẫm âu sầu thở than
Gió thu lọt cưả mài chăn
Hoa rơi đẫm lệ tiếc thân lụi tàn
Ngoài vườn giun dế dạo đàn
Công danh sự nghiệp muôn vàn đắng cay
Nôm na cung điệu ưá đầy
Bốn muà ảm đạm tháng ngày buồn tênh
Bâng khuâng tâm sự bồng bềnh
Dìu nhau xuôi ngược lênh đênh biển hồ
Hồn rời khỏi xác bơ vơ
Vi lô lau lách bên bờ trầm luân
Lang thang khắp nẻo trần gian
Trăng thu vằng vặc non ngàn vực sâu...!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Đêm
Không Ngủ
15.11.2012 Lu Hà
Ưu Phiền Là Anh
Gió xuân rồi gió hạ về
Tình anh gởi gắm tràn trề hương quê
Mấy lần hồi hộp đê mê
Trên đường cái rộng thuả thuê dáng hình
Thướt tha yểu điệu cô mình
Trúc xinh xoã tóc bên đình bóng êm
Trăng ngà sóng sượt từng đêm
Hồn anh thơ thẩn nỗi niềm bao la
Thùy dương lả lướt mượt mà
Bên này
rặng liễu trông qua dạt dào
Vướng mùi sen ướp say mơ
Chao ôi da diết lờ mờ làn môi
Sóng lòng dồn dập chơi vơi
Thấy anh hoa nở nụ cười thắm duyên
Thời gian em lớn dần lên
Lòng riêng dấu hận ưu phiền là anh...
Yến oanh trêu tức trên cành
Hoàng hôn lầm lũi trời xanh ngậm sầu
Nắng mưa dầu dãi mãi đầu
Lá vàng rơi rụng chân cầu buồn trôi...!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Âm Thầm
19.10.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 5
Ngàn Thu Ai Oán
Ngàn thu ai oán than ôi!
Nhớ thương cho nắm xương
thôi một đời
Thân tàn ma dại đi rồi
Lá vàng cỏ uá rã rời thê
lương
Hàng thông vi vút vấn vương
Ôm ngang lưng gió mùi hương
lạnh lùng
Lênh đênh biển cả trập trùng
Tinh theo bọt nước não nùng
biển khơi
Hồn trinh lạc cuối chân trời
Si mê cuồng dại về nơi bến
nào
Dập dìu sóng vỗ xô bờ
Nhớ sao bải hoải chuyến đò
trần gian
Bồi hồi ân ái giai nhân
Trúc mai một thuở muôn vàn
khổ đau
Yến oanh lã chã canh thâu
Gối chăn tầm tã bể dâu đoạn
trường
Muôn năm giữ một tấm lòng
Vi lô lau lách bên dòng sông
Tương
Kià ai đàn khúc Tề vương
Tiền Đường ai khóc thương chồng bi ai ?
Cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Muôn Năm Sầu Thảm
18.11.2012 Lu Hà
Đà Lạt Huyền Sương
Thiêng liêng giây phút khởi
đầu
Đêm trăng Đà Lạt nhuốm màu
thiên thai
Huyền sương đắm đuối trần ai
Từ xa đón ý nguyệt đài phiêu
diêu
Kiêu sa xin chớ nói nhiều
Hồ trong cá nước mĩ miều hò
reo
Rung rinh gió thoảng trôi
vèo
Lá thu bảng lảng chân đèo ngẩn
ngơ
Bóng cô thục nữ như mơ
Hàng thông bờ liễu khát khao
đợi chờ
Chữ yêu ai giải bằng thơ
Thực hư sao biết đôi bờ sông
Ngân
Đất trời ngào ngạt non ngàn
Cả lòng tôi nưã muôn vàn thiết
tha
Thẹn thùng là ả Hằng Nga
Thầm thì tiếng gọi trăng ngà
nôn nao...
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Đà Lạt Trăng Mờ
17.11.2012 Lu Hà
Hồn Được Giải Thoát
Ta há miệng cho hồn vang vọng
Trời thiêng liêng muôn trượng
tầng mây
Mừng vui hư lãng cuồng say
Chìm trong sáng tối đêm ngày
mênh mông
Nơi cảnh giới trầm hương vắng
lạnh
Hồn ngẩn ngơ lóng lánh trăng
sao
Gió gầm điạ chấn lao xao
Muôn vàn thể phách lao đao
hãi hùng
Cả hơi hám thê lương thảm
thiết
Hồn trơ vơ không biết về đâu
Cô đơn lạc lối âm u
Mê man bất tỉnh hồi lâu ngỡ
ngàng
Rồi hoảng hốt nhập hàng tử
khí
Vùng không gian tê tái hoang
vu
Bùi ngùi rớm lệ sững sờ
Hồn ơi, phiêu bạt bao giờ
thì thôi?
Hồn dãy duạ ra ngoài tâm não
Hết đau thương sa đoạ xác
thân
Ngoài vòng trí tưởng nhân
gian
Ngao du khắp nẻo đằng vân biển
hồ
Xác ai hút hồn vào bấn loạn
Ngấm dần trong thân phận
điêu tàn
Thở ra sương trắng nồng nàn
Cho sơn hà biết muôn vàn khí
âm
Xác quằn quại nỗi niềm tan
rưã
Chẳng buồn sao thiên hạ hững
hờ
Hồn cười man dại dưới trời
Kêu rên hoảng loạn chơi vơi
não nề
Hồn linh thiêng không hề chết
lặng
Giải Ngân Hà sáng láng vô
biên
Yêu thương một khối còn
nguyên
Hồn lià khỏi xác ưu phiền
lià tan
Hồn thoát khỏi thân tàn điên
dại
Hồn ra đi chẳng đoái hoài
chi
Vi vu thông trúc thầm thì
Bình an thượng lộ sơn khê dặm
trường!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử : Hồn Lià Khỏi Xác16.11.2012 Lu Hà
Linh Hồn Xa Lạ
Hồn ảo não lạy van tha thiết
Hồn thê lương bám diết tôi
hoài
Đầy hương không dám ngậm cười
Mớm toàn ánh sáng bờ môi dãi
dề
Tôi giả chết no nê vô hạn
Cười vang lên tủi hận mùi
trăng
Thân gày phủ lớp bụi vàng
Hồn nhai ngấu nghiến bẽ bàng
màu da
Thịt tê điếng u sầu rười rượi
Gió rợn rùng tới cõi vô biên
Tôi dìm hồn xuống vũng đen
Ánh trăng nhầy nhụa cơn điên
hãi hùng
Hai chúng tôi não nùng thảm
thiết
Rồi bay lên tới một hành
tinh
Ngả nghiêng lăn lộn muôn
hình
Gào lên rợn óc thất kinh
Ngân Hà
Rồi lao xuống âm u điạ phủ
Hồn là ai tôi có nào hay
Dẫn hồn đi suốt đêm nay
Hồn càng mệt lả đoạ đầy xác
tôi...!
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Hồn Là Ai
17.11.2012 Lu Hà
Một Chiều Cuối Thu
Luạ trời Chức Nữ như giăng
Bắc cầu ô thước cho chàng
Ngưu Lang
Kià ai gánh tuyết nở nang
Da cừu mảnh áo nhẹ nhàng qua
sông
Huyết son mấy thức mây hồng
Cô đơn ly biệt khói sương chập
chờn
Quảng Hàn heo hắt cũng buồn
Trơ vơ bãi vắng tủi hờn xác
xơ
Thu vàng nức nở cành khô
Một vì sao lạ phương mô cuối
trời
Người thơ chưa thấy ra đời
Hồn trinh dưới tận đáy mồ thở
than
Nét mây lướt mướt non ngàn
Sao không tô điểm muôn vàn
bướm hoa
Hơi mưa lác đác nhạt nhoà
Là điềm thu báo Ngân Hà lụt
to
Vi lô lau lách đôi bờ
Lao xao sóng vỗ mịt mờ gần
xa
Hoàng hôn phủ bóng chiều tà
Côn trùng tấu nhạc bóng ma gọi
hồn.
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc
Tử: Cuối Thu
17.11.2012 Lu Hà
Về Chơi Thôn Vĩ Đi Anh
viết tặng Vo Thilinh
Về chơi thôn Vĩ đi anh
Chần chừ chi nữa nắng hanh đợi chờ
Vườn ai mướt quá xôn xao
Bờ ao lõa xõa rì rào tóc tre
Bụi hồng muôn nẻo sơn khê
Phong ba một thuở trở về thăm quê
Gió theo dòng nước hương mê
Thuyền mô đợi bến giăng tê chờ người
Ở đây sương khói xa xôi
Buồn thiu nhân ảnh chơi vơi ngậm ngùi
Ngô đồng hiu hắt chôn vùi
Chim non chiêm chiếp lui cui sớm chiều
Trời tà gác núi tiêu điều
Bóng chàng thi sĩ cô liêu một mình
Trăng lên áo trắng mộng tình
Nôn nao rặng liễu trúc xinh hẹn hò
Bắp lay nương bãi điệp hồ
Hàng cau xao xuyến má đào trà khan
Côn trùng rên rỉ khóc than
Cảnh đời ly biệt trăng ngàn mờ soi…!
5.7.2013 Lu Hà
Mảnh
Tình Trăng Yêu
cảm
xúc thơ Hàn Mạc Tử viết về trăng
Trăng
lên trái chín mõm mòm
Hây
hây hòn ngọc gió nồm thoảng bay
Xuân
Hương Mặc Tử đắm say
Trường
tình bi lụy vơi đầy năm canh
Trăng
non vắt vẻo trên cành
Ai
mua trăng chín tôi đành bán cho
Ô
hay tôi chỉ gỉa đò
Trăng
xuân chan chứa tôi mơ mộng hoài
Tình
trăng trong cõi trần ai
Tôi
lần từng chuỗi chương đài ngẩn ngơ
Hương
trăng rặng liễu thẫn thờ
Hằng
Nga ẻo lá nôn nao giọng tình
Yêu
trăng từ thuở mới sinh
Trong
nôi tiếng mẹ trúc xinh giếng đình
Hòn
trăng là của riêng mình
Nỡ nào đem bán mảnh tình trăng yêu!
Nỡ nào đem bán mảnh tình trăng yêu!
Chiều
chiều bên bến Vân Kiều
Tóc
mây lõa xõa mĩ miều hoàng hôn
Trăng vàng hờn giận đòi cơn
Tôi yêu trăng lắm thả hồn ra thơ.
viết tặng Kim Anh Lê
Trăng vàng hờn giận đòi cơn
Tôi yêu trăng lắm thả hồn ra thơ.
viết tặng Kim Anh Lê
4.7.2013
Lu Hà
Hàn Mạc Tử đã ra đi về thế
giới vĩnh hằng 72 năm rồi. Linh hồn chàng thi sĩ trẻ trung này dù ở đâu, nơi
chân trời cuối bể, hay đang đuà rỡn với các nàng tiên nga trên sông Hằng hay dưới
suối vàng chắc cũng ngậm cười. Vì nửa già thế kỷ sau lại có một
Lu Hà cảm thông cho nỗi đau bất hạnh và tài năng thi phú, trí tưởng tượng vô
biên của anh để cảm tác ra thơ. Phần lớn những bài thơ hay của anh đã gây cho
tôi một sự xúc động lớn thì tôi đã cảm tác rồi. Nếu có dịp đọc những bài thơ
khác có thể tôi sẽ cảm tác tiếp để an ủi những con người và những linh hồn bất
hạnh trên hành tinh này, có lẽ cũng hàng triệu người bệnh tật khổ hạnh như Hàn
Mạc Tử mà họ không thể làm ra thơ để kể ra hết nỗi đau đớn của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét