Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2025

Chùm Thơ Tình Dài Số 307

Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 38

 

Diêu hoàn hôn thênh thang buồm mở

Lương giong thuyền hớn hở trăng soi

Tràng Châu cá nước mặn mòi

Viện già Dương tướng sớ đòi minh nông

 

Quan coi việc cấy trồng canh tác

Dặm tía hồng xào xạc vó câu

Chăm lo thủy lợi bắc cầu

Vẻ nhuần mã gấm rượu bầu nhạc thơ

 

Cầm bóng nguyệt ngẩn ngơ ngàn hống

Cánh cò bay tiếng trống thu ba

Đoàn thuyền thuận gió quê nhà

Tiếng chim đâu đã sai nha đệ về

 

Buổi hoàng hôn tràn trề cây cỏ

Dặm tử phần ngọc thỏ cung nga

Tràng Châu rạng liễu trúc ngà

Hàng tre xõa tóc mượt mà thiết tha

 

Thuyền Lương sinh nhẩn nha cập bến

Bước lên bờ nhân tiện ghé thăm

Phủ Diêu dưới ánh trăng rằm

Hân hoan cậu mợ con tằm nhả tơ

 

Phòng hoa trúc thẫn thờ kim bảng

Vọng Ba đình thắp sáng Đài Dương

Gương trong tráng muốt nõn nường

Ngó sen giăng sợi mùi hương chén kèo

 

Mở tiệc vui vàng gieo ngấn nước

Rước hai chàng sau trước ngựa hoa

Tỳ bà gảy khúc thái hòa

Rượu nồng thuê thỏa nhạt nhòa ánh trăng

 

Kiệu khảm ngọc hoa đăng lớp lớp

Mành ken châu cờ rợp thôn dâu

Bồng lai hạc lỷ Dương châu

Tiếng thơm dậy đất mưa ngâu sấm rền

 

Cửa Lưu xa nhạn truyền tin gấp

Đoàn ngựa xe tấp nập lên đường

Nhạt tanh chuyện cũ dặm trường

Vùi chôn tất cả quê hương dạt dào

 

Kiệu hoa giục bước vào vội vã

Nỗi niềm riêng vàng đá tóc tơ

Huyên già xuân cội bơ vơ

Đoàn viên thêu gấm ngẩn ngơ bao điều

 

Cầm dìu dặt liêu xiêu đầy chén

Vị cúc thơm trọn vẹn tân bằng

Lưu công tử mới thung thăng

Trước sau kể lại mọi đằng mới hay

 

Cậu mợ cũng bấy nay sầu muộn

Từ vị dương gió cuốn mây bay

Hạt châu trót đã sẩy tay

Tự mình dằn vặt lỗi này mà ra

 

Nàng cúi đầu thiết tha bày tỏ

Chuyện đã qua đen đỏ phận mình

Móc mưa sấm sét thiên đình

Oan khiên túc trái thần linh cảm sầu.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

19.8.2020 Lu Hà

 

 

Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 39

 

Còn đâu nữa thâm sâu hành hạ

Dưới vòm trời lòng dạ con người

Lạnh lùng đày đọa tả tơi

Đẩy đưa chìm nổi cảnh đời biệt ly

 

Ngày thái lai xuất kỳ rồng trúc

Sóng ba đào cội phúc nhân tâm

Vẹn tròn ân nghĩa tình thâm

Tam công chẳng đổi âm thầm cưu mang

 

Chuyện xa xưa bẽ bàng năm tháng

Vị ngọt bùi cay đắng nếm qua

Một lòng hoa tím sim mua

Đòi phen cợt phấn bốn mùa lại tươi

 

Sinh ngồi bên lựa lời chú giải

Tự vắng nhà quan ải mù sương

Xông pha tên đạn chiến trường

Để ai vò võ thảm thương dãi dầu

 

Người tiết hạnh phải đâu dâu bộc

Phận nữ nhi thảm khốc hồng trần

Trải qua hoạn nạn phúc phần

Thuận hòa phu phụ song thân cậy nhờ

 

ĐấtTô Châu đợi chờ mong nhớ

Nỗi khát khao gió Sở mây Tần

Chôn nhau cắt rốn tần ngần

Khang trang bề thế hương lân xa gần

 

Theo lệnh vua giang san trọng trách

Đầu nam nha nặng gánh quân dân

Gió thu gợi dạ tử phần

Sân lai nguồn cội tần ngần sắt son

 

Lòng hiếu tử tôi con bổn phận

Vẹn đôi đường cần mẫn công tư

Trước sau ưu ái khoan từ

Phu nhân bốn vị đẹp như tiên trời

 

Lương Phương Châu thảnh thơi trở lại

Tới kinh đô buồm lái theo giòng

Mạch văn nối giõi tông đường

Khai hoa mãn nguyệt dễ thường nhi tôn

 

Long đốc học Diêu môn cửa Khổng

Cửa Tiền nha gióng trống sân Trình

Kể chi chính thất tiểu tinh

Gái trai đủ cả giống sinh vô cùng

 

Giòng thiên tư anh hùng cái thế

Nhà Lương gia huynh đệ tình thâm

Có câu nhất phiến đan tâm

Xôn xao tỷ muội ươm tằm nhả tơ

 

Nhâm nhi chén vần thơ bi lụy

Truyện phong tình túy lúy cuồng ca

Đêm nay có ngã Lu Hà

Hồn mây mơ tưởng gác ngà động tiên.

 

Xin hết truyện

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

20.8.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 1

 

Trong kim cổ kỳ quan tích truyện

Sách bên Tàu truyền đến Việt Nam

Chữ nôm diễn giải thành tâm

Tiểu thư đài các âm thầm học văn

 

Văn Phi Nga con quan tham tướng

Vẻ yêu kiều mắt phượng mày ngài

Kiếm cung võ thuật kỳ tài

Tung hoành ngang dọc võ đài kém ai

 

Mồ côi mẹ nguôi ngoai tấc dạ

Quyết cải trang sắt đá văn chương

Cài khuy áo chít đến trường

Di hoa tiếp mộc khác thường lễ nghi

 

Nhà đại tống võ nhì văn nhất

Văn ung dung lật đật võ thần

Xôn xao hương cống cử nhân

Rồng mây mở hội quốc dân xa gần

 

Thân thiếu nữ giả chân nam tử

Cũng miệt mài nấu sử sôi kinh

Tuấn Khanh tự gọi tên mình

Lạy cha nàng mới khởi trình tầm sư

 

Con nhà võ thiên tư văn học

Thật khôi ngô gạn lọc khoan dung

Bạn cùng Ngụy Soạn, Tử Trung

Thư hùng trận bút vẫy vùng kinh luân

 

Sớm trổ mã tao nhân mạc khách

Cả ba chàng hiển hách khôi nguyên

Tú tài hương cống vang rền

Khắp vùng đồn thổi mọi miền xôn xao

 

Vườn xuân hoa rì rào ong bướm

Kẻ nài khăn người sớm túi thêu

Biết bao cô ả mĩ miều

Chày sương khao khát cầu kiều bắc qua

 

Trang tuấn kiệt bốn mùa thư thả

Chẳng vội gì vàng đá sắt cầm

Dửng dưng cây ái mọc mầm

Gốc hồng vắng vẻ mưa dầm mặc ai

 

Vào một buổi sương mai lã chã

Tử Trung đùa bả lả Tuấn Khanh

Hai ta trang lứa xuân xanh

Đồng niên sĩ tử khoa danh cũng đồng

 

Chỉ ước gì vợ chồng ân ái

Một hóa thành con gái xinh tươi

Soạn Chi nghe nói mỉm cười

Âm dương vốn đã do trời soạn ra

 

Ví biến tướng Hằng Nga gương lược

Cũng thề nguyền hẹn ước tao khang

Soạn Chi đây cũng sẵn sàng

Giong buồm cột dựng sang ngang một lèo

 

Chàng Tuấn Khanh vòng eo thon thả

Dáng thẹn thò ai gả cho ai

Đều là nam tử hùng tài

Thanh khâm món nợ tương lai đợi chờ.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

21.8.2020 Lu Hà

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 2

 

Hồ ao sâu lờ đờ cá lội

Sợ một ngày lạc lối thì sao?

Chẳng may bại lộ yếm đào

Tòa sen ngây ngất dạt dào bay xa

 

Lúc tắm rửa mượt mà chanh cốm

Có kẻ nhìn vụng trộm hình dong

Trước tiên ta phải đề phòng

Dần dà mượn tiếng tướng công gọi về

 

Nghĩ phận gái tràn trề nhựa sống

Ngực nhô cao chẳng giống nam nhi

Sớm khuya bè bạn nhâm nhi

Lửa hồng rơm bén thầm thì nhỏ to

 

Chung giường chiếu nằm co một chỗ

Tránh trêu đùa có lố lắm không?

Biết đâu những chỗ phập phồng

Làn da mát rượi trắng hồng xinh xinh

 

Vườn nhà trọ sập xình ong bướm

Cánh hoa hoa đào rơm rớm hạt sương

Sợ rằng có sự bất thường

Thiên thai mở động long nương dập dờn

 

Văn Phi Nga từng cơn ao ước

Đỗ Tử Trung ô thước cầu vồng

Mong cho nên vợ nên chồng

Mặn mà lá thắm giòng sông ái tình

 

Cùng thập bát minh tinh hội nhập

Còn Soạn Chi nhị thập hơn ta

Bạn bè sớm tối thiết tha

Chủ trương nhờ chị Hằng Nga trên trời

 

Làm phu phụ hai người chọn một

Duyên lứa đôi lửa đốt tâm can

Trái tim xao xuyến nồng nàn

Đức tài coi bộ sàn sàn ngang nhau

 

Biết làm sao vàng thau chi nữa

Vẻ đăm chiêu tựa cửa ngóng trông

Bỗng nhiên ô thước trên không

Đề thơ miệng khấn cỏ bồng tên bay

 

Đỗ Tử Trung chẳng hay duyên phận

Bắt được chim cẩn thận rút tên

Biết đâu phát tất ứng huyền

Soạn Chi bên cạnh giao liền cho xem

 

Cũng vừa lúc trên thềm nghe tiếng

Thư tiểu đồng thăm viếng mẹ cha

Lại còn khen với từ xa:

“Xuyên dương diệu thủ tài ba thần kỳ“

 

Ngụy Soạn Chi nghĩ suy thơ thẩn

Tên Phi Nga chắc hẳn nữ nhân

Bắn cung xạ thủ hồng quần

Tuấn Khanh trở lại tần ngần ngẩn ngơ

 

Thấy Soạn Chi sững sờ mảnh giấy

Cầm trong tay đứng đấy thầm thì

Bàng hoàng mới hỏi thứ chi

Tên vừa bắt được chữ gì mà coi?

 

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

22.8.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 3

 

Soạn Chi bảo vừa rồi nhặt được

Một con chim ô thước trên nền

Kèm theo mảnh giấy đề tên

Phi Nga thơ viết thần tiên diệu kỳ

 

Đây chắc hẳn xiêm y khuê các

Bậc tài hoa lầu hạc kiếm cung

Đời nay mấy kẻ thư hùng

Văn chương uyên bác tao phùng nữ nhi

 

Tuấn Khanh chẳng dấu gì huynh trưởng

Chị Phi Nga con tướng Tống triều

Phun châu nhả ngọc lam kiều

Xuyên dương bách bộ cao xiêu võ đài

 

Buổi đẹp trời hiên mai dạo bước

Bắn con chim ô thước thử chơi

Soạn Chi gặng hỏi tuổi đời

Tuấn Khanh tủm tỉm hai mươi tuổi rồi

 

Đại tỷ vốn là người thông tuệ

Giống như là người mẹ hiền từ

Nối giòng nữ kiệt anh thư

Đi chùa lễ Phật chân như Phật đà

 

Soạn Chi mới thiết tha đề nghị

Mai mối cho người chị đó đi

Tuấn Khanh hôn phối lễ nghi

Cũng tùy duyên phận phải thì trúc mai

 

Ngụy Soạn Chi một hai hiền đệ

Hãy giúp anh suôn sẻ Châu, Trần

Gió mây mưa móc Tấn, Tần

Mong em gánh vác đỡ đần tơ duyên

 

May hương lửa đào nguyên lối mộng

Bến Trữ La chèo chống thơ đề

Tây Thi lạc nẻo trăng thề

Tuấn Khanh vui vẻ thử về hỏi xem

 

Cố thu xếp cho êm mọi chuyện

Chị nhận lời hò hẹn một khi

Vu quy sính lễ tức thì

Bên anh sẽ có vật gì đưa sang?

 

Vội mở tráp ngọc trang ra lấy

Ngụy Soạn Chi lẩy bẩy trao tay

Làm tin đệ giữ vật này

Thêm câu tứ tuyệt đắm say lòng người

 

Chàng Tuấn Khanh nụ cười rạng rỡ

Để em về trình rõ với cha

Lại còn dò ý Hằng Nga

Động vàng chịu mở gốc đa thỏ mời

 

Nói xong rồi chơi vơi chân bước

Đã bấy lâu ao ước bồi hồi

Bói tên lạc lối than ôi!

Lòng thành khấn nguyện xa xôi nẻo người

 

Bởi trời già trêu ngươi độc ác

Mũi tên kia lầm lạc mà nên

Ai hay mộng tưởng nhân duyên

Chỉ là bạn học thuyền quyên nghẹn ngào.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

23.8.2020 Lu Hà

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 4

 

Đỗ Tử Trung lạc vào giấc mộng

Đã nhiều đêm tới trống canh ba

Xôn xao gà gáy thiết tha

Bóng chàng vội vã Phi Nga thẹn thùng

 

Mà giờ đây lạnh lùng tê tái

Mũi tên bay ngang trái thế sao?

Dao hàn cắt thịt dạ bào

Ruột đau chín khúc lệ trào châu rơi

 

Ngụy Soạn Chi mười mươi chắc hẳn

Với Tuấn Khanh nghĩa bạn tình bè

Đêm ngày tơ tưởng phu thê

Phi Nga bên cạnh thỏa thuê ái tinh

 

Khéo như bưng chuyện tình kín đáo

Chị gái xinh diện mạo minh tinh

Thơ tiên em đã đệ trình

Phi Nga khao khát hội đình thi xong

 

Chị nhắn nhủ chờ mong anh đỗ

Đại khoa rồi sẽ có tiểu khoa

Kim bôi hợp cẩn trúc hoa

Động phòng loan phượng tấu hòa ngũ âm

 

Theo ý nguyện kiên tâm chằng vội

Ngày tựu trường chờ đợi cũng cam

Xin đừng lòng bắc dạ nam

Chê bai lươn ngắn rồi ham chạch dài

 

Tuấn Khanh cười đêm dài ngày ngắn

Có thức lâu mới ngán canh trường

Thế gian sinh tử vô thường

Trồng cây đức ái vấn vương nhân tình

 

Lời ngay thẳng trung trinh bày tỏ

Thiên địa nghe đã có quỷ thần

Chứng minh lòng dạ thế nhân

Trước sau chẳng đổi ân cần sắt son

 

Tuy nói vậy héo hon tấc dạ

Nhớ Tử Trung vàng đá sầu miên

Bỗng nghe chiếu chỉ cầu hiền

Mở khoa thi hội mọi miền loan tin

 

Khắp muôn nơi kìn kìn sĩ tử

Riêng Tuấn Khanh do dự tần ngần

Trở về hỏi ý phụ thân

Tú tài hương cống xa gần lai kinh

 

Tướng Văn Sác tận tình khuyên bảo

Con chớ nên táo bạo dự thi

Biết rằng chẳng nhất thì nhì

Nhưng mà phạm thượng đan trì nội quy

 

Nữ tú tài nhung y đầu tỉnh

Còn bây giờ phải tính kế thôi

Bạn bè đồng học xa xôi

Tuấn khanh mắc bệnh bồi hồi tiếc thương

 

Cả hai huynh vào trường thi hội

Rồi thi đình chẳng vội vàng chi

Buồn thay tiểu đệ không đi

Tiếc thay học vấn kém gì Trung, Chi.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

24.8.2020 Lu Hà

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 5

 

Hội tiến sĩ nam nhi tôn quý

Đỗ Tử Trung cùng Ngụy Soạn Chi

Thanh khâm chén rượu nhâm nhi

Tới nơi nộp quyển nhất nhì vẻ vang

 

Chiếm tam khôi bảng vàng cờ hiệu

Chỉ tiếc rằng còn thiếu Tuấn Khanh

Thi đình trống đánh báo danh

Trạng nguyên nhất phẩm đô thành phát loa

 

Đỗ Tử Trung thủ khoa Tống quốc

Ngụy Soạn Chi tước lộc Thám hoa

Phố phường ca khúc thái hòa

Triều đình yến tiệc lệ nhòa thánh ân

 

Ơn mưa móc xa gần hoan hỉ

Riêng phủ Văn rầu rĩ khóc than

Bởi thằng Binh đạo tố gian

Tịch biên điền sản nát tan cửa nhà

 

Văn Sác bị sai nha tróc nã

Giải về kinh hành hạ khảo tra

Gia nhân thị nữ không tha

Tuấn Khanh cũng phải theo cha hồi trào

 

Thiếu gia chủ nghẹn ngào rơi lệ

Phận nữ nhi kẻ sĩ văn tài

Cải trang nam tử như ai

Quản chi mưa gió đường dài theo chân

 

Trong ngục thất ân cần chăm sóc

Thương cha già trằn trọc khổ đau

Họa vô đơn chí từ đâu

Bỗng dưng ập xuống mái đầu tuyết sương

 

Tình phụ tử cương thường đạo nghĩa

Gương Đề Oanh thấm thía nhục vinh

Cứu cha thoát án đại hình

Danh thơm muôn thuở anh linh cảm hoài

 

Lấy tiền bạc trong ngoài lo lót

Sĩ tốt đều trót lọt chia nhau

Tránh cho cha bị đòn đau

Oan khiên dần gỡ trước sau vẹn tròn

 

Tướng công bảo con còn thơ dại

Nơi kinh thành phận gái trình đồ

Tắm sương gội gió mơ hồ

Nhỡ khi ấm lạnh lõa lồ thì sao?

 

Nàng cho dù gian lao vất vả

Một thanh gươm gạch đá sá chi

Hùm beo cũng chẳng sợ gì

Côn quyền dư sức nam nhi dám bì

 

Cha yên tâm con đi rồi lại

Chẳng bao lâu ngang trái rạch ròi

Hết cơn bĩ cực sáng soi

Đơn oan sẽ có người coi tỏ tường.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

24.8.2020 Lu Hà

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 6

 

Rồi lên ngựa dặm trường cát bụi

Gươm sắc đeo vượt núi băng ngàn

Văn Long gọi đến thở than

Bây giờ là lúc gian nan hiểm nghèo

 

Ta thế cô bọt bèo phận gái

Để cứu cha chẳng ngại liều mình

Bấy lâu ngươi rất thân tình

Quản gia coi sự gia đinh họ hàng

 

Tìm ai đó cải trang nam tử

Cũng hình dong tương tự như ta

Cả hai thân phận đàn ba

Sớm khuya kề cận xông pha theo cùng

 

Long có vợ kiếm cung võ nghệ

Xin theo hầu suôn sẻ tuyệt vời

Quản chi gió táp mưa rơi

Đền ơn trả nghĩa đất trời tha phương

 

Rồi cấp tốc lên đường bôn tẩu

Chẳng nề hà in dấu bụi hồng

Hành trang gọn nhẹ hầu đồng

Vượt bao rừng thẳm cánh đồng bao la

 

Chân đi niệm Di Đà phù trợ

Khấn Phật bà cứu khổ phò nguy

Bình minh tới lúc tà huy

Một phong văn sớ thổ ty linh thần

 

Ngày đi tối nương thân nhà trọ

Nắng chang chang mưa gió giãi dầu

Thành đô bước tới chân cầu

Tìm nơi hàng quán gác lầu nghỉ ngơi

 

Hai thày trò thảnh thơi bước tới

Bức hòe tường phơi phới tiểu thư

Dung nhan yểu điệu nhân từ

Mặt hoa da phấn thiên tư sáng ngời

 

 

Liễu mong manh lả lơi mắt phượng

Vén mành trông về hướng Tuấn Khanh

Khoan thai chĩnh chện tinh anh

Phong lưu công tử khuynh thành sánh đôi

 

Hẳn danh sĩ xa xôi nào đến

Nguyệt se tơ hứa hẹn trần gian

Long nương thổn thức nồng nàn

Phẩm tiên rơm rớm chứa chan yếm đào

 

Ước giờ đây ngọt ngào thù tạc

Cùng giao hoan bài bạc trận cờ

Đàn ca lạc hỉ văn thơ

Phong sương tuyết nguyệt ngẩn ngơ thư hùng

 

Chàng Tuấn Khanh ung dung vào quán

Dưới hàng hiên thưởng ngoạn xênh xang

Bình phong cơm rượu đưa sang

Tiểu đồng ngồi cạnh mâm chung sa đà

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

25.8.2020 Lu Hà

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 7

 

Rồi bỗng thấy mâm trà khệ nệ

Một mụ già hành lễ cúi chào

Tay bưng cam quít hồng đào

Của tiểu thư cách hàng rào bên kia

 

Thấy công tử trau tria chải chuốt

Biết là người thông suốt văn chương

Vật tuy bé nhỏ tầm thường

Tỏ lòng mến khách dặm trường xa xôi

 

Tuấn Khanh cũng bồi hồi cảm mến

Khách tiêu phòng tìm đến bên nhau

Vay đào trả mận trước sau

Tương tri chẳng quản bạc màu phấn son

 

Dù xa cách nước non vạn dặm

Bạn hồng trần lá thắm chỉ tơ

Phòng the khuê các đợi chờ

Họ tên xin hỏi bây giờ ở đâu?

 

Cảnh tiểu thư trân châu ngọc bảo

Xưa là con quốc lão Tống triều

Ở cùng ông ngoại sớm chiều

Thấy người đạo mạo mới liều làm quen

 

Cứ tấm tắc thầm khen nhỏ nhẹ

Sẵn của nhà sạch sẽ vấn vương

Họa may kim cải lẽ thường

Trăm năm duyên phận tình trường tao khang

 

Tuấn Khanh cười bảo rằng hà tất

Thảo cẩn phong tiểu luật ngâm chơi

Ân cần cảm tạ đôi lời

Cầm thư bà lão vội rời chân đi

 

Dưới mái hiên thầm thì hỏi nhỏ

Tiểu đồng thưa cậu đó ân nhân

Tuấn Khanh thiếu chủ họ Văn

Hào hoa phong nhã mỹ nhân chưa từng

 

Cảnh tiểu thư vui mừng khôn xiết

Mảnh hoa tiên da diết theo vần

Giục già mang đến Văn quân

Thầm yêu trộm nhớ bần thần sớm trưa

 

Cháu mồ côi trình thưa ông ngoại

Trót yêu chàng chẳng ngại nói ra

Có người lữ khách phương xa

Họ Văn nho sĩ tên là Tuấn Khanh

 

Đã dò hỏi ngọn ngành gia sự

Bậc tao nhân quân tử hào hoa

Thơ văn tâm đắc hài hòa

Trọ bên tửu điếm ông qua hỏi giùm

 

Mong cho được quả chùm trái ngọt

Duyên lứa đôi thánh thót cung đờn

Hoàng hôn ô thước chập chờn

Hằng Nga cung quảng tủi hờn chăn đơn

 

Sông Ngân hà đòi cơn sóng vỗ

Ông hãy vì duyên nợ trần gian

Dòm song tinh tú chứa chan

Sương rơi đầu ngõ nồng nàn thiết tha.

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

25.8.2020 Lu Hà

 

 

 

Mỹ Nhân Tài Tử

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 8

 

Tính phú ông thực thà ngay thẳng

Biết bao người cháu chẳng thuận lòng

Bây giờ tha thiết cầu mong

Một chàng công tử thong dong dặm trường

 

Mới dừng ngựa bên đường nghỉ trọ

Con cái nhà tướng võ họ Văn

Rõ ràng tài tử giai nhân

Vừa đôi xứng lứa Cảnh Chân nhà này

 

Gọi gia nhân lấy ngay mũ áo

Kể từ ngày cáo lão hồi hương

Một thời trong giới quan trường

Tống triều nhất phẩm văn chương lẫy lừng

 

Tuấn Khanh đương tưng bừng hồ hởi

Bỗng mụ già bước tới bồi hồi

Cô tôi đã họa thơ rồi

Dạy mang ngay đến đền bồi hoa tiên

 

Gieo hảo cầu kết duyên Tần, Tấn

Công tử xem rồi ngẩn người ra

Gần xa ý tứ thiết tha

Kém chi ả Tạ mặn mà nàng Ban

 

Biết lòng nàng chứa chan tình ái

Đấng trượng phu nào ngại ngần chi

Tiếc thay đồng loại nữ nhi

Thiên hương quốc sắc so bì giang san

 

Vui chân bước trần gian Từ Thức

Gặp Giáng Hương rạo rực thuyền quyên

Đào nguyên dẫn lối động tiên

Giai nhân tài tử tơ duyên kiếp nào

 

Tôi là kẻ lao đao lận đận

Chốn giang hồ đã dấn thân hèn

Thờn bơn đâu dám bon chen

Xôn xao trước cửa đòi phen yếm hồng

 

Chưa nói hết phú ông bước lại

Tuổi xem ra đã ngoại thất tuần

Khoan thai lão tiến lại gần

Đầu râu cước trắng bội phần cao nhân

 

Chào công tử tiểu thần Tống quốc

Cháu gái già gia tộc Cảnh công

Mấy đời hộ vệ bệ rồng

Gươm đàn nặng gánh non sông một chèo

 

Cảnh Chân quyết đi theo công tử

Nhờ mối mai hôn sự vợ chồng

Bắc cầu ô thước qua sông

Ngậm vành kết cỏ tơ hồng được chăng?

 

Tuấn Khanh mới thưa rằng quốc lão

Tấm chân tình dạy bảo đoái thương

Con nhà võ tướng tầm thường

Hổ thân ít chữ là phường kiếm cung

 

Phụ thân đang khốn cùng lận đận

Bị vu oan tủi hận gia phong

Đợi khi tội trạng giải xong

Tiểu sinh sẽ đến ngỏ lòng tiểu thư

 

*Nguyên tác thơ lục bát: “Nữ Tú Tài“

26.8.2020 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét