Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 371 VÀ 372




Thơ Tình Chùm 371


Bội Thu
tặng Hoai Trang Vu  

Chơi xa một chuyến toát mồ hôi 
Về đến nhà rồi dạ thảnh thơi
Chắc hẳn gặt thu nhiều của lạ
Thơ ca đàn hạc mãi không thôi


Quê hương ta đó bướm hoa cười
Cuộn cuộn Cửu Long sóng biển khơi
Hạ Long chan chứa tình cô lữ
Sầu lụy Nam Quan lệ rã rời!

Em lại về đây mộng vấn vương
Hoài Trang e lệ cánh đào thương
Năm canh rầu rĩ hồn thu thảo
Của một người anh khóc đoạn trường

Thơ vượt trùng dương cánh đại bàng
Gửi người  thục nữ bến Trường Giang
Tu mi nam tử dư dòng lệ
Cay đắng biết bao phận phũ phàng!

Mùa sau  hẹn ở gốc cây sồi
Mới đó mà nay tóc bạc rồi
Nàng cười ta vẫn còn say đắm
Một chút tình si với gió trời !

6.6.2013 Lu Hà




Công Chúa Ba Tư
tặng Thanh Ngân

Hỡi nàng công chúa Ba Tư
Một nghìn đêm lẻ canh thâu nhạt nhòa
Ngân vang tiếng hát chan hòa
Đức vua cảm ngộ Lu Hà thiết tha

Gắp nhau trong cõi sa bà
Thanh mai trúc mã sơn hà bướm ong
Lâng lâng khúc nhạc thiên bồng
Hỉ nhi khổng tước nghê thường vũ y

Dạt dào cung điệu lâm ly
Hoa cười ngọc thốt tà huy ráng hồng
Nghẹn ngào sóng nước quê hương
Bồi hồi lữ khách tha phương cuối trời

Bài thơ gửi lại cho đời
Nghìn thu ai biết nụ cười tơ vương
Xích thằng Nguyệt Lão hóa công
Trăm năm duyên nợ đoạn trường sông tương.

9.6.2013 Lu Hà






Điệu  Ru Quan Họ

Nắng đi ngủ hoàng hôn thức giấc
Buổi chiều tà theo bước sương mù
Xôn xao bếp lửa trăng lu
Nhìn ra thấp thoáng bóng thu hẹn về

Bữa cơm tối tràn trề ấm áp
Mùi hương thơm tấp nập ánh đèn
Hằng Nga thèn thẹn ngồi lên
Đàn gà chiêm chiếp ở bên đầu hồi

Cô thôn nữ mỉm cười chúm chím
Ngước nhìn trời áo tím em say
Bâng khuâng lòng mẹ vơi đầy
Bát canh rau muống vui vầy tình quê

Nghe gió thoảng hồn mê ngây ngất
Cánh đồng làng xanh ngắt yêu thương
Hỡi người viễn xứ xa hương
Điệu ru quan họ vấn vương u hoài!

cảm xúc khi đọc thơ Hoài Vân: Hồn Quê
7.6.2013 Lu Hà




Mộng Hão Huyền
chia sẻ cùng Thimyngoc Huynh

Đau khổ cho tôi mộng hão huyền
Bao nhiêu tấm tức nỗi oan khiên
Từng đêm thổn thức buồn trăn trở
Ân nghĩa chìm sâu bóng cảm phiền

Ai khiến xui tôi một quãng đời
Lẻ loi gió hú hận trùng khơi
Tương tư sầu thảm  hai bờ sóng
Dìm nát con tim lệ rã rời

Ai kẻ gieo ra cơn gió chướng
Nước giăng tràn ngập úng lòng tôi
Lạnh lùng chôn lấp màu hy vọng
Áng sáng xanh xao chịu thiệt thòi

Tôi chỉ là tôi phận mỏng manh
Ai thương bồ liễu chút hương lành
Nén nhang xin thắp tâm hồn lạc
Biền biệt thiên thu mộng chẳng thành

Ai khóc cho tôi một đoạn trường
Mủi lòng thương cảm nỗi tơ vương
Xích thằng sợi chỉ trời đâu buộc
Lạc lõng xa xôi dấu bụi hồng.

9.6.2013 Lu Hà





Mịt Mờ Xiêm Áo

Bên dòng suối mát trong veo
Ngẩn ngơ chú bống vòng vèo ngắm cô
Tranh nhau cá lội lờ đờ
Đầm đìa xiêm áo mịt mờ làn da

Suốt đời cô chẳng cởi ra
Khăng khăng dính chặt mượt mà bướm hoa
Xôn xao khúc nhạc thái hòa
Đi đêm chẳng sợ nhạt nhòa trần ai

Giai nhân tiết họa chương đài
Thiên thu ảo mộng tuyền đài phôi phai
Râu xanh cũng phải chạy dài
Bạch mi sởn gáy hình hài thướt tha

Thẹn thùng e lệ Hằng Nga
Kìa cô thiếu nữ ta bà khoả thân
Chúng sinh trong cõi thế gian
Cãi nhau chí chóe muôn vàn lý do

Áo mây như áng sương mờ
Rồng bay phượng múa dật dờ mến yêu
Rằng đây ngọc đến Lam Kiều
Chàng Khanh Tống Ngọc sớm chiều chiếu chăn.

cảm tác ảnh cô gái xăm trồ đầy mình bộ nhung y.
7.6.2013 Lu Hà







Thơ Tình Chùm 372


Đắng Cay Tương Phùng
tặng Hoaitrang Vu

Thiên tình mộng ngàn sao còn đó
Giọt sầu vương cổ độ trăng soi
Nghê thường vũ điệu người ơi!
Bồng lai tiên cảnh bồi hồi thế gian

Nghìn đêm lẻ thở than nhân ái
Lòng trẫm đau tê tái xót xa
Trầm luân trong cõi sa bà
Duyên lành hội ngộ Ngân Hà chuyển lay

Nghe tiếng hát hồn say vọng tưởng
Nhạc trầm hùng sóng động triều dâng
Rum ba lạc lối thiên đàng
Đào Nguyên róch rách nhẹ nhàng bướm hoa

Ồ lạ chửa gió mưa vần vũ
Cầu kim ô mong đợi u hoài
Phù dung bao kiếp nổi trôi
Xích thằng sợi chỉ mộng đời chiêm bao

Theo cánh nhạn dạt dào biển cả
Tình thơ say biết ngả nào đây
Nương dâu lưu luyến tràn đầy
Hoài lang dạ cổ đắng cay tương phùng!

7.6.2013 Lu Hà




Cõi Trần Ai
Chia sẻ tâm tư cùng Thimyngoc Huynh

Tháng sáu buồn sao rụng lá bay
Tình thu thương nhớ nỗi vơi đầy
Úc Châu biển cả lòng chay tịnh
Chạnh nhớ hồn thơ bao đắng cay

Làm sao Mỹ Ngọc nguôi ngoai hết
Mộng điệp hồ nào đã hết đâu
Bướm còn dãy dụa mùi tình ái
Bạc bẽo hồng nhan vạn cổ sầu

Ray rứt bàng hoàng đòi cố quận
Giai nhân tứ hải hận sầu thay
Bài thơ ai gửi lòng xao xuyến
Thương khách đa tình giọt lệ cay

Mùa thu Châu đảo hồn thơm thảo
Trái khoáy tinh cầu khối kẻ mơ
Ve sầu hoan hỉ yêu mùa hạ
Phượng vĩ u hoài tiếng gío ru

Tôi viết bài thơ nàng thiếu phụ
Thương người thục nữ đóa anh đài
Thiếu nắng nên buồn hương gió thoảng
Phù du bèo bọt cõi trần ai!

6.6.2013 Lu Hà




Ong Bướm Xôn Xao
tặng thi sĩ Phan Hòa

Hè về tháng sáu reo ca
Tiếng con tu hú sơn hà em ơi!
Bâng khuâng khắp nẻo đường trời
Bướm ong dìu dặt chơi vơi trái đào

Thu mình ghế đá đợi chờ
Đầm đìa lối cỏ bơ phờ hạt sương
Thèm màu áo trắng thân thương
Ve sầu khản giọng thê lương lụi tàn

Nỗi niềm vương vấn chứa chan
Nuối sao sợi nắng trần gian ngậm hờn
Hiền hòa lưu luyến nụ hôn
Thênh thang gió thổi chân cồn biển xa

Ầu ơ cung điệu nhạt nhòa
Tình thơ còn đọng sa bà khổ đau
Hạ buồn lùa tóc trên đầu
Lơ thơ sợi bạc dãi dầu tương tư

Buị hồng hoa phấn thiên thu
Bừng lên khao khát mịt mù trăng sao
Đôi bờ oanh yến xôn xao
Còn em biết ở bến nào đợi anh ?

8.6.2013 Lu Hà




Mãng Cầu Gọi Na Ơi!*

Mãng cầu hay gọi là na
Nứt ra từng rãnh mượt mà thơm tho
Bướm ong dìu dặt ngọt ngào
Ăn vào mát rượi má đào hương say

Cho anh hưởng tí múi dầy
Bõ công chờ đợi tháng ngày em ơi!
Na kia chan chứa bồi hồi
Nghe lời anh gọi chơi vơi mãng cầu

Đợi em ở bến giang đầu
Mắt đen lúng liếng như màu hạt na
Miệt vườn trái chín la đà
Ngàn thu ngây ngất Hằng Nga mỉm cười

Mãn cầu xao xuyến lả lơi
Tình cô thôn nữ bên đồi suối reo
Quản chi trầy gối cũng trèo
Chùm na vắt vẻo lưng đèo thiết tha!

Bao giờ trở lại quê nhà
Nước non một dải tình na mãng cầu
Thương nhau cho đến bạc đầu
Nam Quan Móng Cái Cà Mau trọn lòng !

*trong Nam gọi là mãng cầu, ngoài Bắc gọi là quả na?
9.6.2013 Lu Hà






Tìm Lại Mùa Xuân
tặng Thimyngoc Huynh

Chẳng nói được một câu ly biệt
Lầm lũi đừng da diết lệ tuôn
Thu tàn hờ hững lối mòn
Con đường sỏi đá tủi hờn gió đông

Đêm lạnh lẽo người thương đâu thấy
Dài lê thê thiêu cháy héo hon
Thẫn thờ khép lại tấm son
Cô đơn thiếu phụ liễu buồn vóc mai

Ngao ngán nỗi khứ lai trống rỗng
Nghe sóng lòng biển động thê lương
Cản ngăn cách trở đại dương
Hoàng hôn bảng lảng sợi vương mây sầu

Vòng nghiệt ngã bên cầu tê tái
Lá thu vàng quản ngại đường xa
Theo giòng lũ cuốn sa bà
Lênh đênh chìm nổi giang hà bể dâu

Trời xanh biếc hồ sâu vùng Perth
Đóa phù dung thảm thiết chơi vơi
Nỗi niềm đâu đó xa xôi
Mùa xuân tìm lại ở nơi chốn nào?

cảm xúc khi đọc bài: Biệt Ly
10.6.2013 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét