
Có
hai bạn văn sĩ trẻ là Huỳnh Thị Mỹ Ngọc
và Nguyễn Đăng Khoa đăng lên mạng hình ảnh một giàn bầu, tôi tức cảnh sinh tình
và đã làm luôn hai bài thơ.
Bầu Dài Nhưng Bí Lại Tròn
cảm
tác từ bức ảnh
Bầu
dài nhưng bí lại tròn
Mướp
non ai đắng cho hồn ai say
Ngẩn
ngơ hết tối lại ngày
Ra
vào tựa cửa ngất ngây vì tình
Ô
hay xinh xắn cô mình
Tường
đông ong bướm rập rình cô ơi!
Lưng
ong đùi dế lả lơi
Váy
hồng phấp phới trời ơi là trời...
Thấy
cô tôi lại bồi hồi
Nhớ
thời trai trẻ mộng đời trúc hoa
Sương
mai lã chã nhạt nhòa
Nụ
hôn đắm đuối thiết tha dịu dàng
Nôn
nao bầu bí hỡi nàng
Công
ơn các mẹ trong làng nuôi tôi
Cù
lao chín chữ nên người
Nhớ
dòng sữa mát lệ rơi đôi hàng...*
*
Tác giả khi chào đời thân mẫu mất sữa, được các bà mẹ trong làng cho bú mà còn
sống được đến ngày nay.
16.1.2014
Lu Hà
Lòng Vẫn Bồi Hồi
Lòng Vẫn Bồi Hồi
Mướp
sao ngầu ngẫu thế kia?
Long
lanh bóng nguyệt đầm đìa hạt sương
Ngẩn
ngơ ông lão lưng còng
Thẫn
thờ chống gậy bướm hồng xôn xao...
Cụ
bà nhớ thuở má đào
Rưng
rưng nuối tiếc nghẹn ngào ông ơi!
Hai
ta gần đất xa trời
Mà
sao lòng vẫn bồi hồi chẳng thôi?
Mướp
kia lừng lững chao ôi!
Hiu
hiu gió thổi lả lơi trên giàn
Nhũ
hoa xao xuyến vô vàn
Cảm
ơn tạo hóa thế gian ân tình
Ngày
xưa gặp ở sân đình
Khăn
điều áo gấm chúng mình bên nhau
Mướp
non nhựa chát nặng bầu
Trống
quân quan họ mái đầu thiếp xanh
Mà
nay hoa lá lìa cành
Yến
oanh lười hót cũng đành chịu sao?
Đêm
nay khí lực dồi dào
Tim
già máu ửng cồn cào chàng ơi!
cảm
tác từ bức ảnh giàn mướp
16.1.2014
Lu Hà
Nguyễn Đăng Khoa: Bác Lu Hà cảm tác một bài thơ hay
đáo để. Quả thật trái này gắn liền với cuộc sống của người Việt ta từ thưở lọt
lòng... Xin cám ơn phần cảm tác RẤT HAY của bác ạ!
Vậy tôi xin có đôi dòng tâm sự sau:
Cám ơn bạn đã ngợi khen. Lu Hà này làm thơ theo những xúc cảm tự nhiên theo dòng thời gian và những sự kiện sảy ra hàng ngày, gần giống như viết nhật ký vậy.
Vậy tôi xin có đôi dòng tâm sự sau:
Cám ơn bạn đã ngợi khen. Lu Hà này làm thơ theo những xúc cảm tự nhiên theo dòng thời gian và những sự kiện sảy ra hàng ngày, gần giống như viết nhật ký vậy.
Có
một vị đàn anh lớn tuổi, gọi là lão ông trong văn đàn ngót 80 tuổi khuyên Lu Hà
tôi nên chỉ làm thơ tình. Có vị giáo sư gần 90 tuổi khuyên Lu Hà bằng lời của một
triết gia có 10 điều nghĩ thì ta chỉ nên viết 3 thôi, uốn lưỡi 7 lần trước khi
nói hay bút sa gà chết ... Theo tôi các vị ấy nhầm cả, lẫn lộn giữa thơ và triết
học và chính trị. Các vị đó cũng phải biết rằng: Thơ là cánh cửa của tâm hồn,
thơ không chịu sự quản giáo của triết học, lý trí cũng như chính trị. Thơ có thể
lạc vào cảnh giới của vô thức, siêu nhiên, siêu hình. Tôi rất ngưỡng mộ kính trọng
các vị bậc đàn Anh bậc Thày đó nhưng không thể nghe theo được mà chỉ coi là những ý kiến để tham khảo. Tôi nhớ lời
của cố giáo sư học giả Vũ Ký đã nói lúc sinh thời: Làm thơ cần có trí tưởng tuợng
và lý trí. Riêng thơ trí tưởng tuợng còn quan trọng hơn lý trí. Thày Vũ Ký
không làm được thơ nhưng Thày là một học giả rất uyên bác về văn chương nói rất
đúng. Tôi không phải là sinh viên hay học sinh của Thày ở học đường mà chỉ là
người mua sách về đọc, hiểu những lời Thày dạy trong sách mà thôi.
Cho
nên rất nhiều bạn hữu hay các vị trưởng thượng khuyên tôi làm thơ để cho người
ta quý mến đừng để cho người ta ghét. Tôi nghĩ bụng: không được. Mình là con
người tự do có sao viết vậy lúc thì nỉ non da diết lúc đắng cay phũ phàng giận
dữ, có th ể lồng l ên như con trâu bị đứt sẽo theo dòng đời trôi nổi như anh
Phùng Quán nói rất đúng:
"
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy
buồn muốn khóc là khóc.
Yêu
ai cứ bảo là yêu
Ghét
ai cứ bảo là ghét
Dù
ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng
không nói yêu thành ghét.
Dù
ai cầm dao dọa giết
Cũng
không nói ghét thành yêụ "
Bây
giờ bảo chỉ làm thơ tình yêu thôi để đẹp lòng mọi người, cho người ta ngưỡng mộ
khen mình. Hoá ra mình chạy đuôi theo thiên hạ vì cái danh vọng hão huyền. Bản
tính mình do trời sinh ra l à như vậy, nếu mình nghe theo ai, kể cả nghe theo
chủ trương đường lối của một nhà nước hay đảng phái nào thì tự mình phá vỡ toàn
bộ hệ thống tư duy tình cảm riêng tư tâm hồn cảm xúc thiên phú tự nhiên của
mình đi thì còn làm sao mà sáng tác được kia nữa hở trời? Lúc đó ngay đến thơ
tình cũng tiêu tan luôn và chẳng còn viết được gì.
Thơ
phú tự nhiên cảm hứng tức thời mà còn đắn đo chắt bóp lựa từng câu từng chữ như
một nhà triết học, xã hội học, đạo đức học thì còn đâu là thơ phú để vui với đời
nữa? Hĩ nộ ố ái yêu ghét giận dữ bực dọc phải tự trào ra. Có người thấy tôi hay
làm thơ đấu tranh lời lẽ đôi lúc cũng có nh ững câu chữ tục tằn cay cú tưởng Lu
Hà này sân hận căm thù lắm mà khuyên hãy nén lòng lại quân tử 10 năm trả thù
cũng chưa muộn.
Tôi
phải xin thưa với bậc tiền bối trưởng thượng:
-Đại
ca chẳng hiều về tiểu đệ, tiểu đệ chẳng thù hằn ai. Tiểu đệ không phải là người
quốc gia hay cộng sản. Tiểu đệ chỉ là người vô tư thấy gì nói thế theo cảm nghĩ
cảm xúc tự nhiên của mình. H ôm nay tiểu đệ chỉ đọc một lá thư ngỏ của một cháu
gái khoảng 14 tuổi là cháu nội ngục sĩ Nguyễn Hữu Cầu gửi cho các ông các bà các
chú cô bác trên mạng Facebook mà tiểu đệ cũng khóc nức nở như một người đàn bà.
Cho nên
đừng
nghĩ thơ phú Lu Hà này có những bài cục cằn thô lỗ là do tính cách là sai. Một
người càng
yêu thương sâu sắc thì cũng dễ ghét oán hận sâu sắc với những bất công vô lý của
người đời
gây ra.
Tiểu
đệ chỉ là một người ham thi phú sáng tác nghệ thuật mà thôi. Tiểu đệ không phải
là nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền chuyên nghiệp mà chỉ là người xuất phát
từ tâm hồn thi phú mà bênh vực người công chính và phê phán những kẻ mập mờ lận
trắng con đen không minh bạch.
Có một cô gái vì hằn học với mình chỉ vì lý do khác nhau về ý nghĩ mà hùng hổ ăn
nói rất hàm hồ điêu ngoa đĩ điếm: Thằng Lu Hà già rồi làm thơ rất dâm dục, ngày
xưa tôi ngưỡng mộ nó, coi như một người chú, nhưng từ ngày nó bênh vực thằng
Ngô Kỷ mà trông cái mặt thằng già này thật đáng ghét. Hãy trông cái mặt nó lột
lột ra bế một đứa bé gái. Còn ông Ngô Kỷ là ai. Một người khoảng 63 hay 64 tuổi
rồi. Theo tớ: Ông ta là một triết gia, mộ nhà hùng biện uyên bác. Trong đời tớ
ít thấy có người ăn nói rành mạch khúc triết như vậy. Thế nhưng cô gái đó cứ
hùng hổ thằng Ngô Kỷ homeless, thằng Ngô Kỷ ăn bám xã hội…. Nay lại thêm thằng Lu Hà
bênh vực nó.
Tôi
rất ngạc nhiên: Ai bảo tôi dâm dục thì tôi càng mừng, sao dâm dục lại là điều
đáng ghét nhỉ?. Nếu ai bảo: Mày là thằng bất lực thái giám hèn mọn tiểu nhân chẳng
có sinh khí sinh lực của một đấng nam nhi quân tử tí nào cả thì tôi mới thấy buồn.
Theo tôi chính dục tính là nguyên nhân khởi điểm của mọi sáng tạo nghệ thuật
văn hoá tinh thần. Dâm dục khác với ma dục, ác dục, vô giáo dục. Ai đó lạm dụng
dục tính để xỉ nhục xỉ báng vu khống người khác mới là đồ mất dạy. Những kẻ có
chức có quyền tham ô cấu kết một đường buôn gái mãi dâm mới nên lên án. Còn thơ
ca tình ái mà còn chửi là dâm dục thì xin lỗi, đúng là đám Chí Phèo thị Nở đầu gà óc bã
đậu chả hiểu quái gì về văn chương văn hóa cả.
Mướp Xinh Chan Chứa
Tình Đời
Mướp xinh vũ nữ
yêu kiều
Cam lồ suối mát mĩ
miều tiên nga
Nhớ ơn công đức Phật
Bà
Tình thương lòng Mẹ
ái hà khổ đau
Nắng mưa dầu dãi
mái đầu
Quản chi sớm tối
cơ cầu nước non
Tình chàng nghĩa
thiếp trào tuôn
Hạt sương lã chã
hoàng hôn mộng đời
Long lanh ánh mắt
môi cười
Nụ hôn đắm đuối lả
lơi bướm hồng
Đào nguyên lạc lối
thiên bồng
Trăng thanh gió
mát sóng lòng triều dâng
Hằng Nga tủi hận bẽ
bàng
Lầu son băng giá lỡ
làng tuổi xuân
Con người sống ở
nhân gian
Bát canh rau muống
chứa chan vô vàn
Văn nhân thục nữ tần
ngần
Sinh tình tức cảnh
nồng nàn thiết tha
Xa hương lữ khách
nhớ nhà
Râu tôm bầu bí mặn
mà thủy chung!
cảm tác cảnh vườn
rau giàn bầu
17.1.2014 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét