Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2025

Chùm Thơ Tình Dài Số 308

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 9

 

Lão thầm khen nhân từ đức hạnh

Chí nam nhi thanh bạch hiếu trung

Mong ngày công tử tháp tùng

Tướng gia rõ mặt trai hùng nữ nhân

 

Thấy lão trượng ân cần trân trọng

Đỗ Tử Trung tin ngóng đã lâu

Thay ta trả nghĩa Trần, Châu

Mối mai Tần, Tấn bắc cầu kim bôi

 

Kẻ hàn sĩ bồi hồi tấc dạ

Xin tạ lòng vàng đá ngọc trang

Kim chi ngọc diệp tao khang

Thay lời đính ước bên nàng làm tin

 

Phú ông nhận giờ thìn hành lễ

Nắng ban mai như thể rồng bay

Mây trời hoan hỉ đắm say

Lầu hoa mở tiệc vui vày tân lang

 

Lễ tiễn đưa thiếp chàng ly biệt

Cảnh Chân càng da diết nhớ nhung

Mong ngày hội ngộ trùng phùng

Nữ xoa đùi dế trai hùng ôm eo

 

Hai tiểu đồng đi theo dắt ngựa

Kẻ gói đồ người lựa túi thơ

Hắt hiu cá lội lờ đờ

Dòng sông vắng vẻ đôi bờ đục trong

 

Trời mây xanh thong dong rạng liễu

Đường thênh thang nước kiệu đổ dồn

Dương tà thủng thẳng hoàng hôn

Kìa non Thúy lĩnh bồn chồn Tương dương

 

Người và ngựa dặm trường mệt mỏi

Tuấn Khanh thời thoắt tới kinh đô

Hai chàng Ngụy, Đỗ khi mô?

Phố phường sầm uất trăng nhô mé lầu

 

Phủ trạng nguyên bỗng đâu trước mặt

Đỗ Tử Trung dìu dặt cung đàn

Từ xa đã thấy dung nhan

Vội vàng xuống ngựa tân quan ra chào

 

Hai huynh đệ nghẹn ngào giọt lệ

Nắm tay nhau kể lể nguồn cơn

Mặt nhìn tận mặt mừng rơn

Đỏ hoe khóe mắt tủi hờn Tuấn Khanh

 

Ngụy Soạn Chi công danh hiển hách

Đỗ Thám hoa trọng trách triều đình

Tuấn Khanh thong thả chuyện mình

Phụ thân mắc nạn đại hình án oan

 

Đỗ trạng nguyên là quan án sát

Sẽ thân chinh xem xét vụ này

Bản văn tôi sẽ thảo ngay

Đừng lo bá phụ có ngày giải oan

 

Trông cậy huynh lo toan việc đó

Rút trong mình tấu sớ kêu oan

Bởi tên Binh đạo tố gian

Tránh sao tử tội lường gàn quân vương

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

27.8.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 10

 

Đỗ Tử Trung khinh thường gian đảng

Mới lên xe vào thẳng hoàng cung

Sớ oan thấu tới cửu trùng

Sau rồi chàng mới ung dung về nhà

 

Nhác trông thấy chiếu hoa bỏ ngỏ

Tấm tiểu hàm ai đó vắng tanh

Cầm lên thì của Tuấn Khanh

Giở ra mới biết tính danh thực là

 

Rõ họ tên Phi Nga nét bút

Đọc bản văn vi vút rồng mây

Bần thần giây lát ngất ngây

Lộ ra chân tướng bấy chầy dấu quanh

 

Gái giả trai Tuấn Khanh đồng học

Kim lâu ngày trong bọc lòi ra

Ngẩn ngơ kìa ả Phi Nga

Đi thăm phố xá thướt tha trở về

 

Đỗ Tử Trung ngồi kề bên cạnh

Mơn trớn đùa chẳng trách bấy lâu

Bây giờ phỉ nguyện sở cầu

Bắn tên trúng đích gieo cầu đúng nơi

 

Chàng vuốt ve lả lơi trăng gió

Bướm hoa vờn chăng chớ làm chi

Thanh mai trúc mã đền nghì

Cung đàn Tư Mã thầm thì Văn Quân

 

Đã một khi Châu, Trần biến dịch

Sớ trong tay biết tính làm sao?

Long nương bộn rộn yếm đào

Tuấn Khanh đỏ mặt đi vào nhà trong

 

Lúc trở ra tỏ lòng sau trước

Đã từ lâu thầm ước trao thân

Trời cao bể ái sông ân

Hai huynh chọn một lang quân thề nguyền

 

Nên mới quyết bói tên thử vận

Dây cung buông để nhận ứng huyền

Ai mà nhặt được thì nên

Trăm năm kết tóc xe duyên vợ chồng

 

Ngụy Soạn Chi có công bắt được

Họa vần thơ ô thước vấn vương

Cầu lam hẹn ước chày sương

Trọn lời khấn nguyện cương thường nho gia

 

Đỗ Tử Trung tên kia có trước

Ứng nghiệm mầu đầu thước là ta

Chữ đề rành rẽ Phi Nga

Tận tường kể lại hiên nhà chẳng sai

 

Thật kỳ dị anh hai nhận ẩu

Ngọc trang đưa che dấu bấy lâu

Nhờ em mai mối bắc cầu

Với người chị gái nào đâu có ngờ

 

Bởi thiên vận hương chờ lưả giục

Tấm chân tình thôi thúc thang mây

Khen thay nguyệt lão xe dây

Xích thằng duyên phận vơi đầy nỉ non.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

27.8.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 11

 

Cuộc dâu bể lòng son chẳng đổi

Con thuyền tình chìm nổi gian neo

Quản chi sóng gió bọt bèo

Đóa hoa trinh nữ thuận theo mái chèo

 

Công đăng hỏa cheo leo đầu ngõ

Ánh trăng huyền soi tỏ lòng ai

Duyên sâu chan chứa nguyệt đài

Yêu vì quốc sắc văn tài đắm say

 

Tưởng bằng hữu ai hay phu phụ

Nghĩa tao khang thầm nhủ bấy lâu

Hái hoa vén hẳn cành âu

Trái tim rạo rực trong lầu trướng cao

 

Kẻ cởi áo cẩm bào hoan hỉ

Người trút xiêm thủ thỉ lang quân

Gối loan nghiêng ngửa ái ân

Gió trên đỉnh Sở mây Tần ngàn Tương

 

Cuộc mây mưa nõn nường tơi tả

Phẩm tiên đào bả lả tay phàm

Rượu tình càng uống càng ham

Ong quen hương vị càng tham nhụy hồng

 

Chốn thiên thai non bồng thư thả

Thiên bất hư lạc đã ứng huyền

Trai tài với gái thuyền quyên

Phi Nga tự ký tơ duyên lạ kỳ

 

Thiếp nay lại xiêm y má phấn

Gái giả trai thân phận chưa yên

Soạn Chi lầm lỡ nhận tên

Sắt cầm dang dở tất nhiên tủi thầm

 

Phi Nga từng gieo mầm luyến ái

Nhớ mối tình ngang trái Cảnh Chân

Hay là dùng kế đổi thân

Dùng trâu thay ngựa xoay vần tơ duyên

 

Nàng Cảnh Chân thuyền quyên thục nữ

Lại say mê công tử Tuấn Khanh

Nguyên xưa qua chốn đô thành

Trầm ngư lạc nhạn sao đành bỏ qua

 

Cảnh tướng quốc nhà vua ái mộ

Đã một thời văn võ tôn vinh

Hiếm hoi một đóa hồng xinh

Ngọc trang thiếp gửi ân tình đại ca

 

Đỗ Tử Trung thiết tha mừng rỡ

Dán keo loan việc đó tính sau

Bây giờ trước mắt hỏi mau

Phán quan lại bộ trình tâu thế nào?

 

Tướng Văn Sác được trao ấn tín

Việc quân cơ giữ kín an dân

Trị bầy gian đảng bất nhân

Vu oan giá họa phản thần nhiễu nhương

 

Để lập lại kỷ cương triều chính

Văn võ đều tôn kính như nhau

Đổng nhung công phụng trước sau

Bắt tên Binh Đạo cạo đầu bôi vôi.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

29.8.2020 Lu Hà

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 12

 

Đỗ Tử Trung thảnh thơi xe ngựa

Cùng phu nhân sắm sửa khởi hành

Vu quy bái tổ nức nức danh

Phủ quan tham tướng yến anh tiệc tùng

 

Ngụy Soạn Chi ngại ngùng khi thấy

Đỗ Tử Trung nhờ cậy hỏi han

Phi Nga chị gái chứa chan

Tuấn Khanh giới thiệu nồng nàn bấy lâu

 

Phu nhân vội chải đầu vấn tóc

Thay áo quần hình vóc như xưa

Tiếng gà xao xác ban trưa

Phủ quan tham tướng thiệp đưa thiếp mời

 

Ba huynh đệ thảnh thơi bàn tiệc

Ngụy Soạn Chi nuối tiếc Tuấn Khanh

Sao không đi tới kinh thành

Tam khôi bảng nhãn nức danh bảng vàng

 

Tuấn Khanh thưa ngọc trang ưu ái

Nào ai ngờ thiên tải nhất thì

Tơ hồng chỉ thắm nữ nhi

Lọ là duyên phận đền nghì trúc mai

 

Hội kỳ phùng khứ lai chăng tá

Hãy thong dong thư thả mấy ngày

Mọi điều minh bạch tỏ bày

Đệ qua nghiêm phụ người hay nỗi lòng

 

Nàng vào trướng Tướng công lạy tạ

Nỗi niềm riêng thong thả trần tình

Việc cha bữa trước lai kinh

Một thân trơ trọi triều đình nào hay

 

Bản kêu oan tự tay con viết

Đỗ Tử Trung thân thiết bạn xưa

Trạng Nguyên án sát sớ đưa

Khóa hòm bỏ ngỏ ban trưa chàng về

 

Xem nét chữ tên đề là nữ

Văn Phi Nga văn tự rõ ràng

Bởi do định mệnh tao khang

Kiếp này trời định xích thằng xe duyên

 

Chàng năn nỉ mà nên hôn sự

Lại thân chinh dâng sớ kêu oan

Thay con mọi sự lo toan

Việc nhà gánh vác chu toàn trước sau

 

Nhờ có chàng cha mau phục chức

Binh đạo kia chọc tức triều đình

Phạm vào trọng án đại hình

Mọi điều sáng tỏ phân minh rạch ròi

 

Kẻ lưu đày chân trời góc bể

Người trở về kính nể muôn dân

Tiếng cha thơm nức xa gần

Cũng nhờ con rể trí nhân hiền tài

 

Thắp nén hương một hai khấn vái

Chẳng trăng hoa mà trái phép nhà

Mẹ con xế bóng chiều tà

Ngàn sao tinh tú ngân hà sáng soi.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

30.8.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 13

 

Văn tướng công tươi cười vui vẻ

Mừng con ta suôn sẻ mọi đằng

Cha thì có rể đông sàng

Văn tài lương đống khang trang phủ tòa

 

Nhưng có ngã Thám hoa chầu chực

Cổng nhà ta háo hức đã lâu

Chờ con về sẽ vào hầu

Xem ra có ý muốn cầu hôn đây?

 

Dạ thưa cha bạn bầy thuở trước

Đỗ Tử Trung nhặt được chiếc tên

Dây cung phát tất ứng huyền

Bởi chàng vội vã cho nên lỡ lầm

 

Ngụy Soạn Chi cầm nhầm tên đó

Nàng Phi Nga nào có biết đâu

Tưởng rằng duyên đã trúng cầu

Nhờ con mai mối ngọc châu trao liền

 

Gái giả trai mặc nhiên nghĩ cách

Tấm lòng son trinh bạch anh thư

Ơn sâu nghĩa nặng như từ

Cù lao chín chữ thiên tư toại nguyền

 

Đã bấy lâu dĩ nhiên chẳng biết

Gặp Tử Trung nhất thiết kể ra

Tuấn Khanh hứa bẩm với cha

Mối mai chị gái tên là Phi Nga

 

Nguy Soạn Chi thật thà như vậy

Đỗ Tử Trung cảm thấy khá thương

Dần dà mới kể tận tường

Tuấn Khanh là gái bái đường thành thân

 

Ngọc trang kia Cảnh Chân đang giữ

Muốn mối mai nương tử tôn huynh

Mai này hội ngộ trướng huỳnh

Con quan tướng quốc chén quỳnh giao bôi

 

Phi Nga đã cùng tôi duyên phận

Bởi cảnh nhà lận đận gió sương

Kinh đô sớ để sảnh đường

Vô tình biết được đoạn trường lâm ly

 

Gái giả trai nhung y nam tử

Bắn phát tên để thử ứng huyền

Chính tôi nhặt được trước tiên

Việc nhà vội vã đưa liền cho huynh

 

Giờ thong thả đình huỳnh hôn lễ

Huynh ở chơi vui vẻ vài ngày

Cuồng ca túy lúy men say

Văn chương hạc lỷ đắng cay ngọt bùi

 

Ngụy Soạn Chi ngậm ngùi nuối tiếc

Dốc chén sầu mọi việc đã xong

Phi Nga trọn vẹn chữ tòng

Gạo thành cơm cháo còn mong mỏi gì?

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

31.8.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 14

 

Lặng lẽ ngồi nhâm nhi chén đắng

Cũng bởi ai thay dạng đổi tên

Mới hay duyên phận hoàng thiên

Tưởng đâu bỡn cợt mà nên vợ chồng

 

Chí nam nhi tang bồng hồ hải

Con thuyền tình ngang trái làm sao?

Nhớ xưa hứa hẹn áo bào

Tam khôi chiếm bảng má đào thênh thang

 

Chữ song hỷ xênh xang bắt tuột

Lâm mã kỳ hổ vuốt móng không

Người ta thành gái có chồng

Còn đâu lạc thú vườn hồng bướm hoa

 

Đường gập ghềnh nhạt nhòa quan lộ

Bởi thế gian họa hổ vẽ bì

Trúc mai oanh yến xầm xì

Tri nhân tri diện ai thì tri tâm

 

Ta đã trót lỡ lầm tin cậy

Ngọc trang đưa nào thấy người đâu?

Thẹn thùng Tần, Tấn, Trần, Châu

Lâm môn song hỷ bể dâu đoạn trường

 

Vội giục giã tiểu đồng xe ngựa

Mím chặt môi máu ứa sục sôi

Một ngày mắc tiếng thì thôi

Bao nhiêu hy vọng hết rồi còn đâu

 

Thấy đại huynh âu sầu buồn bã

Trách móc hoài vàng đá phôi phai

Lỡ làng nào bởi tại ai

Ông trời xếp đặt trúc mai đền nghì

 

Lễ nghinh hôn tiện nghi đã tới

Mời anh vào thưa với tướng công

Bề trên lễ cúc từ đường

Sau anh sửa soạn vinh hương cũng vừa

 

Ngụy Soạn Chi vẫn chưa hả giận

Hết Tuấn Khanh lại hận Phi Nga

Thấp mưu thua trí đàn bà

Đi thì cũng dở chẳng thà ở luôn

 

Chàng ngẫm nghĩ lệnh tôn ngồi đó

Trước nghiêm đường Văn, Đỗ thọ tràng

Tướng công hoan hỉ giữ giàng

Mấy khi bằng hữu họ hàng chén say

 

Yến tiệc bày vui vầy quan khách

Đỗ Tử Trung ngọc thạch đưa ra

Tráp trầu nàng mở thiết tha

Lễ mừng hai họ gần xa chúc mừng

 

Phủ Văn tướng tưng bừng trên dưới

Khói hương bay trà cưới kính dâng

Vợ chồng khép nép dạ vâng

Pháo hoa ròn rã mấy tầng không gian

 

Thấy con trẻ nồng nàn âu yếm

Chẳng ngại ngùng dấu diếm phụ thân

Tướng quân Văn Sác ân cần

Tre già măng mọc gốc phần thơm danh

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

1.9.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 15

 

Sau mấy ngày yến anh hoan lạc

Nàng yên tâm khuê các chờ chàng

Hồi hương huynh đệ thênh thang

Đô thành trở lại quán hàng khi xưa

 

Đoàn ngựa xe cũng vừa kịp tới

Cảnh tiểu thư ngóng đợi bấy lâu

Tuấn Khanh chắc chắn vào hầu

Phú ông mừng rỡ Trần, Châu, Tấn, Tần

 

Đỗ Tử Trung tần ngần giây lát

Trước sảnh đường lễ vật bày ra

Tuấn Khanh hay gọi Phi Nga

Cầu hôn huynh trưởng tên là Soạn Chi

 

Ngụy thám hoa thứ nhì Tống quốc

Sau trạng nguyên bạn học Tử Trung

Sông tình bể ái trùng phùng

Đồng song vả lại cũng cùng đồng khoa

 

Thơ họa xưa thêu hoa dệt mộng

Để Cảnh Chân mong ngóng đợi chờ

Cầu lam chắp nối đôi bờ

Trình quan lão tướng chọn giờ nghinh tân

 

Cảnh phú ông phân vân tư lự

Cháu gái tôi công tử họ Văn

Hai bên hứa hẹn gối chăn

Hôn nhân chưa định khó khăn bộn bề

 

Đỗ Tử Trung chẳng hề chi cả

Lời hứa xưa vàng đá trúc mai

Tuấn Khanh là gái giả trai

Ngọc Trang vốn của văn tài Soạn Chi

 

Văn phu nhân vu qui bái tổ

Có bức thư bày tỏ tiểu thư

Máy trời giăng gió như từ

Hoa tiên nét chữ thiên tư họa vần

 

Nàng Cảnh Chân bần thần thổn thức

Đã bấy lâu rạo rực tiểu quan

Đợi chờ chi khách hồng nhan

Tủi thân má phấn chứa chan giọt buồn

 

Cùng mỹ nhân cầu hôn chi nữa

Tháng ngày hoài chan chứa thiết tha

Bây giờ chưa rõ người ta

Hoa kia cây nọ xem ra thế nào?

 

Nếu ép duyên liễu đào dập nát

Cậy thế quyền chà xát tả tơi

Phiền ông ra gửi lại người

Phú ông đành vậy y lời nói ra

 

Thấy lời nàng thực thà sắt đá

Sai quân hầu vội vã đón bà

Xôn xao kiệu rước Phi Nga

Thướt tha yểu điệu thềm nhà nữ nhi

 

Giống Tuấn Khanh dáng đi giọng nói

Mới ân cần mời gọi vào trong

Chị em thư thả trải lòng

Kẻ chờ tin nhạn người mong thư truyền.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

1.9.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 16

 

Rồi hai ả thuyền quyên thục nữ

Mới hỏi thăm công tử bình yên

Bâng khuâng tư lự hàn huyên

Hãy nhìn rõ mặt tòng quyền biến thông

 

Tôi nay đã lấy chồng họ Đỗ

Qua quán này hồi đó Tuấn Khanh

Hoa tiên tỏ chút lòng thành

Sợ mình lộ diện cũng đành vậy thôi

 

Phận nữ nhi nổi trôi bèo bọt

Tiếng oanh ca thánh thót trên cành

Nỗi niềm rầu rĩ năm canh

Phong trần khổ lụy mong manh phận hèn

 

Đời ô trọc bon chen tiền bạc

Tên Đạo binh phản trắc phụ thân

Võ quan chính trực Tống thần

Phi Nga đành phải nam nhân giả hình

 

Giờ tôi đã thân chinh gặp chị

Ngọc trang kia đích thị cầu hôn

Soạn Chi gia thế tổ tôn

Thám hoa đơn chiếc tâm hồn trẻ trung

 

Chàng thề nguyện thủy chung ân ái

Với Phi Nga chị gái bắn tên

Mong sao phát tất ứng huyền

Hai chàng Đỗ, Ngụy tơ duyên rối bời

 

Sự việc đã sáng ngời sau trước

Đỗ Tử Trung bắt được trước tiên

Vội vàng sơ ý cho nên

Tiện tay vật báu trao liền Soạn Chi

 

Hai chị em thầm thì trong trướng

Rồi cầu xin lão trượng thương tình

Ngựa xe dong ruổi hành trình

Ung dung lão tướng thân chinh lên đường

 

Ngụy Soạn Chi vấn vương tư lự

Tiếc Phi Nga do dự Cảnh Chân

Bỗng đâu xe ngựa trước sân

Văn nhân quốc sắc bần thần ngẩn ngơ

 

Chốn thiên thai giấc mơ trần thế

Cảnh tiểu thư nương nhẹ bước ra

Tiếng oanh rạo rực tiên nga

Thám hoa hồi hộp thiết tha yếm đào

 

Nức tiếng thơm anh hào thục nữ

Yến tiệc bày nương tử lang quân

Khen thay những khách hồng quần

Gái du gối hạc trai vần long nương

 

Vui mấy ngày nõn nường thuê thỏa

Xâu hạt vàng rồi họa thơ ca

Nửa đêm giờ tý canh ba

Cuồng say túy lúy làn da mượt mà

 

Đỗ Tử Trung dần dà mới hỏi

Trúc tiên xưa mong đợi đã lâu

Chày sương ý nguyện lam cầu

Hoa nào chủ ấy bể dâu tình trường

 

Ngụy Soạn Chi mở rương lấy vật

Hai tay dâng chân thật tạ ơn

Vườn xuân hoa bướm chập chờn

Thanh tao Đỗ, Ngụy cung đờn Cảnh, Văn.

 

Xin hết truyện

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

2.9.2020 Lu Hà

 

 

Gia Súc Kể Công

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 1

 

Thiên cơ thụ tạo muôn loài

Sản sinh đông đúc biệt tài khác nhau

Long lân quy phụng đủ màu

Tứ linh cát bụi ngàn sau phủ mờ

 

Ba ngàn thế giới bơ vơ

Ai hay lục súc nương nhờ thế nhân

Trâu kêu mệt mỏi gian nan

Ngậm ngùi sớm tối thở than mãi hoài

 

Canh ba gà gaý ban mai

Thằng chăn vội vã giằng dai chão thừng

Ăn nhanh roi quất lừng khừng

Đồi hoang uể oải nửa chừng dắt đi

 

Cày bữa nhẫn nại kiên trì

Cổ mang hai niệt mũi thì thòng dây

Ruồi bâu đỉa cắn bấy chầy

Rầy la chửi mắng đọa đầy ngược xuôi

 

Trời cao đứng bóng mới thôi

Ruộng sâu đồng cạn thân côi đến già

Chết thì đâu có mộ bia

Làm không kịp thở bên rìa rừng hoang

 

Tối về nửa giấc mơ màng

Ợ ra nhai lại phũ phàng gió sương

Nắng mưa người chẳng đoái thương

Tơ tằm lúa gạo dặm trường khổ đau

 

Tháng giêng tháng chạp đua nhau

Đậu mè hoa quả bạc màu thu đông

Xuân hè chẳng ngại bão dông

Cày bừa gối vụ ruộng đồng cố xong

 

Lại còn xe gỗ dầm công

Đạp tranh kéo mật chất chồng lưng vai

Ăn thì bã mía lá khoai

Liên miên khói tỏa khứ lai nhọc nhằn

 

Đầm đìa khe suối trở trăn

Còng lưng đủ việc chẳng băn khoăn gì

Chuồng hôi rận rệp tứ chi

Rơm khô cỏ lác khoai mì thì không

 

Lẽ ra phải có mền bông

Phên che liếp chắn trả công trâu cày

Bồ hòn ngậm đắng nuốt cay

Chẳng ai thương xót tháng ngày cần lao

 

Về già mắt đỏ nhử trào

Đầu phang búa tạ cổ dao sắc kề

Máu tươi ồng ộc dầm dề

Người tranh cái nọng kẻ mê bóng tròn

 

Thiết tha yểu điệu phấn son

Tiểu thư mê lược sừng con trâu già

Tù và ve vuốt trau tria

Tiếng vang xung trận phân chia chiến trường

 

Quân cờ tiện khéo mõ phường

Chuôi dao cán quạt bốn phương dập dờn

Tỳ bà ai oán tủi hờn

Móng trâu đòi gảy trào cơn ái tình.

 

*Nguyên tác thơ cổ phong:“Lục Súc Tranh Công“

2.9.2020 Lu Hà

 

 

 

Gia Súc Kể Công

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 2

 

Tranh giành đủ thứ linh tinh

Xênh xang dùi trống ấm mình tuyết đông

Lại còn lấy máu bôi chuông

Tề Vương thương hại cánh đồng cỏ non

 

Tử Phương dạy bảo cháu con

Trâu già chôn xuống lộc còn phúc tân

Nhớ câu dĩ đức hành nhân

Báo ân dĩ oán xót thân trâu còm

 

Ra vào luồn cúi lom khom

Nô tài vô dụng hay nhòm đồ xơi

Một ngày ba bữa xăm soi

Thòm thèm ăn vụng đòn roi chẳng sờn

 

Vuốt ve ngắm nghía bôi trơn

Bộ lông dã thú khinh nhờn chúng sinh

Trẻ con bé tí rập rình

Mới ra một cục lăn mình vào ngay

 

Chưa hề lội nước đi cày

Trời chưa trở rét nằm ngay bếp lò

Vô tư chẳng biết chăm lo

Nằm dài thở dốc thò lò lưỡi ra

 

Chủ thì âu yếm thiết tha

Cho ăn cơm thịt còn ta ăn gì?

Gạo tiền tổ táng an nhi

Thế nhân tệ bạc sa đì cũng yêu

 

Trâu ta lam lũ sớm chiều

Biết bao công trạng cô liêu tuổi già

Muông kia chỉ biết chầu rìa

Săn văn nịnh bợ đá bia miệng đời

 

Vểnh tai nghe chửa hết lời

Đỏ vằn tia mắt chó thời sủa vang

Vai u thịt bắp kềnh càng

Chăm lo việc nặng họ hàng nhà trâu

 

Giống ta chỉ giỏi gâu gâu

Canh nhà giữ của thì trâu sao bằng

Trung thành bảo vệ nông trang

Đêm không dám ngủ muộn màng canh thâu

 

Cớ sao bới lá tìm sâu

Chẻ tư sợi tóc bắt câu bẻ vần

Muôn loài thụ tạo thế nhân

Mỗi người mỗi việc đều cần đến nhau

 

Nhân tình thế thái trước sau

Hưng vong xã tắc nhuốm màu máu tươi

Chó đâu phải giống chây lười

Nhớ câu thổ tử cẩu thời phanh thây

 

Xông pha sẵn cả một bầy

Săn chồn đuổi sóc giỗ thày tiên sinh

Quản chi gai góc xước mình

Nhe nanh múa vuốt thân chinh chiến trường

 

Biên thùy giặc giã thất kinh

Anh trâu chẳng biết phận mình thế thôi

Ươn hèn chậm chạp ỉ ôi

Chê bai chẳng biết đời tôi nhọc nhằn.

 

*Nguyên tác thơ cổ phong:“Lục Súc Tranh Công“

3.9.2020 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét