Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

THƠ TÌNH CHÙM 281 VÀ 282



Thơ Tình Chùm 281





 Khúc Nhạc Diệu Kỳ                                                    



Đêm thương ái cho hoa hồng nở                       

Em về đây thổ lộ đôi lời

Hồn trinh tuổi mộng hai mươi

Thướt tha yểu điệu bồi hồi ngẩn ngơ




Anh đắm đuối vẩn vơ giăng gió

Bến cô liêu tầm tã mưa bay

Nói đi từng ý đang say

Sóng lòng rạo rực vơi đầy nỉ non



Vòng tay xiết bồn chồn nhịp thở

Phút mê ly huyền ảo nụ cười

Dạt dào nỗi nhớ em ơi!

Bao đêm thao thức dòng đời ngược xuôi



Nghe xao xuyến biển khơi lồng lộng

Trong chiêm bao vọng tưởng u hoài

Lâng lâng khúc nhạc rung trời

Long lanh từng mảnh sao rơi ngọc ngà



Kià vũ trụ nhạt nhoà thổn thức

Gió mơn man lồng ngực phập phồng

Xiêm y mây vén nét hồng

Nôn nao toà ngọc non bồng là đây



Anh ngây ngất hồn say ánh mắt

Như thuở nào da diết nhớ nhung

Bướm ong dìu dặt núi rừng

Xôn xao mai trúc rưng rưng sương trào



Lời tình tự nghẹn ngào thánh thót

Hẹn ngàn sau thảng thốt chư tiên

Ghi lòng tạc dạ chẳng quên

Vùi chôn huyệt mộ tơ duyên vẫn còn



Đêm thân ái cùng muôn hoa nở

Đoá hồng nhung chan chưá lòng anh

Ân tình dạ khúc chân thành

Côn trùng hoà điệu đan thanh diệu kỳ!



cảm tác khi đọc thơ Đinh Hùng: Ân Tình Dạ Khúc

1.11.2012  Lu Hà







 Mênh Mông Sông Hồ



Tình vạn dặm ngậm ngùi thương nhớ

Người và tôi chưa tỏ mặt nhau

Trăng sao sương nhỏ chân cầu

Lênh đênh cồn cát biển dâu dãi dầu



Đời viễn xứ tình đâu thấu hết

Kiếp tiền duyên tha thiết vô cùng

Bao giờ nằm ngủ mơ chung

Mà nay cách trở muôn trùng xa xôi



Hồn đắm đuối bồi hồi da diết

Người đẹp chưa quen biết đã buồn

Tóc mây yểu điệu thon thon

Nụ cười chan chưá bồn chồn con tim



Rồi một buổi nghe tin người chết

Rũ hồn sầu giây phút mong manh

Đường về ngập bóng thu xanh

Tôi đem thơ ủ trên cành mù tang



Tôi quỳ xuống đốt nhang buồn thảm

Nấm mồ tàn ảm đạm đồi hoang

Hỏi người có nhớ tôi không

Phiêu diêu mây gió mênh mông sông hồ



Tình hoài mộng nghi ngờ để biết

Tôi hỏi lòng đôi mắt người ơi!

Phù du góc biển chân trời

Khói sương mờ ảo chơi vơi rã rời!



cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Muôn Trùng

4.11.2012 Lu Hà







Phiêu Diêu Hồn Lạc



Hồn trinh dưới túp lều tranh

Trõng tre kẽo kẹt vén mành theo mây

Khép mền ủ kín thân gày

Hồn nhìn ngơ ngác đắng cay phũ phàng



Hồn theo lớp sóng triều dâng

Lênh đênh bồng đảo thiên đàng ghé thăm

Thái Chân Ngọc Nữ thì thầm

Khách trần theo ánh trăng rằm tới đây



Khổ đau nhưng vẫn cuồng say

Ôm đàn thánh thót vơi đầy nỉ non

Từng đêm thổn thức nguồn cơn

Long lanh giọt lệ nỗi buồn thiên thu



Mộng hồn gửi bến giang đầu

Áo em trắng quá nhịp cầu tơ duyên

Đây thôn Vĩ Dạ ưu phiền

Trúc xinh che mặt chữ điền kià ai?



Hàng cau nắng dãi u hoài

Phiêu diêu hồn lạc chơi vơi nưả vời

Hẹn nhau góc bể chân trời

Mảnh hồn u uất về nơi bến nào...?



cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Hãy Đón Hồn Anh

2.11.2012 Lu Hà







Thơ Thẩn



Có người rất đỗi là thơ

Hồn thường đi vắng lơ mơ ảo huyền

Gót chân phiêu lãng thần tiên

Trần gian lảo đảo mặc nhiên hững hờ



Chàng ta làm toán để mơ

Thanh bằng thanh trắc lờ mờ trăng sao

Sông Tuơng lai láng đôi bờ

Sóng tình dào dạt ưá trào triều dâng



Thày cô nhắc nhở nhẹ nhàng

Anh này không khéo lỡ làng về sau

Phong trần dầu dãi mái đầu

Chàng trai tự nhủ sang giàu sá chi



Sự đời oan trái thị phi

Dửng dưng chàng vẫn lầm lỳ như không

Mê man lạc cõi thiên bồng

Cung đàn réo rắt mây hồng nôn nao



Gánh thơ lên hỏi Nam Tào

Níu tay Bắc Đẩu lao xao luận bàn

Kim Đồng Ngọc Nữ Thái Chân

Nghe thơ phách lạc bần thần ngẩn ngơ



Bút hoa muá tít ai ngờ

Thơ không kịp viết cánh đào bướm bay

Chập chờn ngây ngất đắm say

Canh gà thức dậy đắng cay cảnh đời.



cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Người Thơ

2.11.2012 Lu Hà







Cảm Xúc Tức Thì



Trăng lên lấp ló Hằng Nga

Mênh mông cổ độ bao la sơn hà

Tô Đông Pha, cốc lệ nhoà

Tương tư lạc điệu lầu hoa sượng sùng



Hồn thơ huyền diệu vô cùng

Theo làn gió biển trập trùng từ bi

Dập dềnh theo bước Hi Di

Ngủ trăm ngày dậy li bì còn say



Đất trời mây phủ hương bay

Tiên tri điềm báo vui vầy Tây Thi

Quảng Hàn thiên hạ thầm thì

Lừ đừ cá lặn rầm rì trúc mai



Tôi yêu bóng nguyệt canh dài

Thanh thiên bạch nhật chương đài thuyền quyên

Ngẩn ngơ tình sử chưa quên

Nôn nao ngây ngất miếu đền tiên cô



Xuân về tha thiết nàng thơ

Thơm mùi rượu ngọt cắn vào má nhau

Sương rơi ướt đẫm mái đầu

Lều tranh bến nước chân cầu khoả chân.



cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Cao Hứng

4.11.2012 Lu Hà  






Thơ Tình Chùm 282







Đợi Em



Nắng vàng xao xác bồn chồn

Nghe tim thấp thỏm nhịp buồn xa xôi

Cồn cào đi đứng không thôi

Mắt tìm xa tít chơi vơi nưả chừng...



Tôi mơ chân bước ngập ngừng

Áo chen lá thắm đường rừng mênh mang

Xôn xao hoa bướm nhẹ nhàng

Tình tôi bát ngát dở dang lỡ làng



Tôi chưa từng được ôm nàng

Sầu vương tê tái muộn màng thê lương

Nhẽ nào đất thánh Thăng Long

Ngày chia sáng tối tiếng lòng chưa reo?



Em quên để lá bay vèo

Cho tôi thơ thẩn chân đèo bơ vơ?

Đây rồi màu áo xanh lơ

Muà xuân bừng nở trái đào xinh tươi...



Long lanh đôi mắt em cười

Hôm nay vui thế bồi hồi chim ca

Gió ơi đừng mách kẻo mà...

Thơ tôi trót xé bóng tà chiều buông...!



cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Buổi Hẹn

4.11.2012 Lu Hà







Hồn Quê Lưu Luyến



Ngổn ngang thơ thẩn trăm bề

Trước sân trông ngóng nhạn về thăm quê

Mây hồng lang bạt não nề

Đồi thông ong bướm não nề xuân sang



Bâng khuâng dòng nước ngỡ ngàng

Bến sông sóng vỗ dở dang lỡ làng

Gió chiều dừng lại bên đàng

Ngàn lau nức nở bẽ bàng xót xa...



Cách nhau vạn dặm Hằng Nga

Nhớ chi một thuở mặn mà nôn nao

Nguyện thề cùng với trăng sao

Đắm say ngây ngất trôi vào hư không...



Điệu buồn cung bậc hơi sương

Côn trùng rên rỉ suối trong nưả vời

Khúc hờn chẳng nói nên lời

Lũy tre man mát xa xôi trập trùng



Dầu ai ôm mặt não nùng

Ngày xuân hờ hững lạnh lùng sơn khê

Cố quên tình cảm phu thê

Cỏ non sương điểm cành lê nhạt nhoà



Nhìn trời mây nước bao la

Bóng xuân tức tưởi chiều tà hoàng hôn

Phong trần dầu dãi nguồn cơn

Xa quê biền biệt nỗi buồn thiên thu...!



cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Tình Quê

5.11.2012 Lu Hà







Ngày Mưa Dạo Ấy



Nhớ hồi dạo ấy năm xưa

Mái nhà lộp độp gió luà lưa thưa

Bất ngờ trời đổ cơn mưa

Lập loè chớp sáng nhạt nhoà mù sa



Gió tung ngọn mít giàn dưa

Nhà Hiền cách một gốc dưà đâu xa

Bắc loa tôi hỏi cơm chưa?

Hiền nghe không rõ đang trưa thôi mà...



Trời mưa rồi lại trời mưa

Đầy sân bong bóng gió đưa ngập tràn

Mơ theo dòng nước cũng tan

Chúng tôi đã lớn duyên dần héo hon...



Mấy muà mưa hết đòi cơn

Bóng Hiền áo trắng chập chờn hơi sương

Mộng hồn còn đọng vấn vương

Ai ngồi đếm mãi bọt thương bóng thưà...



Hơi mưa bóng nước mịt mù

Dây dưa đã đứt gốc dưà đã khô

Trập trùng cách trở đôi bờ

Trán nhăn tư lự giấc mơ lụi tàn...



cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Mưa

5.11.2012 Lu Hà







Canh Gà Thổn Thức



Bấy lâu tôi vẫn tin rằng:

Có nàng thiếu nữ khuân trang dịu dàng

Mắt xanh hoang dại bên đàng

Nhìn tôi thăm thẳm như hàng dưà xanh



Bài thơ tao ngộ chân thành

Thơm mùi quả ngọt rung cành tuyết sương

Phấn hương hoài vọng yêu đương

Chao ôi! Mộng đẹp theo dòng sông Tương



Xôn xao ong bướm hoa rừng

Lâng lâng huyền ảo tưng bừng suối reo

Em theo gió núi mây đèo

Bâng khuâng ngõ trúc xóm nghèo cảnh xưa



Dưới giàn thiên lý lưa thưa

Buổi đầu tình tự cũng vưà sang canh

Tóc mây loã xoã trâm anh

Tiếng gà thổn thức sao đành chia tay



Ngậm ngùi nuốt đắng ngậm cay

Xa xôi biền biệt tháng ngày héo hon

Nhớ em tâm dạ bồn chồn

Lòng như sóng biển đòi cơn mặn nồng



Vườn nhà cúc đã trổ bông

Hoa hồng tàn lụi muà đông não nề

Hồn em dặm nẻo sơn khê

Xót thương nuối tiếc thì về thăm tôi!



cảm tác khi đọc thơ Đinh Hùng: Tình Tự Dưới Hoa

5.11.2012 Lu Hà







Qua Cầu Gió Bay



Nhớ muà năm ấy xa xôi

Ta đi chợ tết bồi hồi bên nhau

Cầm tay anh ghé sát đầu

Tỏ tình ấp úng bên cầu lá bay



Má em bừng đỏ hây hây

Thẹn thùng quay mặt men say dòng người

Tình yêu hé nụ mỉm cười

Chợ hoa rực rỡ một thời thướt tha



Yêu đương vụng dại thật thà

Bên tai văng vẳng đậm đà phôi phai

Trái ngang trong cõi trần ai

Khó quên kỷ niệm đường dài chưá chan



Đêm nay thổn thức mưa tràn

Nỗi niềm chưa tỏ mây ngàn tuyết băng

Cuộc đời trăng gió phũ phàng

Xuân hồng tàn lụi bẽ bàng canh thâu



Con tim tội nghiệp âu sầu

Tình xưa rẽ lối chân cầu rêu phong

Gió xuân lạnh lẽo cô phòng

Trùng dương cách trở sóng lòng lao xao



Nằm nghe biển gọi gió gào

Côn trùng rên rỉ nghẹn ngào em ơi!

Đợi chờ chi nưã chơi vơi

Ngổn ngang trăm mối tả tơi ngậm ngùi!



cảm tác khi đọc thơ La Lan: Lời Tỏ Tình Năm Cũ

5.11.2012 Lu Hà










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét