Lu Hà Và Nguyễn Bính Chùm 1
Nhớ Kẻ Phong Trần
tặng hương hồn Nguyễn Bính
Nếu gọi thơ tình có cố nhân
Lời người mộc mạc ý dân gian
Giang hồ phiêu lãng hồn du tử
Nguyễn Bính ngày xưa đẹp vạn phần
.
Tôi ở phương trời vẫn nhớ anh
Nỗi lòng Nguyễn Bính với năm canh
Đọc thơ như thể người còn sống
Sống động trong tôi một mối tình .
Anh là hoàng tử của quê ta
Bát ngát cò bay chẳng bến bờ
Từ Thức một thời vào cõi mộng
Như chiều cô gái hái rừng mơ .
Khí khái như anh thật đáng khen
Rừng xanh bắc Việt suối ưu phiền
Hương thơm hoa trái muà ong gọi
Biển rộng chim bay rụng nỗi niềm...
Thơ thẩn chiều thu nhớ bóng xưa
Như chàng trai ấy ngóng con đò
Tình em hương cánh hoa màu trắng
Như đoá ti gôn chẳng biến màu !
Chim cứ bay đi khắp bốn muà
Dọc ngang nam bắc chốn rừng xa
Đất lành chẳng đậu tìm hoang dã
Lệ để sầu rơi hận má đào.
Nguyễn Bính anh ơi! Mộng ái tình
Cuộc đời sao nỡ chóng trôi nhanh
Già đi trước tuổi buồn tê tái
Khói thuốc say xưa giấc chẳng lành
Gói trọn tài năng có thế sao?
Cuộc đời đâu phải chỉ mà yêu
Đói ăn rét mướt nơi rừng rú
Ngẩng bước ra đi gạt lệ sầu
Tôi tiếc cho anh hồn viễn vọng
Tấm lòng lương ái với tha nhân
Mà không có chỗ nào nào an ủi
Nợ để trăm năm một nỗi buồn...
Chúng nó những ai cấm đoán anh
Bịt mồm khoá họng rũ chim xanh
Tự do thơ phú còn o bế
Luống thẹn cho đời cái aỏ danh !
2008 Lu Hà
Anh Tôi Lấy Vợ
Xưa anh kẻ sông hồ hay nghiện
Thuyền lênh đênh thích chuyện lãng du
Bao phen sương khói mịt mù
Đi mây về gió mặc thu lá vàng
Đến Hà Nội lang thang dạo gót
Sáng hôm sau chẳng biết đi đâu
Phong sương dầu dãi mái đầu
Trán nhăn tư lự bể dâu đoạn trường
Bạn bè vẫn nhớ mong thường hỏi
Hắn lên rừng tìm lối tu tiên
Hay mò đáy biển giăng lên
Ngưạ quên gốc liễu đò quên bến bờ
Bỗng sáng nay thấy tờ thiếp báo
Có một người cưới vợ giưã đông
Mẹ hiền nhắc nhở yêu thương
Anh tôi đã chịu thật không mới kỳ ?
Anh chú rể còn ai dâu đó
Lá lià cành mây đã hết bay
Aha! Thuyền cắm bến này
Ngưạ hồ hết chạy heo may hết đuà
Trời xanh thẳm không muà thu nưã
Mộng hải hồ cạn điã dầu hoen
Phấn son chí lớn đã quèn
Con ngoan vợ đẹp nhóm nhen lưả hồng
Thôi hết nhé thiên bồng hải đảo
Bướm ong buồn tìm dấu chân anh
Cánh rừng còn nhú mầm xanh
Trường thiên tình ái thôi đành bỏ qua...
Thân thứ lữ quay đầu về Bắc
Chỉ xa anh lỡ bước nhịp cầu
Vạn trùng cách trở vực sâu
Mừng anh một chút nhớ nhau gọi là
Còn sót lại sơn hà sớm tối
Một mình tôi lủi thủi ngậm ngùi
Trong tay người đẹp sụt sùi
Nhớ anh chén rượu ngủ vùi qua đêm...
cảm tác từ thơ Nguyễn Bính:" Chú Rể
Là Anh"
1.10.2012 Lu Hà
Bến Đò Tình Vương
Xuân náo nức xuân qua xuân lại
Đã mấy lần xuân tái xuân lui
Nhớ ba năm nước ngậm ngùi
Bến sông chan chưá ngọt bùi với ai
Lời thề ấy tháng dài năm đợi
Người tình xưa đi mãi chẳng về
Nắng xuân thôi thúc tràn trề
Mây hồng cánh nhạn não nề lòng cô
Xuân này nưã bướm đào ngao ngán
Lưả hồng duyên chán nản nguội dần
Thôi đành lỗi hẹn tình quân
Bỏ thuyền bỏ lái dấn thân lấy chồng
Rồi một buổi chiều hoang cát sĩ
Thẫn thờ về tìm lại con đò
Uổng công cô gái đợi chờ
Để buồn cho khác giọt thơ ưu phiền
Mưa lã chã triền miên khổ hận
Khách đò xưa lận đận phong trần
Đêm nằm bến đợi trăng tàn
Trong gian lều cỏ ưá tràn hạt châu!
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Cô Lái Đò
20.10.2012 Lu Hà
Bên Kia Có Lạnh
chuyển thể thơ Nguyễn Bính: Hành Phương
Nam
Trải gió bụi phương Nam hành lạc
Cả hai ta lần bước về đâu ?
Mấy muà con én bay qua
Ngày vui chẳng thấy âu sầu vậy thay!
Lòng cay đắng xá chi hớp rượu
Chốn bơ vơ ăn đậu ở nhờ
Lời thề Tư Mã năm nào
Kinh cừu chưa mặc qua cầu gió bay
Kẻ chí khí chôn vùi cơm áo
Trói thân ta mộng ảo nước mây
Gặp nhau mừng tuỉ phút giây
Thương nhau từ thuở cõi đời bi thương
Nợ trần thế thê lương một món
Sòng đời thua lận đận trắng tay
Quê nhà ở mãi xa xôi
Ngắm làn mây trắng cuối trời lang thang
Tâm giao mấy tha phương cầu thực
Bạn cùng nhau miền Bắc thân yêu
Ly tan lá rụng la đà
Người ơi! Buồn lắm ai mà chẳng đau
Mặc nghèo khó vui cho sớm tối
Dám ăn tiêu cạn tuí thì sao
Ngày mai có nghiã gì đâu
Cuộc đời là mấy muà thu lá hồng
Ruồng rẫy chán ngọc vàng son phấn
Mắt đỏ lên thân phận bọt bèo
Kinh kha quán lạnh sương chiều
Khay vàng tay biếu má đào môi son
Cho dù có thân tàn ma dại
Nhiếp Chính ơi, gặp buổi cơ hàn
Mặt băm nơi chốn phong trần
Ai người nhận xác thế nhân xem thường
Mơ mộng hão năm sang tết đến
Văn tự thiêu cổ hận sương mù
Gươm cùn trời đất bơ vơ
Phong yên đã dấy bốn muà trăng suông
Ngồi giưã chợ ven sông réo gọi
Uống cho say mà đợi thế nhân
Thế nhân mắt trắng túi khăn
Hai tay chống gậy bần thần bước qua
Dằn chén hất cao đầu cỏ dại
Nấm mồ hoang tê tái khói bay
Người ơi! Người đã đi rồi
Bên kia có lạnh như đời năm nao?
13.4.2010 Lu Hà
Cây Gạo Trên Sân Ga
Thấy bao cảnh chia ly sầu biệt
Cây gạo già bi thiết thở than
Vi vu đàn vọng chưá chan
Hay là đứt đoạn trần gian xa lià
Lời bèo bọt hoa rầu cỏ uá
Lần lượt thu ảo não đi qua
Có hai cô bé bên nhau
Cầm tay nức nở mái đầu non xanh
Đôi bóng nhỏ dưới cành cây gạo
Dưạ vào nhau dàn duạ chị ơi!
Đường về đèo dốc xa xôi
Giữ gìn sức khoẻ cho đời tươi vui
Rồi lại thấy một đôi nam nữ
Tiễn đưa nhau vào buổi chiều tà
Liêu xiêu bóng ngả trăng ngà
Miền quê heo hút sân ga tỉnh nghèo
Cũng có lúc bản Mèo sơn cước
Hai anh chàng dân tộc tiễn nhau
Người thì vẫy bạn từ xa
Kẻ bên cưả sổ thò đầu nhìn ra
Nghe ríu rít chim câu đôi lưá
Vợ tiễn chồng lần lưã đò ngang
Hồng nhan ân ái dở dang
Bến sông lầm lũi thay chàng lo toan
Thôi mình về đảm đang nuôi mẹ
Chị mở trầu anh lại thắt vào
Sụt sùi mắt ướt nghẹn ngào
Chinh nhân dạm nẻo bến đò chờ mong
Cây gạo thấy tình thương mẫu tử
Người mẹ già tiễn đưá con trai
Đường lên ải Bắc còn dài
Lưng còng bóng đổ tuyền đài xót xa...
Gần giáp tết từ đâu bỗng lại
Dáng bơ phờ thi sĩ khổ đau
Muối sương ướt đẫm mái đầu
Tâm hồn côi cút cũng là phân ly
Chao buồn quá lỳ kỳ thổn thức
Bao cuộc đời lỡ bước dở dang
Chia ly xum họp sang ngang
Cô đơn cây gạo bẽ bàng còn ai...?
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Bóng Người Trên
Sân Ga
10.10.2012 Lu Hà
Chuyện Tình Hoa Xoan
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Mưa Xuân
Phận con gái quanh năm đằng đẵng
Cùng mẹ già năm tháng trôi đi
Bên khung cửi dệt mãi hoài
Luạ em chưa bán chợ giời làng xa...
Vào buổi ấy xuân hoa phơi phới
Mùi xoan thơm roi rói trào dâng
Hội chèo làng Đặng lâng lâng
Tối nay mẹ bảo em sang thôn Đoài
Lòng thổn thức bồi hồi trăm mối
Em ngừng thoi đắm đuối tay xinh
Thẹn thùng đôi má tư tình
Chắc là em nghĩ bên mình có anh
Bóng chiều buông yến oanh thủ thỉ
Gà lên chuồng trống mái gọi nhau
Ngưả bàn tay đón hạt mưa
Đèn dầu le lói anh qua thôi mà...
Xin phép mẹ gội đầu hoa bưởi
Cài bông tai em vội vàng đi
Mẹ cười đường một quãng thôi
Tối nay về kể thảnh thơi chuyện dài
Cách con đê say mê tiếng hát
Em mải tìm chả thiết gì xem
Canh cửi lạnh lẽo màn đêm
Thoi nằm nhớ ngón tay em êm đềm...
Em chờ mãi nỗi niềm ngao ngán
Buồn làm sao tủi hận trong lòng
Hẹn hò chiếc lá trôi sông
Muà xuân sắp hết má hồng phôi pha...
Em lầm lũi đường xa hoang vắng
Buồn mênh mông lành lạnh giải đê
Mưa xuân nặng hạt dầm dề
Đầm đià aó ướt não nề tấm thân
Buổi xuân ấy hoa tàn xoan nát
Mưa hết bay lạnh nhạt dấu giày
Hội chèo làng cũng đắng cay
Xác xơ mẹ bảo cạn ngày xuân hoa
Em cặm cụi dãi dầu sương gió
Đến bao giờ mới có anh đây
Nỉ non ong bướm vơi đầy
Hội chèo làng Đặng hết say hát hò...
22.6.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Nguyễn Bính Chùm 2
Chuyện Tình Tôi Và Nhi
Trời trở lạnh u tôi bọc lại
Để có hàng cất rượu ủ men
Mền chăn ấm áp vô biên
Chị em cô nhỏ một miền xa xôi
Cô hàng xóm từ thời thơ ấu
Tên là Nhi bé nhỏ cùng chơi
Chị cô bán rượu ngoài trời
Chiều chiều vãn chợ mua đôi phần quà
Chúng tôi vẫn la đà sớm tối
Lúc vắng nhà lượm mỗi cánh hoa
Bưởi cam thơm ngát ngạt ngào
Bỏ nồi chưng cất ngồi chờ từng hôm
Bôi đầy tóc bảo thơm đấy chứ
Nước hoa ngoài tỉnh có thấm đâu
Đuổi chuồn bắt bướm cầu ao
Tung tăng đuà rỡn mấy muà xuân tươi
Một buổi tối nhà Nhi có giỗ
Chị Nhi cho uống rượu cay cay
Để rồi chếnh choáng cùng say
Ôm nhau hai đưá ngủ ngay trên giường
Vừng dương dậy thẹn thùng ngớ ngẩn
Chị Nhi cười bẽn lẽn làm sao
Thầm thì chị kể với u
Mẹ mừng tôi có nàng dâu đỡ đần
Thời buổi ấy bình an thắm thiết
Nhi và tôi quấn quít bên nhau
Thế rồi chẳng biết dọn đâu
Mẹ tôi mất sớm khi chưa bạc đầu
Trời lại bắt tôi là thi sĩ
Bạn gái hiền đắm đuối men say
Trắng trong tuổi ngọc vơi đầy
Vườn cam bỏ lại chuỗi ngày ngây thơ
Tôi dan díu dập dìu mây gió
Rượu ái tình chan chưá đào tiên
Kinh thành rạo rực liên miên
Vườn trần thuốc độc mọi miền hương bay
Đời du mục dạn dày gai góc
Hoa cát vàng chim chóc hoan ca
Trăm sầu nghìn tủi ta bà
Men nồng gạo nếp nước hoa mịt mù
Bẽ bàng lắm Nhi sao có biết
Xa cách rồi da diết người ơi!
Duyên lành rồi cũng bỏ tôi
Sông hồ bến lạ chơi vơi cuộc đời
Tôi ngẫm nghĩ rằng Nhi tươi rói
Đoá hoa hồng dưới mái nhà gianh
Chị em vẫn sống yên lành
Hồn trinh non đẹp sương thành khói mơ
Nhi đẹp lắm tuổi thơ tóc ngắn
Huống bây giờ đã đến xuân thì
Mộng hồn tôi lại thấy Nhi
Hàng hiên lã chã đầm đià sương rơi
Ở xóm chơ nhà Nhi vách nưá
Cũng mấy nhà sương giá buồn không?
Chợ chiều đứng đợi đò đông
Bóng nhi quảy gánh bướm hồng xôn xao
Tơ tưởng mãi mây mờ mỏng mảnh
Vườn nhà Nhi hoa cảnh cam trồng
Chị Nhi năm trước lấy chồng
Năm sau Nhi lại theo đường vu qui?
Đời lưu lạc nay đây mai đó
Buổi chiều nào gõ cưả trú mưa
Trong nhà có tiếng người thưa
Giật mình chết lặng Ngọc Nga mỉm cười...
Bên lò sưởi bồi hồi xao xuyến
Nhi rót đưa mời chén rượu đầu
Cùng nhau ôn lại chuyện xưa
Ngậm ngùi hai đưá châu sa lệ nhoà
Tôi kể lại rằng u đã mất
Một mình thôi chẳng biết trôi đâu
Nhi rằng: hoa cỏ dãi dầu
Đời người thì mấy muà thu lá vàng...
Chị em mới lấy chồng năm ngoái
Giồng cây cam ở mé tây nhà
Ý rằng chờ đợi hoa ra
Văn nhân thi bá đậm đà ghé thăm
Em ở lại âm thầm trống trải
Lạn Tương Như Trác Thị anh ơi!
Lâm Cùng cũng chẳng xa xôi
Đất lành chim đậu chờ người năm xưa...
Tôi xúc động gục đầu thổn thức
Ôm ghì Nhi náo nức bấy lâu
Phong sương chưa thoả mái đầu
Thuyền tình ghé bến vườn rau luống cà
Rượu cất kỹ men chua ủ khéo
Để cho người thiên hạ say nhau
Gặp muà mơn mởn trầu cau
Qua sông thăm chị chân cầu gió đưa
Ôi! mộng tưởng là hư hay thực
Thực hay hư tâm thức con người
Yêu Nhi bằng trái tim côi
Rượu hoa đôi lưá dưới trời nước non
Nhưng mộng mãi nguồn cơn sầu khổ
Hoa đã thưà rượu ế tình tôi
Gặp nhau chi muộn mất rồi
Giang hồ cát sĩ nổi trôi luân hồi...
thơ cảm tác khi đọc bài thơ cuả Nguyễn Bính: Hoa Với Rượu
3.10.2012 Lu Hà
Cô Nàng Đan Áo
Quyết không nhớ nưã cho sầu khổ
Nàng đã qua sông lỡ chuyến đò
Chiều nay con bướm bơ vơ
Hoa vườn héo uá lờ mờ hơi sương
Đã lâu lắm tơ lòng vương vấn
Cho đời tôi lận đận mãi thôi
Rằng tôi yêu dấu một người
Nay đành ngậm miệng vẫn hoài nhớ mong
Tên người ấy tôi không muốn nói
Gọi làm chi nhức nhối tim đau
Mấy lần dan díu bên nhau
Tình trao lá rụng qua cầu gió bay
Bởi ván đóng thuyền say theo lái
Để mặc tôi thui thủi giấc mơ
Cô nàng đan áo len chờ...
Hương ba ngày đượm sen đào chưa tan
Hương cứ đượm nồng nàn da diết
Ở hồn tôi tha thiết mất rồi
Tôi yêu khổ lắm nàng ơi!
Chiều nay gió lạnh chơi vơi bướm hồng
Dành tất cả muà đông đan áo
Cho những ai tất cả người quen
Còn tôi nàng lại lãng quên
Thành người xa lạ chẳng tên tuổi gì?
Tôi thành kẻ lạc loài đơn bạc
Oan bao la vô phước cũng nhiều
Mà sao tôi chẳng thôi yêu
Vẫn con đường ấy sớm chiều tôi qua...!
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Muà Đông Đan Áo
20.10.2012 Lu Hà
Đêm Mưa Nhớ Chị
Miền sơn cước canh khuya nhớ chị
Tủi thân em thui thủi rượu say
Êch ương nức nở đó đây
Chong đèn ngồi dậy đắng cay lệ trào
Chị thương nhớ nghẹn ngào em khóc
Nhớ một người lỡ bước sang sông
Rượu cay
gối đẫm hương nồng
Làm sao ngủ được mênh mông u hoài
Mưa tầm tã đất trời ảm đạm
Lòng em đau khố lắm chị ơi!
Chúng em bận dưới gốc sồi
Kẻ đi miền ngược người nơi cuối trời...
Thân đơn chiếc mồ côi tình ái
Chăn chiếu lià như chị ngày xưa
Ở đây sương gió dư thưà
Lối về thăm thẳm quê nhà nương dâu
Đường sang xóm Trữ La khúc khuyủ
Ba ngày đò một ngưạ mà lo
Thôi đành cứ phải nằm co
Tương tư sầu muộn để cho hết đời
Hôm qua có đò xuôi Hà Nội
Định toan về nghĩ lại rồi thôi
Buồn lòng cho đỡ nguôi ngoai
Trồng cây lê dưới mặc trời đang mưa
Bốn năm nưã chủ nhà hái quả
Người ta còn có nhớ đến em
Mình là khách trọ vài đêm
Nay đây mai đó nỗi niềm sầu mang
Không đãng trí trời quang mây tạnh
Sáng ngày mai nhất định em về
Trập trùng vó ngưạ sơn khê
Đò thuê khăn gói não nề qua sông
Điã dầu cạn khăn hồng đẫm ướt
Thư đã dài gió rét đòi cơn
Ngoài kia mưa chẳng ngừng tuôn
Đêm nay chị chắc cũng buồn như em...?
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Thư Cho Chị
9.10.2012 Lu Hà
Ghen Tuông
Cô tình nhân cuả tôi ơi!
Rằng tôi chỉ muốn cô cười với tôi
Nhớ tôi những lúc xa xôi
Gần nhau chan chưá bồi hồi nụ hôn
Những đêm giá lạnh cô đơn
Trong mơ cô chớ bồn chồn với ai
Hồn thơ lạc lối thiên thai
Thì cô trở lạị canh dài tìm tôi
Đừng thơm dù đoá hoa tươi
Lả lơi ôm gối chơi vơi nưả vời
Chiều nay biển tắm đông người
Bướm ong dìu dặt cô ơi ở nhà
Xin cô chớ xức nước hoa
Để làm ngây ngất người qua bên đường
Cả khi đứng giưã cánh đồng
Cô ơi chớ mặc quần hồng áo nhung
Cô đừng do dự ngại ngùng
Gặp chàng trai trẻ lạnh lùng bỏ đi
Mặc cho thiên hạ thầm thì
Yến oanh khúc khích rầm rì nhỏ to
Làn hơi cô thở dạt dào
Cho tôi đắm đuối cồn cào nôn nao
Chân cô in dấu trên bờ
Chẳng ai được phép dẫm vào thay tôi
Nghiã là ghen quá mà thôi
Cô là tất cả riêng tôi trọn đời
Ái ân chỉ một mình tôi
Tôi yêu cũng chỉ một người như cô!
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Ghen
27.10.2012 Lu Hà
Hãy Dối Lòng Đi
Bao nhiêu luạ đã xé rồi
Mà em vẫn chả chịu cười hay sao
Lưả nồng rực rực dâng cao
Mà con bướm trắng hững hờ nhởn nhơ
Lòng anh như tấm luạ đào
Tình anh như thể hoả lò Diệm Sơn
Làn môi Bao Tự thắm son
Yêu kiều da diết bồn chồn nụ hôn
Má hồng phơn phớt đòi cơn
Hương lan bát ngát tâm hồn thơ ngây
Nỗi buồn càng ngấm càng say
Trái tim xao xuyến đắng cay bẽ bàng
Dù cho sông cạn phũ phàng
Đoàn quân khát nước có làng trồng mơ
Dù cho ước mộng vẩn vơ
Dối lòng anh viết bài thơ nưả vời
Rằng em đang sắp sưả cười
Lưả tình thiêu cháy cuộc đời cuả anh
Em như một khoảng trời xanh
Phận chim cánh cụt cũng đành chịu sao
Dối lòng cho đến bao giờ
Chim không cất cánh luạ đào phôi phai
Bâng khuâng trằn trọc canh dài
Mối tình đem xuống tuyền đài đóng
băng...
cảm tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Dối
Lòng
27.10.2012 Lu Hà
Nàng Có Chạnh Lòng
Nhà nàng cạnh gốc hoa mai trắng
Có hàng long não gióng trúc xinh
Sen vàng ao cá đế kinh
Tôi về dệt mộng ba sinh mãi hoài
Vào một buổi sương rơi gió lộng
Bóng dáng nàng đã động hồn tôi
Để tình tôi cứ chơi vơi
Ai yêu mà chẳng bồi hồi vẩn vơ
Kể từ đó nhịp cầu luyến ái
Đã hớp hồn tôi mấy bận liền
Nỗi niềm bám riết triền miên
Tương tư biển khổ ưu phiền nàng ơi!
Tôi đã sợ cả lời tôi nói
Sợ cả gần nàng với được yêu
Phút giây má ấp môi Kiều
Làm sao chịu nổi cô liêu một mình
Tôi nhớ dáng hình xinh con gái
Có khi nào nàng nghĩ tới không?
Nàng đan áo suốt muà đông
Bao giờ ngó xuống bên đường bóng ai...
Muà xuân đến tôi đi qua cưả
Nàng lặng thinh tình nghiã gì đâu
Mà sao tôi cứ âu sầu
Thương thân cát sĩ bể dâu đoạn trường
Tôi đã khóc cho lòng khuây khoả
Nàng ở lầu hoa có chăn bông
Đêm nào chạnh nhớ tôi không
Côn trùng rên rỉ muà đông não nùng!
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Người Con Gái Ở
Lầu Hoa
22.10.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Nguyễn Bính Chùm 3
Oan Khiên Nhiệp Chướng
chuyển thể từ thơ Nguyễn Bính
Hôm nay tôi bắt được thư
Bàng hoàng thảng thốt vẩn vơ nỗi niềm
Tháng ngâu giờ sửu trăng liềm
Vợ tôi Dung đã im lìm sinh con
Vượt qua biển cạn vuông tròn
Sinh ra một mụn môi son má hồng
Bâng khuâng lòng tự nhủ lòng
Đào Hoa Oanh Yến nối dòng trâm anh
Tên con chắc hẳn cũng xinh
Thái Chân Ngọc Nữ cao xanh ngậm ngùi
Rồi con lại khổ con ơi !
Mẹ con đeo đẳng trọn đời xướng ca
Nuôi con mong được tài hoa
Má hồng mẹ đợi trăng thu nắng vàng
Hôn con một cái là xong
Gửi người thiên hạ bồng bông nghẹn ngào
Thắt lưng nịt vú trái đào
Đẹp lòng du khách dạt dào làng chơi
Còn cha lưu lạc quê người
Mẹ con nghiêng ngả trận cười thâu đêm
Du dương rượu ngọt êm đềm
Mây mưa tầm tã mềm mềm dưới chăn
Miả mai con gái nghèo nàn
Mồ côi cha mẹ sống nhăn giưã đời
Làm sao gọi được mẹ ơi!
Phong trần bặm bụi chia đôi tủi sầu
Phù du bèo bọt dật dờ
Đá vàng son sắt bến bờ chảy xuôi
Cỏ bồng hoa lá héo trôi
Ngọc trong vô khối bồi hồi chưá chan
Lâng lâng hồ điệp mê man
Màn the môi thắm trắng ngần làn da
Tào khang mưa gió mịt mù
Làng chơi ôm ấp ngọt ngào lưng ong
Con côi vật vã khóc thương
Ở trong quán trọ thê lương một người
Công cha nghiã mẹ là gì?
Cù lao chín chữ hạt rơi hạt còn
Chân bùn tay lấm ruộng vườn
Hay hoa say đắm như hòn thủy ngân
Xướng ca phách ngọt cung đàn
Oan khiên nhiệp chướng phấn chan luạ chà
Bao giờ con biết mặt cha
Tứ tuần ngũ lục vẫn chưa gọi già
Cha buồn tìm khách men thu
Con mười bảy tuổi mặn mà đang xuân
Chàng chàng thiếp thiếp ái ân
Con con bố bố ưá tràn lệ ra
Lưá đôi dạo khúc tì bà
Áo xanh ướt đẫm bên lầu Tầm Dương
Con thuyền lặng lẽ xuôi dòng
Đắng cay quả báo thê lương một đời
Tiền cha ít lắm con ơi !
Nuôi thân chẳng đủ ăn chơi tính trời
Giang hồ lang bạc một thời
Vợ con lià bỏ xa rời quê hương
Lơ thơ mái tóc pha sương
Nhớ con cha mới đôi dòng cầu mong
Khấu đầu trời Phật đoái thương
Con tôi giữ nết hiền lương dịu dàng
Sắc tài son phấn chớ màng
Nổi danh Kiều nữ lỡ làng tuổi xuân
Lấy chồng thi sĩ bần hàn
Vưà nghèo vưà bạc cha van con nhiều!
28.2.2010 Lu Hà
Tái Hồi Muà Xuân
viết tặng Liên Lưu
Khóc thương mẹ nhiều đêm ấm ức
Xác pháo hồng tiễn bước chị đi
Xót xa ân hận làm chi
Có em thay chị quản gì gió sương
Dâu em hái ruộng nương canh cửi
Rám má hồng sớm tối ai lo
Lưng ong dải yếm bếp lò
Ngày hai buổi chợ qua đò sang sông
Chuyến này chị tơ vương đã hết
Ngó sen gày đã đứt từ đây
Bướm hồng rũ cánh hồn say
Đỗ quyên thôi hót suốt ngày nỉ non
Đời chị sẽ biển cồn sóng dội
Hận đầy thuyền tức tưởi em ơi!
Tấm thân bèo bọt tả tơi
Sầu riêng miếu lạnh ở nơi cuối trời
Ba đêm trắng chơi vơi cô quạnh
Chỉ thương mình nặng gánh giang san
Nhà chồng mòn mỏi canh tàn
Quê cha đất tổ trăng ngàn bơ vơ
Tóc tơ rối làm sao gỡ được
Em lại còn gương lược làm chi
Phen này chị quyết ra đi
Không quay đầu lại sơn khê dặm trường
Quang cảnh lạ trùng dương biển cả
Bao nhịp cầu tầm tã mưa rơi
Thôi đành tặc lưỡi là thôi
Phù du giấc mộng nổi trôi luân hồi
Mẹ cặm cụi quay tơ dệt luạ
Em băm bèo cám bã nhìn ra
Chị thì sương khói nhạt nhoà
Lợn gà eo óc cưả nhà người ta...
Chị mày lỡ dãi dầu mưa nắng
Giưã trùng dương cơn sóng bục thuyền
Theo dòng mê dại triền miên
Xác thân tàn tạ tật nguyền bi thương
Mười năm hận bên giường chăn chiếu
Nước mắt trào dàn duạ năm canh
Mím môi hương sắc tan tành
Vùi sâu chôn chặt mộng lành năm xưa...
Người hàng xóm đợi chờ còm cõi
Những năm dài tăm tối trôi qua
Cái duyên còn nợ mái đầu
Đi không trở lại điã dầu cạn khô...
Nhưng em hỡi hoa na lại nở
Xác ve sầu nay đã hoàn hồn
Chị về tìm lại nụ hôn
Dừng chân bên bến sông buồn đò ngang
Đoái thương chị dỡ dang duyên phận
Mối tình xưa lận đận làm sao
Kể từ nuối tiếc bướm đào
Thư từ dan díu nghẹn ngào hồi sinh...
Trái tim khắc dấu tình sâu đậm
Tấm lòng chàng cỏ rậm phát quang
Bình minh sáng chói nạm vàng
Trái hồng chín mọng môi nàng lại tươi...
Chờ đợi mãi tái hồi Kim Trọng
Mong gì hơn vượt sóng ba đào
Sá chi nhỡ bước qua đò
Thuyền còn nhớ bến đôi bờ đục trong
Tình nối lại dây cung đàn đứt
Ca lại bài réo rắt năm xưa
Nhặt khoan mưa gió lưa thưa
Mặn mà chăn chiếu chị thưà ái ân...
Không ngăn nổi máu tràn sôi động
Trở về tim trống rỗng em ơi!
Dạt dào bổi hổi bồi hồi
Xôn xao ong bướm nụ cười hồi xuân...
Chị đan lại nồng nàn chiếc áo
Mà ngày
xưa trót lỡ bỏ quên
Bây giờ sợi cũ còn nguyên
Long lanh ánh mắt hồn nhiên lại về
Qua bao chặng miền quê lam lũ
Tấm chân thành rực lưả canh thâu
Bùng lên thắp ngọn đèn dầu
Bước qua tủi hận giang đầu đèo non
Chuyện tình ái nguồn cơn ai tỏ
Vần thơ bay cổ độ trăng soi
Đêm qua mưa gió đầy trời
Hoa soan phủ trắng mảnh đời chị tôi
Mẹ già đã thảnh thơi mây gió
Hồn phiêu diêu nấm mộ trần gian
Chị tôi thắp nén hương tàn
Âm dương cách trở muôn vàn nhớ thương!
Tôi giờ đã hương nồng thanh sắc
Gái hồng nhan phận bạc làm sao
Tìm người bầu rượu túi thơ
Thi ca xướng hoạ đêm chờ trăng lên...
cảm
tác từ thơ Nguyễn Binh:" Lỡ Bước Sang Ngang"
31.9.2012 Lu Hà
Thuyền Trăng Bến Mộng
Bến vàng thuyền đậu trăng mơ
Có chàng thi sĩ ngẩn ngơ sao trời
Lăn tăn làn nước bồi hồi
Đa tình tự cổ mộng đời nở hoa
Sương rơi mái tóc ướt nhoà
Tình thơ thêu dệt tấu hoà thanh âm
Giọt thương thánh thót âm thầm
Mạn thuyền sóng vỗ điệu trầm lửng lơ...
Nồng nàn tiếng vợ hò ơ!
Lòng chàng xao xuyến thơ trào mưa tuôn
Vợ chồng ngây ngất đòi cơn
Thơ mình hay quá sóng vờn triều dâng
Khăn thêu đành bỏ dở dang
Vần thơ chắp nối thiên đàng mây bay
Ái ân tình nghiã vơi đầy
Rèm buông đèn tắt vui vầy đi thôi
Tròng trành dời bến thuyền trôi
Nụ hôn dàn duạ bờ môi ngọt ngào
Sáng ra tỉnh dậy bơ phờ
Xôn xao quang cảnh lờ đờ cá bơi
Một đêm mưa gió tơi bời
Trăng vàng bến mộng cuộc đời mấy ai
Rồng mây quấn quít vân đài
Thơ theo cánh hạc đêm dài chưá chan....!
cảm tác thơ từ thơ Nguyễn Bính: Bến Mơ
4.10.2012 Lu Hà
Tơ Đàn Nguyễn Bính
Trăng thanh gió mát dạo đàn
Mấy dây vần vũ thả vần sang chơi
Nỉ non réo rắt ai ơi
Sợi tơ nghiệt ngã mà người tặng tôi
Trăng lên bóng đứng thôi rồi
Đàn tôi lỡ đứt giưã trời dở dang
Than ôi sợi óng chỉ vàng
Hoàng hôn trông bóng người sang lại về
Yêu nhau từ thuở đồng quê
Bên dòng sông chảy tôi mê mẩn nàng
Từ ngày đưa tiễn sang ngang
Thắt lưng dải yếm theo chàng đi luôn
Tôi mang một nỗi đau buồn
Nhớ thương vương vấn nụ hôn tình đầu
Vườn bên hoa bướm cũng sầu
Lưá tằm xanh ngát vườn dâu êm đềm
Còn đâu bóng dáng quanh thềm
Muà trăng thương gọi trái tim muộn màng
Phải chăng tình ái lỡ làng
Đứt dây ai gảy bóng nàng biệt ly
cảm tác khi đọc thơ Lê Cẩm Thanh
10.11.2009 Lu Hà
Tôi Ghé Thăm Nhà
Ngày xưa ấy tuổi hồng chanh cốm
Cô chưa chồng tôi ốm tương tư
Đường gần tôi cứ vòng xa
Lối này lắm bướm nhiều hoa dập dìu...
Đường vòng để liêu xiêu vịn liễu
Thấy cô nàng yểu điệu xinh tươi
Thướt tha yêu quá đi thôi
Mà sao tôi ngại cô cười sau lưng:
"Cũng khối đưá trong làng vương vấn
Phải lòng mình đợi đến trăng rằm...
"
Muà thu lá rụng sang năm
Nhận đồ xính lễ cô làm nàng dâu...
Kể từ đó uá sầu cỏ dại
Cách cánh đồng mà ngại đường xa
Dậu nghiêng bầu bí không hoa
Ghé thăm trống vắng cảnh nhà buồn teo
Lợn kêu đói ao bèo dầy đặc
Giầu loà xoà trật gốc cau già
Giếng thơi tràn ngập nước mưa
Nắng chiều hiu hắt liếp thưa gió luà
Cha mời hút thuốc lào một điếu
Mẹ còng lưng mếu máu mời anh
Tôi ngồi uống nước chè xanh
Ngẩn nghe chim hót trên cành trêu
ngươi...!
cảm tác thơ Nguyễn Bính: Qua Nhà
26.10-2012 Lu Hà
Tôi Yêu Các Nàng Thơ
Tôi cứ mải mê hoài thơ phú
Yêu điên cuồng trăm đoá hương hoa
Tôi như một kẻ mù loà
Ngập trong bể ái nhạt nhoà mưa rơi!
Càng dãy duạ chơi vơi huyệt mộ
Sa vũng lầy cổ độ trăng soi
Hằng Nga ma nữ ngất cười
Bồng lai dan díu cả nơi điạ đàng...
Cao hay thấp Trường Giang đỉnh núi
Suốt quanh năm cặm cụi với thơ
Nơi này ngao ngán ơ hờ
Chỗ kia chan chưá má đào ngẩn ngơ...
Để tôi hái đừng ngờ tôi nhé
Thoang thoảng bay như thể hoa nhài
Một cười rung triệu cánh mai
Vạn sấu héo uá Chương Đài liễu vương
Môi tô thắm trái hồng chín mọng
Gió dậy thì ảo mộng cốm tươi
Để lòng xao xuyến bồi hồi
Hồn thơ đắm đuối lạc nơi cuối trời
Họp nhau lại trọn đời lai láng
Hỡi tiên nga lảng vảng đâu đây
Dừng chân lầu ngọc vui vầy
Cùng tôi
thù tạc vơi đầy nỉ non
Rượu cứ rót đòi cơn muội tỷ
Chén bồ đào tri kỷ cùng nhau
Cùng chàng thi sĩ bên cầu
Từng thu lá rụng nhạt màu phấn son...!
cảm tác khi đọc thơ lục bát Nguyễn Bính:
Lòng Yêu Đương
26.10.2012 Lu Hà
Lu Hà Và Nguyễn Bính Chùm 4
Trông
Sao Nhớ Vợ
Đêm
sao sáng dần lên gió lộng
Lòng
trời thương cảm động trần gian
Ô
kià một dải sông Ngân
Đôi
bờ sóng vỗ ngập tràn cầu ô
Anh
dướn mắt thẫn thờ mê mải
Mũ
Thần Nông tìm mãi ở đâu
Thấy
con cò lội vực sâu
Thư
cưu ảo não âu sầu chẳng thôi
Anh
rớm lệ nhớ hồi năm ấy
Tiễn
anh đi te tái xuống tàu
Để
em ở lại dãi dầu
Nuôi
con khôn lớn mái đầu héo hon
Chòm
Bắc Đẩu ngậm hờn tủi cực
Cũng
cô đơn ở góc bên này
Bên
kia vĩ tuyến đắng cay
Thân
em vò võ hao gày tháng năm
Chắc
em cũng nhớ rằm trăng sáng
Bế
con thơ mong ngóng chờ chồng
Hỏi
rằng chung một khoảng không
Nỡ
sao xa cách đoạn trường chia ly
Cũng
có đêm não nề rên rỉ
Không
trăng sao ti tỉ côn trùng
Tối
đen buồn bã vô cùng
Chập
chờn đom đóm hãi hùng đêm thâu...
cảm
tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Đêm Sao Sáng
29.10.2012
Lu Hà
Truyện
Cổ Nước Bướm
Truyện
cổ tích rằng: vua nước Bướm
Kén
nhân tài hương đượm tân khoa
Có
chàng đậu bảng thám hoa
Xứng
danh họ Điệp trang gia bái đường
Không
lấy trạng vua phong tước hiệu
Rồi
gả cô gái rượu mến yêu
Như
em anh chả nó điêu
Cấp
xe tứ mã sớm chiều bên nhau
Nàng
đẹp lắm mượt mà vóc liễu
Chẳng
khác em yểu điệu thướt tha
Vợ
chồng quan Thám la đà
Mải
chơi lạc lối tìm đâu đường về
Trời
sắp tối vườn lê hoa trắng
Đám
mây hồng bảng lảng từ xa
Bà
tiên lúc đó hiện ra
Sao
mà đẹp thế ! Tiên mà em ơi!
Nàng
công chúa sụt sùi nhỏ lệ
Em
sợ rằng xứ xở người ta
Mênh
mông kià ánh trăng ngà
Vi
vu gió thổi quê nhà xa xôi
Bà
thương hại cả đôi bướm dại
Hẳn
hai con lạc lối đường về?
Cố
hương dặm nẻo sơn khê
Hay
là ngủ tạm liệu bề tính sau
Ở
nhà ta thêu thuà gối gấm
Rượu
bồ đào bánh tẩm mật ong
Ái
ân cũng có sẵn giường
Mặc
trời giông bão biển đông sóng gào
Vợ
chồng bướm nghẹn ngào cảm động
Ở
trọ đêm phòng rộng đuốc hoa
Sáng
ra thấy lốt đổi da
Chồng
là anh đó vợ là chính em.
cảm
tác thơ Nguyễn Bính: Truyện Cổ Tích
24.10.2012
Lu Hà
Xuân
Về xứ Lạnh
Cảm
tác từ câu thơ cuả Nguyễn Bính
"
Đã thấy xuân về với gió đông"
Làng
quê thôn xóm lá đầy vương
Muà
đông lạnh lẽo đừng quay lại
Cho
trái tim hồng khắp bốn phương...
Đất
lạ quê người chẳng thấy hoa
Anh
đào trước cưả đứng đìu hiu
Hoàng
hôn rủ bóng xa vời vợi
Mấy
chục năm rồi khách vãng lai...
Nguyễn
Bính anh ơi! một thuở nào
Tình
quê trong trắng ánh trăng mơ
Chiều
nay bỗng có ai thầm đọc
Tâm
dạ xôn xao lệ ưá trào..
Nỗi
buồn day dứt cứ nôn nao
Một
mái nhà tranh một gốc dưà
Ai
thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Tổ
tiên họ mạc với ông bà?
Xuân
ở xứ người buồn lắm sao
Một
trời quan tái chẳng trăng sao
Tuyết
rơi lất phất hồn tê tái
No
đủ sao mà dạ ngẩn ngơ...?
24.1.2011
Lu Hà
Trông
Sao Nhớ Vợ
Đêm
sao sáng dần lên gió lộng
Lòng
trời thương cảm động trần gian
Ô
kià một dải sông Ngân
Đôi
bờ sóng vỗ ngập tràn cầu ô
Anh
dướn mắt thẫn thờ mê mải
Mũ
Thần Nông tìm mãi ở đâu
Thấy
con cò lội vực sâu
Thư
cưu ảo não âu sầu chẳng thôi
Anh
rớm lệ nhớ hồi năm ấy
Tiễn
anh đi te tái xuống tàu
Để
em ở lại dãi dầu
Nuôi
con khôn lớn mái đầu héo hon
Chòm
Bắc Đẩu ngậm hờn tủi cực
Cũng
cô đơn ở góc bên này
Bên
kia vĩ tuyến đắng cay
Thân
em vò võ hao gày tháng năm
Chắc
em cũng nhớ rằm trăng sáng
Bế
con thơ mong ngóng chờ chồng
Hỏi
rằng chung một khoảng không
Nỡ
sao xa cách đoạn trường chia ly
Cũng
có đêm não nề rên rỉ
Không
trăng sao ti tỉ côn trùng
Tối
đen buồn bã vô cùng
Chập
chờn đom đóm hãi hùng đêm thâu...
cảm
tác khi đọc thơ Nguyễn Bính: Đêm Sao Sáng
29.10.2012
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét