Thơ
Tết Chùm 7
Uá
Màu Cỏ Cây
chuyển
thể thơ Mai Hoài Thu: Xuân Tha Hương
Ô
kià xuân đến rồi sao?
Chồi
non nảy lộc má đào ngẩn ngơ
Mà
ai tủi phận âu sầu
Giao
thưà mộng tưởng xôn xao lối nhoà...
Mười
năm hơn nhỉ xa nhà
Khi
mô trở lại mái đầu còn xanh
Thời
gian con én qua nhanh
Ngoảnh
đi ngoảnh lại thương cành phù dung
Xót
xa đàn đứt dây cung
Quê
người thiếu phụ tận cùng khổ đau
Hoàng
hôn sương phủ mịt mù
Gió
xuân rầu rĩ uá màu cỏ cây...
23.3.2012
Lu Hà
Xuân
Tết Tủi Hờn
Thơ
tiếp theo hai câu cuả Mai Hoài Thu
"Tết
đến đau lòng người viễn xứ
Xuân
về xót dạ kẻ tha hương"
Năm
nay đại hội còn du đảng
Hổ
cút mèo về khỉ nhiễu nhương
Mấy
chục năm rồi mây trắng bay
Lòng
người dân Việt ở muôn nơi
Nôn
nao khao khát về quê mẹ
Hạnh
phúc ấm no mọi kiếp người
Nhung
nhớ làm sao những trái hồng
Bát
canh rau muốn vị cua đồng
Muà
nào thức ấy đầy rau quả
Nhưạ
mận giả cầy thịt nấu đông
Tết
đến mà sao cảnh vắng teo
Thả
hồn thi sĩ mấy vần thơ
Có
ai trên mạng cùng tâm sự
Chia
sẻ cùng ta nỗi tủi sầu
Lãng
đãng mây hoài vẫn nhởn nhơ
Chậu
mai năm ngoái nhớ đâm hoa
Nảy
mầm hé nụ mừng xuân mới
Thu
đã đi rồi Thu lại qua...?
Hai
câu tức cảnh Hoài Thu mở
Cho
kẻ xa hương lại nhớ nhà
Nâng
bút đôi dòng toan nhắn nhủ
Mắt
huyền khao khát gió trăng mơ...!
1.2.2011
Lu Hà
Xuân
Về xứ Lạnh
cảm
tác từ câu thơ cuả Nguyễn Bính
"
Đã thấy xuân về với gió đông"
Làng
quê thôn xóm lá đầy vương
Muà
đông lạnh lẽo đừng quay lại
Cho
trái tim hồng khắp bốn phương...
Đất
lạ quê người chẳng thấy hoa
Anh
đào trước cưả đứng đìu hiu
Hoàng
hôn rủ bóng xa vời vợi
Mấy
chục năm rồi khách vãng lai...
Nguyễn
Bính anh ơi! một thuở nào
Tình
quê trong trắng ánh trăng mơ
Chiều
nay bỗng có ai thầm đọc
Tâm
dạ xôn xao lệ ưá trào..
Nỗi
buồn day dứt cứ nôn nao
Một
mái nhà tranh một gốc dưà
Ai
thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Tổ
tiên họ mạc với ông bà?
Xuân
ở xứ người buồn lắm sao
Một
trời quan tái chẳng trăng sao
Tuyết
rơi lất phất hồn tê tái
No
đủ sao mà dạ ngẩn ngơ...?
24.1.2011
Lu Hà
Xuân
Viễn Xứ
Chuyển
thể thơ Mai Hoài Thu
Buồn
viễn xứ vội vàng xuân đến
Tết
xa nhà vương vấn sầu tư
Nỗi
lòng tủi hận bơ vơ
Đêm
nằm trăng gọi xôn sao gió luà
Mười
năm nhỉ phai màu hương sắc
Chốn
bụi hồng từng bước qua mau
Hoa
xuân ngào ngạt thương đau
Nỗi
niềm cô phụ trời sao tỏ tường.
Tuyết
Bắc Mỹ lạnh lùng bao phủ
Thương
mẹ già, người có bình an ?
Xuân
về Nam Việt gió yên
Nguyện
cầu hạnh phúc nước non thái hoà.
12.3.2010
Lu Hà
Còn
Màu Xuân Nguyên
chuyển
thể từ thơ Bùi Giáng
Kià
Bùi Giáng đón chào xuân mới
Một
muà xuân tê tái thương đau
Những
người hành khất đi qua
Tóc
xanh ai đã phôi pha bạc màu
Kể
từ đó mừng nhau thế đấy
Sau
bảy lăm tàn lụi cỏ cây
Bao
la trời đất xa xôi
Đại
dương thăm thẳm bóng người bóng mây
Hãy
xiết lại bàn tay năm ngón
Cùng
màu da tứ tán tha phương
Máu
hồng nhuộm đỏ thê lương
Lạc
nhau giưã chốn khói sương mịt mù
Người
quả phụ tím màu môi trắng
Nghiến
chặt răng cay đắng bao năm
Thưa
rằng bạc mệnh sao cam
Non
sông còn mãi xin làm cỏ cây
Hoa
đào nở sương rơi cỏ mọc
Những
cô hồn nháo nhác hỏi nhau
Tìm
đâu bia mộ nhà ta ?
Người
thân có đến hương hoa khấn thầm
Nghe
gió thổi nỗi niềm du khách
Én
lạc bầy đất trích chiêm bao
Đường
về quê mẹ bao xa
Muà
xuân ly biệt còn muà xuân nguyên ?
11.3.2010
Lu Hà
Dậy
Đi Em Đừng Nuối Tiếc
"Vẫn
cô đơn… trăm nghìn nuối tiếc,
Một
kiếp người chua xót với lệ khô..."
Thì
đứng dậy em ơi tự nhủ
Muà
xuân về đón gió tình thu...
Đừng
than vãn để đời đau khổ
Khóc
lóc hoài nào có ích chi?
Hoa
vẫn duyên má hồng vẫn thắm
Dậy
đi em mà đón xuân về
Sáng
hôm nay lại đọc thơ em
Lòng
hỏi lòng còn đó trái tim
Đời
vẫn đây ta còn sự sống
Gió
mưa hoài bão tố buồn thêm
Dậy
đi em chớ đừng sầu thảm
Can
đảm đi cho trọn cuộc đời
Dĩ
vãng qua ngừng trôi suối lệ
Hãy
hiên ngang để sống làm người...!
28.1.2011
Lu Hà
Mẹ
Ơi!
cảm
tác thơ Mai Hoài Thu: Xuân Tha Hương
Bài
thơ như viết trong mưa
Đất
trời sùi sụt nhạt nhoà trán em
Tương
tư mộng tưởng êm đềm
Nhớ
về cố quốc mọi miền quê hương
Xót
đau phận bạc lưu vong
Tháng
năm đằng đẵng má hồng phôi phai
Từng
đêm thổn thức canh dài
Rèm
buông gối lẻ trần ai nghẹn ngào
Ô
kià! Xuân đến rồi sao?
Xuân
qua xuân lại thuở nào xa xôi...
Thương
thân phiêu bạt góc trời
Nơi
miền Mỹ Quốc lệ rơi mấy hàng
Mười
năm quá nưả xa hương
Tổ
tiên còn đó họ hàng ai hay?
Me
ơi! Mỗi bước đắng cay
Đầu
năm nỗi nhớ vơi đầy nỉ non
Tết
về lệ chảy nguồn cơn
Làm
thân con gái mà buồn mẹ ơi!
Bao
lần con gọi mẹ rồi
Trong
mơ mẹ có nghe lời từ xa...?
8.1.2012
Lu Hà
Thơ
Tết Chùm 8
Đêm
Mưa Trước Giáng Sinh
tặng
Thu
Mây
giăng từng hạt bão bùng
Đầm
đià vạn hạt não nùng chưá chan
Nỗi
niềm thương nhớ vô vàn
Canh
khuya lạnh lẽo đằng vân tủi sầu
Tâm
hồn theo gió vân vu
Lạc
miền ốc đảo vi vu nỗi buồn
Bâng
khuâng tâm trạng bồn chồn
Đêm
dài ảo não nguồn cơn rã rời
Tình
tôi tha thiết một người
Phương
xa nàng cũng bồi hồi như tôi
Cớ
sao chẳng nói nên lời
Trùng
dương dặm thảm đất trời đổ mưa
Giọt
mưa đâu cũng giống nhau
Lòng
người dương thế muôn màu khác sao
Lắng
nghe tiếng gió lao xao
Vần
thơ sầu lụy nôn nao cõi lòng!
22.12.2010
Lu Hà
Đêm
Mưa Trước Giáng sinh
tặng
Mai Hoài Thu
Mây
giăng từng hạt não nùng
Đầm
đià vạn hạt trập trùng chưá chan
Nỗi
niềm thương nhớ vô vàn
Canh
khuya lạnh lẽo không gian tủi sầu
Tâm
hồn theo gió âm u
Lạc
miền ốc đảo vân du gợi buồn
Bâng
khuâng tâm dạ bồn chồn
Đêm
dài ảo não tuôn tràn mưa rơi!
Tình
tôi tha thiết một người
Phương
xa nàng cũng bồi hồi như tôi
Cớ
sao chẳng nói nên lời
Trùng
dương dặm thảm đất trời đổ mưa
Giọt
mưa đâu cũng giống nhau
Nhân
tình thế thái muôn màu khác nhau
Mấy
ai chiu chắt khổ đau
Vần
thơ bi lụy dãi dầu xót xa...
Giáng
sinh mưa lệ nhạt nhoà
Thương
người thiếu phụ mộng sầu thiên thu...
22.12.2010
Lu Hà
Canh
Dần Nhớ Ai
Lung
linh ánh mắt hồn thơ
Hỡi
cô gái Việt giấc mơ thế trần
Lâng
lâng giải tóc mây ngàn
Thuyền
quyên yểu điệu cung đàn xôn xao
Đầu
xuân cánh bướm lao đao
Dập
dìu tài tử anh hào xa xôi
Hồng
nhan duyên phận luân hồi
Thương
người quân tử chân trời viễn phương
Canh
Dần trăn trở mênh mông
Bao
nhiêu kỷ niệm vấn vương sông hồ
Từng
đàn chim én bơ vơ
Xuân
về hồi tưởng tuổi thơ quê nhà
Hàng
tre khóm trúc la đà
Sương
rơi đầu ngõ nắng tà vườn rau
Mặn
mà tuổi ngọc sen muà
Soan
reo phượng nở cơn mưa chiều hè
Má
hồng môi thắm đồng quê
Ve
sầu hoan hỉ nguyện thề sắt son
“Công
cha như núi thái sơn
Nghiã
mẹ như nước trong nguồn chảy ra “
Thương
nhau như ánh trăng ngà
Dạt
dào muôn thuở bài ca sơn hà
17.1.2010
Cánh
Nhạn Đưa Tin
Hôm
qua trong mộng báo tin
Canh
Dần cánh nhạn cầu xin thiên đình
Chư
Tiên Nguyệt Lão thiên binh
Trần
gian mấy kẻ si tình như tôi
Ngàn
thu cổ lục xa xôi
Canh
tàn giọt nến u hoài bướm mơ
Ngọn
đèn khi tỏ khi mờ
Người
hoa yểu điệu rước vào cõi tiên
Động
hồ phong cảnh chập chờn
Hai
chàng Lưu Nguyễn có còn gió trăng ?
Ngẩn
ngơ Từ Thức ngỡ ngàng
Một
năm tiên cảnh lỡ làng than ôi...!
Trăm
năm hạ giới đi rồi
Cháu
con râu tóc một thời trôi qua
Ngán
thay lục đạo ta bà
Trầm
luân bể khổ lao đao bập bềnh
Thuyền
ai say sóng lênh đênh
Mênh
mông biển cả bồng bềnh mê man
Lao
xao gió lộng mưa ngàn
Vừng
dương le lói nắng xuân lại về
Nôn
nao muôn dặm sơn khê
Hỏi
người thục nữ buồng the đợi chờ?
22.1.2010
Lu Hà
Giáng
Sinh Rơi Lệ
Chuyển
thể thơ MHT: Kỷ Niệm Muà Đông
Muà
Đông lạnh lắm anh ơi!
Cánh
hoa phượng vĩ ngậm ngùi tuyết rơi!
Cô
đơn khóm cúc lẻ loi
Nỗi
lòng tê tái bồi hồi xót xa...
Chiều
Đông sứ lạnh quanh co
Tha
hương em đếm giọt mưa u sầu
Bây
giờ anh ở nơi nao?
Vần
thơ anh hoạ tương cầu vấn vương!
Em
quỳ chân tượng giáo đường
Thắp
cây nến trắng bàng hoàng nhớ anh
Noel
thiên Chuá giáng sinh
Lời
ca thánh thót thần linh chói loà.
Ba
ngôi hiển hiện chan hoà
Thương
em côi cút bốn muà sầu tư
Chắp
tay em nguyện em cầu
Nhớ
quê thương mẹ nhạt nhoà lệ rơi!
15.12.2010
Lu Hà
Hallejulia!
Cuối
năm đi chợ mua hàng
Bỗng
dưng nhớ tới bóng hồng xôn xao
Nhẹ
nhàng khuân mặt Á Châu
Mời
chào đon đả rau dưa mắm cà
Cũng
là nòi giống quê nhà
Mảnh
mai yểu điệu má đào môi son
Đăm
chiêu tư lự xa gần
Trái
tim thổn thức muôn vàn chưá chan
Chần
chừ ngả bóng hoàng hôn
Hằng
Nga lấp ló héo hon cõi lòng
Thương
nàng xa cách trùng dương
Giáng
sinh Thiên Chuá giáo đường long lanh
Hào
quang ngọn nến rung rinh
Chắp
tay cầu nguyện an lành vui tươi
Ngàn
năm vang vọng ca hoài
Đoàn
chiên hoan hỉ hallejulia! hỡi người!
23.12.2010
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét