Tôi không biết chữ Hán mà lại dám luận bàn về cái gọi
là:" Hồ Phục Kỳ Xà ", coi đó là tư tưởng độc trị độc của người xưa,
qủa thật là liều lĩnh vô cùng cho cái vốn kiến thức hạn hẹp nông cạn của tôi.
Chỉ mong được các vị văn bá đàn anh cao minh chỉ giáo thêm cho.
Cái tư tưởng độc trị độc này sẽ có giá trị, ích lợi thiết
thực gì cho chúng ta ngày nay mà tôi phải đem ra luận bàn trong lĩnh vực văn
chương, thi phú, tranh biện, luận giải,
phản biện và nghị luận ?
Đọc truyện Đông Châu Liệt Quốc có nhân vật gọi là Triệu Võ
Vương, vốn dĩ là người đa cảm si tình. Chỉ trong một giấc mơ ông ta gặp được
một cô gái đẹp gảy đàn và ông ta lồng lộn phóng ngựa đi khắp nước Triệu để tìm
được đúng cô gái này và cưới nàng làm Hoàng hậu.
Công tử Hà là kết qủa tình yêu của bậc đại anh hùng và đệ nhất mỹ nhân mà
được sinh ra. Bản tính Hà thông minh mang những gen di truyền của người cha: dũng cảm, anh hùng, khí
khái. mưu lược và gen di truyền của người mẹ: ôn hoà, bao dung và nhân hậu. Hà
thích văn chương thơ phú, thích đọc sách thánh hiền chủ chương lấy đức nhân để
trị người như ngày nay ta thường
gọi là văn chương vương đạo
Triệu Võ Vương thì bản tính dũng mãnh kiêu ngạo. Nhưng ông ta
lại bị thua trận bởi rợ Hồ, và bị Hồ Vương làm nhục. Nên Triệu Vương thay đổi
tư duy trị quốc và muốn đánh thắng Hung nô bằng chủ chương :" Hồ Phục Kỳ
Xà ". Theo tôi là Hồ hóa phần nào cách sống mọi rợ
cho dân chúng và quân đội. Lấy độc trị độc, muốn thắng thì Hồ mình cũng phải
giống như Hồ, từ cách trang bị trong quân đội, quân lính ra trận không cần mặc
áo giáp, cách ăn mặc và tính tình cũng man ri mọi rợ như Hồ…
Lối suy nghĩ cuả Triệu Vương đã bị hoàng tộc và các đại thần
phản đối vì tự coi dân tộc mình là văn minh, bây giờ lại đẩy lùi bánh xe lịch
sử để sinh sống như mọi Hồ là điều không thể nào chấp nhận được, một lối sống tiêu cực.
Thực ra ý của Triệu Võ Vương không phải
vì coi trọng giặc Hồ mà vì muốn chinh phục Hồ, muốn đánh thắng Hồ, nên đành
phải dùng kế sách này: phải biết chui vào trong chăn ăn nằm với rợ Hồ để hiểu từng con rận của rợ
Hồ nó sống ra sao? May ra mới lần ra
được từng cái mụn ghẻ ở chỗ nào mà xát muối lên thân thể rợ Hồ ?
Qủa nhiên theo cách này thì
Triệu Võ Linh Vương đã chiến thắng được rợ Hồ. Sau khi chiến thắng lừng lẫy
thắng quân Hồ, có người
gọi là Hung Nô thì ông ta lại trở về với lễ nghi văn hoá truyền thống của nước Triệu, cách ăn mặc cổ truyền lại
phục hồi và duy trì. Như ta đã biết Triệu Võ Linh Vương là một con người trọng
nghĩa khí, đa cảm và rất si tình. Lối sống rợ mọi của Hung Nô không hề ảnh
hưởng gì đến nhân cách của ông.
Công tử Hà thì ngược lại tôn trọng lễ nghi, mở miệng ra là :
nhân, nghĩa, lễ, trí, tín ... Sách thánh
hiền lấy đạo trời, thiên đạo, đức nhân để trị người cảm hoá con người. Vì lẽ đó mà hai cha con xung
khắc với nhau dẫn đến cái chết bi thảm của Hoàng Hậu. Triệu Võ Vươn mất đi người vợ thương yêu nhất đời, còn công tử Hà mất đi mẫu hậu kính
yêu, hết lòng chăm lo, săn sóc công tử từ nhỏ. Triệu Võ Vương vì chuyện đó mà
sinh ra trầm cảm. Thật đáng thương cho người
anh hùng năm nào dám đóng gỉa làm sứ thần để sang nước Tần triều
kiến để thăm dò sức mạnh cuả nhà Tần mà
không sợ bị vua tôi nhà Tần phát hiện ra, không sợ bị loài hổ lang ăn thịt.
Triệu Vương vì thương nhớ Hoàng hậu mà mất hết cả nhuệ khí và trở thành vô dụng…
Hà lên ngôi tên hiệu
là Triệu Huệ Vương . Cũng vì trải qua quá nhiều
bi thương và oán hận cả cha mình nữa nên Hà thay đổi tâm tính. Hà không còn hoàn toàn là văn nhân thi
sĩ nữa. Hà đã học thủ đoạn để chống lại cái ác, Hà đã trở nên nhuần nhuyễn: văn
trị, võ trị, đức trị và cả man ri trị
....
Như vậy Triệu Huệ Vuơng vừa là người rất nhân hậu, đa cảm si
tình và cũng là con người cay độc với những cái ác.Tôi không muốn đề cao công
tử Hà một cách qúa đáng, nhưng hoàn cảnh và tâm lý của ông ta cũng hao hao
giống tôi. Cho nên trong văn thơ, nhất là trong các cuộc tranh cãi với bọn công
an mạng, bọn ruồi bu nào đó lại làm tôi phấn chấn lên, cảm xúc cuả tôi lại bốc
lên hừng hực và trút hết tất cả oán hận lên đầu bọn chúng. Tôi là một thi sĩ có thể viết ra những vần thơ yêu
thương mặn mà đắm đuối thiết tha, rồi lại ngoắt một cái lại lồng lộn lên như
con trâu bị đứt sẽo. Có người hiểu lầm cho là tôi có tâm bệnh mang lòng hận thù
sâu sắc mới viết ra như vậy và họ khuyên tôi chỉ nên làm thơ tình tang tính
tang cho họ đọc. Tôi nghĩ bụng tính cách tâm thức đã tạo ra phong cách của riêng
mình rồi, tự bản thân mình đã là một trường phái rồi, hỏi đời sau có ai viết như
tôi không? Hỉ nộ ó ái mình có cả giống như anh Phùng Quán:
“Yêu ai cứ bảo là yêu
“Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai
ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ “
Mình đã là người sinh ra và lớn lên như vậy rồi thì mình cứ sống như vậy suốt đời cho đến chết. Bây giờ lại bảo viết ra những gì cho đẹp lòng người khác, phải uốn lưỡi bảy lần khi nói thì làm sao mà sáng tác được? Mình là văn thi sĩ cảm tác xuất thần tự nhiên có khi ứng khẩu mà thành thơ bây giờ lại bảo mình như một chính trị gia lên đài để kêu gọi hay tuyên bố cái gì đó mà phải uốn lưỡi khi nói? Chính trị chính em với mình là cái quái gì? Dân chủ tự do nhân quyền là sự nghiệp con đường đấu tranh dấn thân của người khác. Mình chỉ thuần tuý là một văn sĩ mọi sáng tạo vô tư tuôn ra từ cái tấm lòng mình, tâm hồn mình. Làm khác đi trái với lòng mình theo sự chỉ đạo của ai hay lời khuyên ai đó mà thay đổi toàn bộ cảm hứng sáng tác thì vứt bút đi đừng viết quách gì nữa .Thiên hạ đâu có biết tôi là người rất vô tư cả đời chả biết thù ghét ai. Cộng sản tôi cũng không oán hận thù ghét căm thù nhưng phê phán đả kích diễu cợt mỉa mai những cái ác cái xấu của họ thì tôi không từ bỏ. Không riêng gì người cộng sản kể cả việt gian tay sai cộng sản cũng vậy hay cả những người quốc gia nếu các anh làm ra điều gì trái với tâm đức lẽ thường của con người. Tôi không phải là người chống cộng nhưng tôi cũng ôm bụng cười khi có người bảo: Ta chỉ chống cộng sản thôi đừng chống việt gian nữa. Đoàn kết mà chống cộng, thật là nực cười. Việt gian là cái gốc rể của cộng sản, cộng sản là cây cỏ ra chỉ thị nghị quyết nhà nước pháp luật v. v… nhưng cây cỏ này sống được là nhờ bởi cái rể việt gian mà ra như văn công kiều vận ở nước ngoài chẳng hạn. anh muốn nhổ cỏ thì hãy đào cái gốc cái rễ nó ra mà nhổ. Cái lý lẽ đơn giản chỉ như vậy thôi.
Mình đã là người sinh ra và lớn lên như vậy rồi thì mình cứ sống như vậy suốt đời cho đến chết. Bây giờ lại bảo viết ra những gì cho đẹp lòng người khác, phải uốn lưỡi bảy lần khi nói thì làm sao mà sáng tác được? Mình là văn thi sĩ cảm tác xuất thần tự nhiên có khi ứng khẩu mà thành thơ bây giờ lại bảo mình như một chính trị gia lên đài để kêu gọi hay tuyên bố cái gì đó mà phải uốn lưỡi khi nói? Chính trị chính em với mình là cái quái gì? Dân chủ tự do nhân quyền là sự nghiệp con đường đấu tranh dấn thân của người khác. Mình chỉ thuần tuý là một văn sĩ mọi sáng tạo vô tư tuôn ra từ cái tấm lòng mình, tâm hồn mình. Làm khác đi trái với lòng mình theo sự chỉ đạo của ai hay lời khuyên ai đó mà thay đổi toàn bộ cảm hứng sáng tác thì vứt bút đi đừng viết quách gì nữa .Thiên hạ đâu có biết tôi là người rất vô tư cả đời chả biết thù ghét ai. Cộng sản tôi cũng không oán hận thù ghét căm thù nhưng phê phán đả kích diễu cợt mỉa mai những cái ác cái xấu của họ thì tôi không từ bỏ. Không riêng gì người cộng sản kể cả việt gian tay sai cộng sản cũng vậy hay cả những người quốc gia nếu các anh làm ra điều gì trái với tâm đức lẽ thường của con người. Tôi không phải là người chống cộng nhưng tôi cũng ôm bụng cười khi có người bảo: Ta chỉ chống cộng sản thôi đừng chống việt gian nữa. Đoàn kết mà chống cộng, thật là nực cười. Việt gian là cái gốc rể của cộng sản, cộng sản là cây cỏ ra chỉ thị nghị quyết nhà nước pháp luật v. v… nhưng cây cỏ này sống được là nhờ bởi cái rể việt gian mà ra như văn công kiều vận ở nước ngoài chẳng hạn. anh muốn nhổ cỏ thì hãy đào cái gốc cái rễ nó ra mà nhổ. Cái lý lẽ đơn giản chỉ như vậy thôi.
Tôi tâm sự thật lòng chứ không phải mượn miệng lưỡi như Tô
Tần, Trương Nghi để làm thuyết khách trên diễn đàn làm gì ? Họ Tô - Trương là
những người có trí tuệ cao nhưng cũng chỉ dừng lại là những kẻ cơ hội, mong
được tiến thân trong thời loạn lạc mà thôi. Họ cũng không phải là những người
quân tử có tình thương yêu nhân loại đáng để cho chúng ta học tập.
Cái cách độc trị độc trong văn chương thơ phú, tranh biện và
nghị luận của tôi không biết có được các bạn đọc thông cảm không? Tôi đã phân
loại hẳn ra với với hai luồng cảm hứng: Một mặt ca ngợi những cái đẹp của chân
thiện mỹ , mặt khác cũng băm bổ lỗ mãng để phê phán cái ác, cái độc hại của con
người.
Tôi đang phân vân không biết có nên xoá béng đi cái nhân vật
"Cu Ty ", vô danh tiểu tốt, cha ky chú kiết này đi không trong máy
tính của tôi?
Y là Cu Ty có nghĩa
chỉ là một cái tên ảo, là chả ai cả. Nhưng tâm hồn thân xác của y vẫn hiện hữu,
y hèn nhát trốn tránh trách nhiệm và không dám xưng tên thật, nhưng con người
hiện hữu thì vẫn còn ở đâu đây xung quanh ta và chỉ có y mới hiểu sự tàn tạ dày
vò trong tâm hồn,lương tâm y. Cho nên
tôi quyết định vẫn giữ hai bài thơ tôi viết về Cu Ty và cho cả hàng vạn Cu Ty
khác nữa
Triệu Võ Vương nếu không chủ chương" Hồ Phục Kỳ Xà
" thì suốt cả đời ông sẽ không bao giờ hàng phục được rợ Hồ. Chỉ tiếc
trong lúc hấp tấp ông đã sơ ý đẩy vợ đập đầu vào tường mà gây ra cái chết bi
thảm của bà. Ở phương diện nào đó tôi cũng rất ngưỡng mộ Triệu Võ Vương.
Quay trở lại hiện tượng Cu Ty tôi coi như rợ Hồ. Cu Ty không
phải là giống người bình thường. Cu Ty được rưả não và trở nên cuồng tín thích
những chuyện đá cá lăn dưa. Cu Ty nặc danh, Cu Ty sợ hãi sự thật thì chúng ta
phải công khai phơi bày cái trần trụi bản chất của tâm hồn y. Nói chuyện với rợ
Hồ hay với loại người như Cu Ty mà theo cách của công tử Hà theo tôi là không
ổn. Họ bọn Cu Ty, rợ Hồ thì làm sao mà hiểu nhân nghĩa, lể trí tín, không thể
lấy cái đức cuả người quân tử, hào hoa, bao dung ra để nói chuyện và cảm hóa được
họ. đâu? Nói chuyện với họ tranh biện với họ
có khi nói chuyện với cái đầu gối, tốn thời gian vô ích.
Đố ai cảm hoá được rợ Hồ, đố ai cảm hoá được những người cộng
sản hay những bộ hạ cuồng tín của họ như
bọn Cam trên mạng bớt hung ác, bớt đểu cáng, bớt tàn nhẫn, từ bỏ điều 4 trong
hiến pháp về đặc quyền thống trị của đảng?
Trên diễn đàn đố ai cảm hoá được những công an mạng, những kẻ
đang ngày đêm rình rập gửi hacker tin tặc muốn đánh sập những bloger cuả những
ngưòi dân chủ tự do ?
Mong các bạn hiểu cho những trăn trở suy tư cuả tôi và xin
phép vẫn giữ hai bài thơ về Cu Ty ở trong chùm thơ này. Dù sao nó cũng có có
cái hay ẩn tàng của nó là xây dựng xã hội, không nhằm bôi nhọ ai mà muốn mọi
người sống tốt đẹp và tôn trọng nhau hơn. Đó là cái ý tưởng của Triệu Võ Vương
tôi muốn đề cập với các bạn : " Hồ Phục Kỳ Xà " hay biện pháp "
Độc Trị độc " để chống đối lại những kẻ man ri mọi rợ, thiếu văn hoá trong
diễn đàn dân chủ công khai.
Vẫn
Là Cu Ty
gửi
người hỗn danh Cu Ty
Vẫn
Cu Ty hùng hùng hổ hổ
Thói
côn đồ lếu láo oang oang
Thảm
thê sầu cả non sông
Vầng
trăng cổ độ lá vàng rụng rơi
Đã
thấm thoát mấy đời tăm tối
Quê
hương ơi, bao nỗi thương đau
Bởi
vì kế hoạch già Hồ
Sản
sinh ra giống hồ đồ Cu Ty
Trái
tim sắt gà nòi chọn giống
Xây
traị chuồng lý tưởng cao siêu
Mác
Lê nhồi sọ cú diều
Trung
thành chế tiêu điều máu rơi
Chiến
tranh đã qua rồi lại muốn
Diệt
nhân dân xây tuyến hận thù
Chặn
dòng thơ phú tự do
Truyền
thông phá hoại cơ đồ đảng ca…
Bằng
mọi cách bày mưu tính kế
Như
những chàng dũng sĩ Cu Ty
Đảng
giao nhiệm vụ lần truy
Bịt
mồm khóa họng đoạ đầy thẳng ngay
Kià
chiến sĩ Cu Ty say máu
Cứ
điên cuồng trơ tráo mặt dày
Nặc
danh ném đá dấu tay
Cái
nghề cam mạng tôi đòi kiếm cơm.
22.3.2010
Lu Hà
Trò
Cười Nặc Danh
gửi
người với hỗn danh Cu Ty
Vẫn
Cu Ty dở khùng dở dại
Giưã
ban ngày xiả sói đâu đâu
Cơn
điên bấn loạn gâu gâu
Kiên
trì nhẫn nại ngây ngô chí phèo
Báo
dân chủ tự do Tổ Quốc
Cớ
làm sao đăng mãi Lu Hà
Nó
là cộng sản đấy mà
Cu
Ty mới thực thiết tha giống nòi
Hãy
xoá hết những bài của nó
Để
mọi ngưòi hứng thú vào đây
Cu
Ty trán bóng mặt dày
Sủa
đi sủa lại phen này trúng to?
Trò
xảo trá ma cô đàng điếm
Cứ
to mồm sủa mãi thế thôi
Cu
Ty có một không hai
Chí
Phèo kiểu mới trò cười vì ai?
22.3.2010
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét