Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Thơ Tình Chùm 496



 


Chẳng Phải Tay Vừa
viết tặng Nguyễn Duyên

Xem ra chẳng phải tay vừa
Tung chiêu ứng đối  cũng thừa gió trăng
Để ai sướt mướt mơ màng
Nửa say nửa tỉnh cung hằng nước mây

Có chàng cát sĩ ngất ngây
Muốn bồng muốn bế hây hây tuyết hồng
Dìu nhau lên cõi tiên bồng
Vượt qua Bột Hải mênh mông hỡi nàng


Chàng chàng thiếp thiếp dịu dàng
Chư tiên sửng sốt ngỡ ngàng tao nhân
Chao ôi chan chứa vô ngần
Hoa tiên một vẫy thiên thần hiện ra

Thái Chân Ngọc Nữ Hằng Nga
Liễu chau mày ủ tuyết ngà thục quyên
Thưa rằng hạ giới Nguyễn Duyên
Xôn xao ong bướm một thuyền đầy trăng

Xe tơ kết sợi xích thằng
Ngán cho Nguyệt Lão lỡ làng mực rây
Lu Hà tên gửi gío mây
Năm canh thổn thức vơi đầy nỉ non!


Trích thơ Nguyễn Duyên:
Trời ơi, tức quá đi thôi
Anh chàng thi sĩ mà tôi...tôn sùng.!
Thơ Anh lai láng điệp trùng
Hồn thiêng sông núi oai hùng phong sương...
Ngẩn ngơ một chút tình trường
Trên đường lãng tử gió trăng cợt đùa
Liêu trai trong chốn se sua
Đất trời se sắt thêu thùa thiên thai...
Hihi...

21.10.2014 Lu Hà


Giấc Mộng Đêm Qua
tặng Nguyễn Duyên

Đêm qua trong mộng gặp cô
Lòng tôi xao xuyến mơ hồ gío trăng
Chàng chàng thiếp thiếp mãi chăng
Bao giờ xe chỉ xích thằng cho hay

Trời ơi! Cô đẹp thế này
Để cho tôi phải suốt ngày tương tư
Thẹn thùng cô chỉ ứ hừ
Chao ôi! quân tử chín nhừ mộng sôi

Thiếp đây như cánh bèo trôi
Mảnh mai bồ liễu xa xôi nẻo trời
Thôi thì cũng trót cuộc đời
Tùy duyên thi sĩ gửi lời gió trăng

Trăm năm anh yến mơ màng
Dám đâu ước hẹn kẻo chàng đợi mong
Mười năm dâu bể trong lòng
Tình xuân thổn thức đục trong ngậm ngùi

Quảng Hàn quế nguyệt mưa vùi
Non cao biển rộng buổn vui gió hờn
Liễu xanh hư ảo chập chờn
Thuơng người trong mộng chập chờn gần xa ....

Nguợc xuôi trong cõi xa bà
Ân ân ái ái nhạt nhòa sương rơi
Chia tay bịn rịn lòng người
Ôm nhau rưng rức đất trời sầu thuơng

Vần xoay vũ trụ vô thường
Chư tiên cảm động tình vương vấn nhiều
Ngẩn ngơ nghe tiếng sáo diều
Hoàng hôn buông thả cảnh chiều hoang vu

Ngước trông cánh nhạn vân du
Nửa vòng trái đất vi vu gió đờn
Lá thu rơi rụng ngoài vườn
Cảnh đời tao ngộ giận hờn chi đây!
6 giờ sáng 21.10.2014 Lu Hà




Ngắm Em
viết tặng Nguyễn Duyên

Ngắm em bộn rộn cả người
Râm ran kiến đốt lả lơi chỗ nào
Nở nang đôi trái hồng đào
Cẩm thu băng tuyết dạt dào hồn thơ

Thương ai mệt mỏi bơ phờ
Yêu tranh tố nữ lờ đờ cái ong
Dịu dàng đường nét uốn cong
Toàn thân bốc lửa eo vòng đê mê

Nôn nao khóe hạnh tóc thề
Nắm chưa tròn búi đuề huề trăng lên
Rèm buông thảm ngọc làm nền
Ước ao thi sĩ ngồi bên gảy đàn

Phuợng cầu Tư Mã chứa chan
Văn Quân cảm động thế gian luận bàn
Hương ngây mùi phấn nồng nàn
Kim bôi hộp cẩn canh tàn mưa trôi

Ngươi tiên kẻ tục bồi hồi
Cầm tay bịn rịn than ôi đất trời
Ba sinh hẹn lại kiếp đời
Ngậm vành kết cỏ lệ rơi đôi hàng…!

19.10.2014 Lu Hà




Nhớ Người Trong Mộng
viết tặng Nguyễn Duyên

Thiên đình trần thế cách xa
Lần theo lối hạc ngân hà mờ sương
Mộng tình khắc khoải yêu thương
Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương mãi hoài

Thở than suốt cả đêm dài
Năm canh khắc lậu nguyệt đài khóc trăng
Tình ta xao xuyến hỡi chàng
Cái oanh thỏ thẻ dáng nàng tuyết hoa

Hàng hiên lã chã nhạt nhòa
Lả lơi rạng liễu loà xòa trăng suông
Chiếu chăn co quắp buông tuồng
Xót thân bèo bọt nghe chuông luân hồi

Ngẩn ngơ hoa rụng xuân trôi
Bần thần nuối tiếc làn môi thắm hồng
Mới đây mà đã ngóng trông
Thuyền đời lăm ván qua sông gọi đò

Vẳng nghe như tiếng ai hò
Nhớ người trong mộng quanh co bến sầu
Triều dâng lớp sóng bể dâu
Mảnh mai bồ liễu giang đầu đợi ai

Hẹn thề đôi lứa trúc mai
Nghìn năm còn nhớ chương đài nguyệt hoa
Cầm tay ngấn lệ nhạt nhòa
Chớ coi là mộng tấu hòa đêm nay

Cung đàn ngây ngất đắm say
Cỏ cây bi lụy heo may bóng người
Nhớ thương vời vợi khung trời
Buồn trông cánh hạc chơi vơi nẻo nào…!

21.10.2014 Lu Hà




Nụ Hôn thiên Thần

Khi nào đến với tiên cô
Thiên thần mách bảo điệp hồ nôn nao
Ôm nhau khóe hạnh ứa trào
Trăng sao rơi rụng phấn đào gió đưa?

Đêm sầu gío hú mưa thưa
Có nghe biển gọi cô chưa lấy chồng
Tào khang lỡ hẹn thiên bồng
Thương chàng thi sĩ chim hồng xa chơi

Hỉ nhi khổng tước muôn nơi
Nghê thường vũ điệu lả lơi trăng vàng
Thái Chân tha thiết dịu dàng
Hoa tiên một bức gửi chàng ngâm nga

Văn nhân nhấp nhổm vào ra
Ngắm tranh tố nữ làn da mượt mà
Thẫn thờ chỉ có hai ta
Bao điều thầm kín ngọc ngà đắm say

Hôn cho thiên hạ biết tay
Xôn xao ong bướm càng day dứt hoài
Rung lên bần bật nguyệt đài
Chư tiên rõ mặt thiên thai nhạt nhòa...!

cảm xúc từ bức ảnh của Nguyễn Duyên
20.10.2014 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét