Thơ Tình Chùm 367
Hàn Tiên Sinh Kính Bái
Tiên sinh cũng ngậm cười mát dạ

Tiên sinh cũng ngậm cười mát dạ
Nhiều bạn thơ hạ cố tới
thăm
Tiếng lòng gửi tới tri âm
Cung đàn nức nở âm thầm rền
vang
Hai mươi tám tuổi vàng dát
ngọc
Bậc thiên tài bạc phước
than ôi!
Ra đi nhắn nhủ đôi lời
Ra đi nhắn nhủ đôi lời
Hằng Nga còn đó vạn đời
thiên thu
Mây theo gió mịt mù sương
phủ
Cõi tĩnh hằng lệ nhỏ sao
băng
Ai về Vĩ Dạ thăm nàng
Áo em trắng quá bên hàng
thông reo
Đời một kiếp đá đeo nặng
nợ
Hận văn chương khắc sổ luân
hồi
Đa tình thắp đĩa dầu vơi
Văn nhân thi sĩ đâu rồi
trần ai
Vui cho trọn đêm dài đàn
hạc
Dế giun sầu khúc nhạc bi
ai
Lom khom tiều tụy hình hài
Bóng Hàn Mạc Tử thở dài
canh thâu
Thơ đầy túi rượu bầu nốc
cạn
Trán thanh cao lận đận
khổ đau
Tháng năm mưa nắng dãi dầu
Phong Trần thường gọi bể
dâu đoạn trường
Quên đi hết yêu thương cay đắng
Cõi người ta bạc trằng như vôi
Sắc tài danh vọng tả tơi
Trăm năm giấc mộng huyệt rơi bẽ bàng!
viết tặng bạn thơ Phan Hòa thăm mộ Hàn Mạc Tử
Trăm năm giấc mộng huyệt rơi bẽ bàng!
viết tặng bạn thơ Phan Hòa thăm mộ Hàn Mạc Tử
1.6.2013 Lu Hà
Vui Lòng Tổ Tiên
tặng Lan Phương nhân ngày
giỗ Bố
Xa Nam Định ông bà hương
bái
Vào Nha Trang tê tái định
cư
Bây giờ Bố lại đi xa
Một năm xa cách cả nhà trống
chiêng
Ông Chim
Yến linh thiêng trở lại
Bay trên đầu
chẳng ngại đàn chay
Đỏ hoe mắt
mẹ rớm cay
Mõ chùa lốc
cốc vơi đầy lệ rơi!
Cõi vĩnh biệt
xuống chơi hạ giới
Thăm cháu
con bố vội về trời
Mẹ gìa
nhanh quá bố ơi!
Đã thêm hai
chắt nhỏ nhoi trong nhà
Cao vời vợi
chuông chùa vang vọng
Tiếng cầu
siêu thấm động cửu trùng
Giao thoa
trời đất tưng bừng
Âm dương
hoan hỉ vui mừng tổ tiên!
2.6.2013 Lu
Hà
Lục Bình Lẻ Loi
tặng Thiên
Nga nhân đọc bài: Gọi Mình… Qua Rồi
Trách chi
con bướm bạc tình
Gió trăng lơi
lả bỏ mình đơn côi
Lục bình lặng
lẽ buồn trôi
Cập bờ vội
vả cho đời dở dang…
Đường tơ chỉ
cắt phũ phàng
Bướm say hạnh
phúc thiên đàng cao sang
Người ta hoa
bưởi thênh thang
Ai thương
chanh héo lỡ làng xót xa…
Tiễn đưa chị
bước qua phà
Sang ngang
bến lạ cảnh nhà lầm than
Bơ vơ hoa tím
nghèo nàn
Lênh đênh
phiêu bạt trần gian dập dìu
Mưa sa
quang cảnh đìu hiu
Nghẹn ngào
sông nước sụt sùi lệ chan
Chở che thổn
thức ái ân
Mịt mù sương
phủ trầm luân hận tình
Miền Nam sông
nước quê mình
Biết bao
oan trái điêu linh cảnh đời
Phù du bèo
bọt luân hồi
Vẳng nghe
tiếng gọi qua rồi người ơi!
2.6.2013 Lu
Hà
Trách Chi Trời Già
Chia sẻ
cùng Thimyngoc Huynh từ bài đường thi: Trời Thu
Trời thu
lạnh mịt mù sương nhỏ
Ánh trăng
vàng ảo não tái tê
Đường xa
lạc lối người về
Vi vu gió
thổi ủ ê tình buồn…
Chim trong
tổ giận hờn không hót
Lá vàng rơi
giá buốt con tim
Phòng the đóng
cửa im lìm
Mộng hồn
thiếu phụ đắm chìm biển khơi…
Ghét con tạo
trêu ngươi trần thế
Khéo vận hành
thậm tệ mãi sao?
Người buồn
cảnh cũng âu sầu
Nguyễn Du nức
nở chân cầu lệ rơi!
Có ai khóc
cuộc đời chìm nổi?
Khách má hồng nhức nhối thương đau
Khách má hồng nhức nhối thương đau
Trách chi
cay nghiệt trời gìa
Gây bao thảm
cảnh ta bà bể dâu…!
2.6.2013 Lu
Hà
Hình Hài Mù Sa
Tôi đã khóc
âm thầm lặng lẽ
Giọt thơ
buồn huyết lệ tuôn rơi
Xót xa cảnh
ngộ cuộc đời
Đau thương
nhức nhối xa xôi biển trời
Mùa thu ngủ
lẻ loi quằn quại
Lắm thờ ơ
tình ái chơi vơi
Thế nhân
bạc bẽo như vôi
Tâm hồn lầm
lạc không nơi bến bờ…
Xa hun hút
sơn khê vực thẳm
Những chiều
hoang ảm đạm đại dương
Lô nhô lớp
sóng thê lương
Dã tràng se
cát vấn vương u hoài
Bên nấm mộ
tình côi leo lắt
Gọi hồn về
gío tắt mưa sa
Nén hương
dưới ánh trăng ngà
Côn trùng
rên rỉ ta bà lìa xa
Tôi gục
xuống nhạt nhòa cay đắng
Đàn qụa đen
bảng lảng trần ai
Nghẹn ngào
thương kẻ thừa sai
Ra đi vĩnh
viễn hình hài mù sa…!
cảm xúc
riêng khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Tôi Đã Khóc.
1.6.2013 Lu Hà
Thơ Tình Chùm 368
Giọt Lệ Thiên Đình
tặng các cô gái Thái tắm ở suối Hòa Bình
Ô hay tiên nữ xứ nào đây
Vóc ngọc mình ngà ngơ ngẩn
thay
Suối mát trong veo đàn cá
lội
Trầm ngư đàn nhạn thẫn thờ
bay
Các cô đẹp qúa tình xuân động
Muốn bế ôm hôn có được không
Trầu cau một gánh tìm mai
mối
Thăm hỏi họ hàng bái tổ tông
Thương chàng lữ khách động
đình hồ
Cánh điệp bâng khuâng mộng
vẩn vơ
Thơ đề lá thắm nào ai bắt
Duyên nợ trần ai khép nhụy
đào
Tôi biết làm sao được hở
trời
Phổng phao bướm trắng nước
mây trôi
Dang tay
ngăn lại chày lam ngọc
Bến cũ Vân
Kiều nguyệt lão ơi!
Thôi thế đành
thôi gửi lại đời
Bài thơ ướm
hỏi nhắn xa xôi
Trời cao chứng
dám hồn thi sĩ
Trong sổ
thiên đình giọt lệ rơi!
3.6.2013 Lu
Hà
Sa Bà Chị Ơi!
tặng Thimyngoc Huynh
Mới đây đã bốn tháng rồi
Nhìn vầng trăng khuyết chơi
vơi nửa đời
Thăng trầm bèo bọt dần trôi
Nắng mưa vần vũ lệ rơi đôi
hàng
Bao nhiêu lưu luyến bẽ bàng
Tưởng rằng gắn bó phũ phàng
chia ly
Đêm đen khúc nhạc sầu bi
Thiên thu tình mộng trần
ai não nùng
Lược gương
son phấn lưng chừng
Mưu sinh vất
vả rửng rưng hững hờ
Xót xa má
thắm chỉ đào
Có nghe ai
hát rì rào suối mơ
Thiên thai
phong cảnh động hồ
Thoát y vũ điệu
lờ mờ tiên nga
Cung vàng lầu
ngọc Hằng Nga
Hồng nhan bạc
mệnh sa bà chị ơi!
Chia sẻ tâm
tư cùng Thimyngoc Huynh khi đọc bài đường thi: Xa Nhau
3.6.2013 Lu
Hà
Khúc Xưa Dế Đàn
Chia sẻ cùng Hoài Vân khi
đọc: Mây Hóa Mưa
Xuân qua buồn qúa xa anh
Trời đêm một thoáng thương
cành phù dung
Cuộc vui dang dở nửa chừng
Men tình hương gọi đường
rừng lối quanh
Tưởng rằng muà hạ lá xanh
Mầm non héo úa em đành
chịu đau
Qủa tim rớm máu âu sầu
Mây đen sầm sập trên đầu
mưa rơi!
Bóng người hun hút xa xôi
Nhìn theo ứa lệ mảnh đời
chơi vơi
Quên đi thà chết chốn nơi
Thơ trinh mất dấu nụ cười
hết vui
Em đem qúa khứ chôn vùi
Còn tên anh gọi ngậm ngùi
hạt mưa
Yêu nhau ân ái sao vừa
Ve sầu trầm bổng khúc xưa
dế đàn!
3.6.2013 Lu Hà
Chơi Vơi Nửa Đời
Bóng che khuất áo nâu thu
khoác
Lá vàng hoe rời rạc cành
cây
Tôi đi hoa
bướm đang say
Hoàng hôn
giá lạnh nơi này thâm u
Ngõ hun hút
chiều thu lá đổ
Nghe trong
lòng vò võ buồn sao
Trái tim thổn
thức lao xao
Chuông chùa
xa vọng cồn cào bến mơ
Hoen ngấn lệ
cầu bơ cầu bất
Tấm hình hài
lật đật mãi thôi
Mảnh hồn lãng
đãng buông trôi
Hàng phong
trăn trở người ơi, đợi chờ
Đường trở lại
khát khao không nói
Áng mây hồng
đắm đuối gió ơi!
Vô tình bồ
liễu lẻ loi
Muộn màng
thu rụng chơi vơi nửa đời…!
cảm xúc khi
đọc thơ Hoài Vân ( Chiếc Lá Vàng ): Tình Buồn Thiên Thu
3.6.2013 Lu
Hà
Uớc Vọng
hoạ thơ Thimyngoc Huynh:
Xa Nhau
Hờ hững trời sao lệ ứa rồi
Kià chòm mây bạc ngẩn ngơ
trôi
Hằng Nga cung quảng còn
ai ngó
Mỹ Ngọc trần ai lắm kẻ
loi *
Xướng hoạ thơ văn rầu tuyết
hận
Đối câu thi bá hạt sương
rơi
Bao giờ Châu Úc thôi cò
nhạn
Bắc Hải trầm ngư hết khổ đời…!
* Đúng ra: Mỹ Ngọc trần ai lắm kẻ coi, nhưng trung thành với bài xướng nên vẫn dùng chữ loi
3.6.2013 Lu Hà
* Đúng ra: Mỹ Ngọc trần ai lắm kẻ coi, nhưng trung thành với bài xướng nên vẫn dùng chữ loi
3.6.2013 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét