Tiếng pháo giao thừa khai
đón mừng xuân. Mọi người lặng lẽ ùn ùn ra đường phố. Người người nhìn nhau với
đủ sắc tộc, da đen, da vàng, da trắng, da nâu có thiếu chăng là người da đỏ? Họ
là những người dân lưu vong phải dời bỏ tổ quốc thân yêu cuả mình để tỵ nạn
trên đất Đức. Vì sao vậy ? Vì đất nước cuả họ là những chế độ độc tài đủ màu sắc.
Vì tự do, vì bát cơm manh áo, vì tương lai sự nghiệp cuả một đời người và tương
lai con cái. Nhưng đối với người da trắng thì còn dễ chiụ hơn, vì tổ quốc cuả họ
phần lớn đã dứt khoát từ bỏ chế độ độc tài và chủ nghiã cộng sản. Chỉ còn khốn
nạn thôi là cho những thằng dân thấp cổ bé họng như da đen hoặc da vàng như như
cái thân tôi. Thằng da trắng nó vẫn còn may mắn hạnh phúc hơn chúng ta nhiều,
tôi ghen tỵ với tụi da trắng lắm, trình độ dân trí nó cao hơn ta nhiều quá. Sau
khi châm mấy ngòi pháo tôi chán ngán bỏ về nhà và viết bài thơ muốn được chia sẻ
với thiên hạ. Chúc nhân loài một năm vui vẻ an khang và thành đạt. Mong rằng
người Việt chúng ta chẳng bao lâu trình độ dân trí sẽ cao lên ngang ngưả cường
thịnh như người, không mong được như Mỹ và Tây Âu thì cũng được như Nhật Bản,
Đài Loan và Nam Hàn…
Trọn Một Kiếp Người
Khai tết mừng xuân pháo nổ
chơi
Đì đùng chí chát khắp muôn
nơi
Bàn dân thiên hạ reo cười cả
Ai biết rằng ai lệ vắn dài ?
Mấy chục năm rồi xa cố hương
Rầu lòng lữ khách chốn tha
phương
Bâng khuâng tư lự ta thầm hỏi
Phương ấy giờ đây tan khói
sương?
Cứ phải sinh ra là khổ đau
Lương tri trí tuệ ở trong đầu
Vì ai đã nỡ gieo ra gió
Bão tố người ơi nhuộm máu
đào...
Cùng một giống nòi ghét bỏ
nhau
Đấu tranh ý thức hệ vương sầu
Nồi da nấu thịt thù giai cấp
Tăm tối đuà nhau kiếp đói
nghèo...
Ta phải lang thang khắp nẻo
trời
Năm châu bốn biển bọt bèo
trôi
Tương lai sự nhiệp hay mạng
sống
Tổ quốc hành tinh trọn kiếp
người...
Tìm đâu cho đúng chỗ dung
thân
Đau xót hồn ơi mộng thế trần
Phiêu diêu lạc cõi trời mây
lạ
Có biết rủ nhau đón gió xuân
?
Đêm giao thưà 2009 Lu Hà
Bài thơ đăng lên quán thơ
thì có một số kẻ bất hảo la lối om sòm. Người đầu tiên lấy nick nặc danh là
Backy
Cái ông băcky này quả dữ tợn
vô cùng. Nghe ông ta chửi người nào yếu bóng viá cũng phải kinh hãi hết hồn.
Ông này gửi về Việt Nam ra trận đánh quân Tàu chắc giết được nhiều giặc lắm
đây. Nghe ông ta và vài người chửi tôi chỉ được cái thương nòi yêu nước suông
thôi. Tôi là thằng ngoại quốc rồi, chứ nước non cái con mẹ gì nưã. Hắn chỉ được
cái thơ phú vớ vẩn rồi kể lể nói xấu chế độ xã hội chủ nghiã ưu việt cuả chúng
ta. Hắn là thằng vong quốc phản bội nhân dân, rồi cứ đà đó backy bới đủ mọi thứ
phế thải tồn kho, trong nhà xí ra mà chửi, khoe mình đã đóng góp bao nhiêu tiền
cuả ủng hộ cứu trợ về Việt Nam cho đồng bào v.v. . . Còn tôi thì chỉ ủng hộ bằng
mồm bằng thơ suông thôi, đồ đạo đức giả.... Thế mới biết cộng sản cao mưu thật,
họ đã tính toán rất chiến lược. Ngày xưa khối lao động hợp tác trả nợ các nước
xã hội chủ nghiã, họ nhiễm nhiên ở lại bất hợp pháp mà các nước tự do dân chủ
Tây Âu cũng bất lực. Dù có giải về đến sân bay Nội Bài, sau tấm kính cha mẹ vợ
con ra gặp cũng phải giả vờ quay mặt đi, vì họ không ai chiụ nói tiếng Việt
Nam. Công an Việt Nam cũng không chiụ nhận, biết thưà nó là thằng Tèo ở Lò Đúc,
thằng Cường ở Hàng Bạc và cũng lờ đi không quen biết. Nhắm mắt coi nó là thằng
vô tổ quốc, tứ xứ lưu vong và đã quên tiếng Việt Nam…. Cái mẹo này được lợi cả
đôi bên, cánh lao động được trở lại Đông Âu và cộng Sản được một lực lượng Việt
kiều yêu nước thấm máu cộng trong tương lai sẽ là hậu phương bao la cho sự nhiệp
xây dựng xã hôi chủ nghiã ở Việt Nam. Cộng Sản ranh ma thật, nhưng là một kiểu
khôn vặt rất Việt Nam. Cho nên cái ông backy này lồng lộn chửi tôi như chó sói
là phải. Tôi không trách ông, chỉ giận ông thôi. Tôi không chửi lại ông cục cằn
thô bỉ, dã man như vậy. Tôi chỉ biết làm thơ gửi cho ông. May ra giúp ông được
tí nào chăng ?
Tình Yêu Lang Sói
gửi băcky
Bỗng có kẻ gầm gừ man dại
Như một thời mũ cối ba lô
Một loài ngạ quỷ yêu ma
Vào Nam bắn giết đồng bào
thuả thuê
Hăng máu vịt say mê tiến bộ
Khúc khải hoàn hỉ hả mẹ cha
Sao lon bốn túi may to
Anh hùng dũng sĩ má đào ngẩn
ngơ
Cuộc chiến loạn như mưa như
gió
Mấy năm trời tim héo ruột
khô
Xuất quân giải ngũ bơ phờ
Quắt queo cán bộ lao nô xứ
người
Chút công tích vận may chiếm
thế
Cậy cháu con ưu thế gà nòi
Đông Âu cộng sản xa xôi
Lao động trả nợ xứ người
khoe khoang
Cũng lắm kẻ lang thang xó chợ
Đạp xích lô đại tá buồn thiu
Lạc rang thiếu tá hắt hiu
Kià ai thiếu uý sớm chiều thở
than
Xé màn sắt phận đen thành đỏ
Người chiến binh sát máu
tiêu điều
Bỗng nhiên được gọi Việt Kiều
Xe hơi bóng loáng sớm chiều
nở nang
Cũng nhờ bởi thiên đàng hấp
hối
Ngáp phải ruồi chiến sĩ lại
may
Bá Linh tường đổ gió bay
Nhiễm nhiên kẹt lại cuồng
say bất ngờ . . .
Tình thương ái xót xa dân nước
Gửi tiền về bám chắc tương
lai
Việt Nam cộng sản dài dài
Việt Kiều yêu nước kiểu này
hại thay
Chúng hãnh tiến mê say cuồng
vọng
Một Việt Nam cộng sản hùng
cường
Lao nô hải ngoại hậu phương
Đông Âu thuở trước tiền vàng
tiếp tay
Cắn xé nhau lạc loài vong quốc
Vì bài thơ thế cuộc suy đồi
Than ôi! Lèo lá gà nòi
Thương dòng máu đỏ ngậm ngùi
nước non!
20.1.2010 Lu Hà
Người thứ hai là Phong Điền
lên tiếng với bài thơ:
Lu Hà tẩu hỏa nhập ma
Miệng ngậm đầy máu phun ra
có giòi
Thứ người phỉ báng giống nòi
Ễnh ương cóc nhái cũng lòai
như ông!
Sống đời cơm áo lưu vong
Trông về cố quốc thả rong
cái mồm!
Lời văn, câu chữ tép tôm
Mà ôm mộng tưởng"mình
thơm hơn người"?
5.1.2010 Phong Điền
Vây tôi cũng kề nòng đại bác
khạc ngay thơ đáp lại Phong Điền
Phong Điền Văn Bá Siêu Nhân
Phong Điền mót chữ săn văn
Cúc cung tận tụy làm thân
con cò
Dật dờ bến đảng bờ ma
Mác Lê chủ nghiã xác xơ giống
nòi
Miả tôi thì để làm gì
Giống nòi không thiếu hạng
người gian ngay
Việt Nam nghiệp chướng đoạ đầy
Dao to buá lớn một bầy lưu
manh
Mây đen Trung Cộng trời xanh
Oan hồn tử khí sinh linh
điêu tàn
Lưu vong để tự cứu thân
Hành tinh tổ quốc con dân
Chuá trời
Quê hương tôi đã mất rồi
Vào tay mấy kẻ lạc loài như
ông
Một đời khổ nhục thê lương
Thân trâu kiếp ngưạ tuôn
dòng lệ rơi
Những ai phỉ báng giống nòi
Cam tâm bán nước hại người
hiền lương ?
Phong Điền muá mép khoa
trương
Giáo điều cằn cỗi mênh mông
vô cùng
Tiến lên thế giới đại đồng
Một thời thê thảm theo dòng
thời gian
Cu Ba Trung Cộng Bắc Hàn
Ngán sao những đưá điên gàn
thủy chung?
Thương dân tôi mới than rằng:
Quê hương tan nát giống dòng
ở đâu ?
Hận thù cơm áo dâng cao
Đầu rơi máu chảy bao giờ ngừng
đây
Phong Điền dư rả hơn nguời
Lên xe xuống ngưạ mặt mày nở
nang
Vênh vang điạ vị cao sang
Văn chương tôm tép thói thường
bon chen
Còn đâu Tố Hữu Lan Viên
Chén anh chén chú huyên
thuyên luận bàn
Ú a ú ớ cù lần
Hoài Thanh Xuân Diệu cung
đàn chơi vơi
Cóc ngồi dưới đáy giếng khơi
Ngu dân vạn đại mong đời hào
quang
Vu oan gắp bỏ than hồng
Hư thân mất nết hỡi ông
Phong Điền
Hương hồn sông núi tổ tiên
Bất tài mạo hoá nhỏ nhen tẩy
trừ
Thương thay một kiếp phù du
Buồn thay sáu nẻo ta bà đau
thương
Kể từ tháng tám thành công
Hoàng triều thoái vị tan
xương giống nòi
Việt Nam đỏ lưả liên hồi
Lúc sai lúc đúng thế thời đảo
điên
Tung hoành tà giáo mị dân
Tháng mười cách mạng tro tàn
gió bay
Việt Nam điêu đứng mê say
Phong Điền còn đó đắng cay dạy
đời
Xin ông tỉnh lạị đi thôi
Vu oan giá họa làm gì hỡi
ông
Cuộc đời còn mấy tuần trăng
Văn chương thơ phú một lòng
vì dân
Xin đừng ăn dối nói gian
Bẻ cong ngòi bút bán buôn
linh hồn!
5.1.2010 Lu Hà
Quê Hương Đâu Cuả Riêng Ai
gửi Franz và Phong Điền
Phải chăng con cháu gà nòi
Xuất dương lao động một thời
quang vinh
Franz mộng ước cao xanh
Phong Điền trâu ngưạ vô danh
xứ người
Dăm ba câu chữ theo đòi
Bán chôn nuôi miệng mộng đời
thăng hoa
Đông Âu biển động gió gào
Thế thời thay đổi mưa trào
bão lay
Thành trì cộng sản tro bay
Phong Điền ở lại kéo cày liếm
trôn
Hay nhờ học bổng ban ơn
Mẹ cha đút lót thờn bơn hơn
người
Sinh viên đại học sáng ngời
Nở mày nở mặt tô bồi nước
non
Giao thưà cũng biết đòi cơn
Trâu già cùng lũ cô hồn thỉnh
thơ
Gầm gừ nổi trận xuân thu
Chửi người thi sĩ sầu tư
thương đời
Nỉ non rầu rĩ sông ngòi
Quê hương dặm thẳm đất trời
mưa sa
Cú diều tẩu hoả nhập ma
Ễnh ương cóc nhái kém xa ai
bằng
Lan Viên Tố Hữu Sao Vàng
Hoài Thanh Xuân Diệu thiên
đàng lu loa
Hồn thơ mộng tưởng bao la
Thênh thang tám thước mới là
thiết tha
Kể từ Đình bảng ngợi ca
Sông Hồng rác rưởi phù xa lụi
tàn
Lưu vong chen lẫn chó săn
Cũng đòi nhớ nước thương đàn
Việt Nam
Đớn đau tôi mới khóc thầm
Phong trần là cõi tím bầm ruột
gan
Từ ngày mộng tỉnh theo chân
Tự do là chốn xuân tràn nắng
say
Đất lành chim đâụ hương bay
Sinh cư lập nhiệp tương lai
huy hoàng
Vần thơ lai láng theo dòng
Nước non tình tự tấm lòng thủy
chung
Chờ ngày lịch sử sang trang
Thế thời cộng sản hết đường
nhiễu nhương
Gian manh thủ đoạn vô lường
Tham quyền cố vị tang thương
giống nòi
Nước nhà cánh nhạn mây trôi
Hoà bình an thái than ôi u
hoài
Quê hương đâu cuả riêng ai
Tranh giành chiếm đoạt độc
tài lưả thiêu
Kính trên nhường dưới bao điều
Chuông chuà khánh nhạc sớm
chiều chưá chan
Bao nhiêu kèn cưạ ngu đần
Không còn chỗ đứng tinh thần
dân sinh
Tâm hồn rộng mở sinh linh
Giao thưà viễn xứ phận mình
lẻ loi
Ngậm ngùi rỏ hạt mưa rơi
Canh khuya lãng đãng đất trời
cảm thông
Mặc ai nói ngả nói rông
Thị phi miệng lưỡi khinh thường
tiểu nhân
Tấm lòng thanh bạch vô ngần
Tình cha nghiã mẹ chưá chan
giống nòi.
12.1.2010 Lu Hà
Cái gọi là nghệ thuật vị
nhân sinh, lấy quần chúng lao động nghèo khổ làm tiêu chuẩn, mục tiêu cho sáng
tác văn thơ. Mới nghe tưởng là hay ho lắm, biết đâu là tủ đoạn mỵ dân ngu dân
cuả đảng? Số đông quần chúng lầm tưởng đảng thương dân, yêu dân nên mới hối
thúc bọn văn nghệ sĩ bồi bút làm văn, viết thơ cho mình. Cái thủ đoạn ngu dân
tinh vi này thật hiểm hóc xảo trá vô cùng. Văn nghệ sĩ bị trói chân buộc cẳng
là chính ở 4 chữ chết tiệt này” Nghệ thuật vị nhân sinh”. Phong Điền, Franz chửi
tôi là tẩu hoả nhập ma, hay con chó săn Đức cũng không lấy gì làm lạ.Tôi giận họ
lắm.
Mình phải rớt nước mắt ra là
có thực nưả đêm giao thưà để làm thơ. Thế mà vẫn có kẻ máu đỏ da vàng giống như
mình, vẫn chưa chịu đồng cảm với mình là tại sao? Vì trái tim cuả họ giá băng
và vì lòng tự hào dân tộc vộ ý thức, vì lòng yêu nước bị xuyên tạc, bị lợi dụng
sói mòn đi rất tinh vi mà nhiều thập kỷ nay người Việt Nam vẫn còn mơ màng nhầm
lẫn. Thôi kệ họ, tính người như vậy đến chết cũng không thay đổi được. Họ vẫn cứ
phải sống trong một trạng thái tâm linh như vậy, như mang một gánh nợ tinh thần
bị nhồi sọ cho mãi mãi suốt cả cuộc đời. Nhưng bên cạnh tôi vẫn có hàng ngàn
người, sẵn lòng đồng cảm chia sẻ nên tôi cũng đỡ tủi thân. Thật là buồn cho đêm
giao thưà.
Đối với hai kẻ như Franz và
Phong Điền. Tôi cũng không thể trách họ được, cũng không thể thương và cũng
không thể ghét. Tôi rửng rưng lãnh đạm với những tâm hồn chai sạn ma quỉ vô
liêm sỉ chẳng có gì đáng phải bận lòng. Nhưng họ nhục mạ tôi chửi tôi lỗ mãng
thì tôi phải nói cho họ biết thế thôi và tôi nói chuyện với họ bằng những câu
văn có vần điệu hẳn hoi. Tôi làm thơ vì nỗi lòng cuả tôi chứ chẳng vì ai hết.
Tôi buồn, tôi khổ, tôi nhớ, tôi thương, tôi yêu, tôi ghét, tôi chán thì tôi làm
thơ. Ai thích thì đọc, ai không thích thì xin mời bước xéo đi. Cứ lải nhaỉ mãi
hắn làm thơ chỉ vì cái Tôi, chỉ vì Cái Danh. Đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng
quân tử.
Thi sĩ cộng sản làm thơ
không phải vì cái tôi chủ nghiã cho đảng, tuyên truyền cái hư danh hão huyền
thì là vì cái gì?. Mặc dù họ mượn cớ là vì ông Nông Dân. Tất cả là cống hiến phục
vụ cho ông bần cố nông là to nhất. Hơi một tí là lại mang ông nông dân ra để doạ.
Rồi vô cớ nhục mạ tôi là không thể được.
Nợ Trần Ai
gửi nick Franz
Hắn ngồi đó một linh hồn tàn
tạ
Dương mắt tròn trâng tráo
nhìn ta
Hắn đắy ý bởi bộ lông nhung
mượt
Bốn chân lùn ngo nguẩy suả
gâu gâu
Hắn hậm hực cả một thời xa
thẳm
Nợ ngàn năm cuả tiền kiếp xa
xôi
Phút điên cuồng giao thưà mơ
hoan lạc
Ruợu nồng say thoá mạ xỉ nhục
ai?
Hắn hằn học đọc bài thơ trăn
trở
Niềm ưu tư máu lệ nhỏ u hoài
Hắn lồng lộn giưã đêm tàn
băng giá
Quê hương ơi! Tha thiết mối
tình đời…
Hai chân trước giơ cao vờ
đón chủ
Dạng háng sau khệnh khạng
chó khoe tài
Thôi hết dữ trước tấm lòng
lương hảo
Nợ luân hồi chìm nổi giưã
muôn nơi
Muà xuân ấy đêm canh dần nhỏ
lệ
Pháo giao thưà phơi xác phố
phường xưa
Hồn tê tái xót xa đời thứ lữ
Chúc muôn nơi hồi tưỏng nhớ
quê nhà
Bỗng có kẻ rống lên lời thoá
mạ
Con cháu ông bổng lộc đã
quen rồi
Vì căm hận khúc xương thưà
thi vọng
Bát cơm đầy sợ lỡ nuốt không
trôi
Muà tuyết lạnh trái tim hèn
cằn cỗi
Trút oán hờn lên lên dòng chữ
bất lương
Con chó Đức in sâu hằn tâm
trí
Trái tinh cầu rúng động nỗi
bi thương
11.1.2010 Lu Hà
Franz, tuy lấy tên ảo để
trút hết căm hờn nhục mạ tôi. Chỉ có lương tâm ông mới hiểu rõ về ông hơn ai hết.
Cái gọi là lòng hận thù vô lý đã học được từ khi còn là học sinh mẫu giáo. Tôi
không ghét ông mà lại thấy xót xa. Ông đã xúc phạm đến tôi một cách điên cuồng
quá đáng. Ông có thể chỉ là nạn nhân cuả lối giáo dục đấu tranh căm thù giai cấp
nhồi sọ, hoặc chính ông cũng ân hưởng nhiều bổng lộc cuả chế đ ộ mà ông đã tôn
thờ và ông cũng có thể là một lão già thủ cựu trí tuệ kém cỏi đã gieo rắc đầu độc
biết bao tâm hồn trẻ thơ.Vì giận ông nên tôi đã làm thơ để bày tỏ tôi nghĩ về
các ông như thế nào.
Ông cũng đừng nên trách tôi
để làm gì. Tôi phải xót xa cay đắng khi viết ra những vần thơ về các ông như vậy
đó. Ông là ai tôi không cần biết, cái tôi biết chính là tâm hồn tàn tạ cuả
ông.Ông đã chửi tôi trong hoàn cảnh như thế nào? Khi tôi đã gửi bài thơ chúc tết
đêm giao thưà lên mạng Internet. Nội dung cuả nó như thế nào mọi người cũng biết
cả rồi. Nhưng nỡ lòng nào ông lại chửi tôi? Chỉ vậy thôi cũng đủ tôi thấu rõ hết
tâm điạ cuả ông rồi.
Luân Hồi Chờ Xem
gửi Franz tên một người Việt
Rên la sủi bọt làm chi
Ngán thân tiền kiếp sinh đời
bất lương
Canh Dần năm âý điên cuồng
Chửi ai trâu chó lưu vong một
phường
Long đong chìm nổi tha
phương
Đất lành chim đậu quê hương
xứ người
Nỗi niềm trần tục phân ly
Mưa dầm nắng dãi sầu bi
hoang tàn
Quê nhà tủi nhục lầm than
Con giun cái dế muôn dân oán
hờn
Thân lươn quằn quại vũng bùn
Độc tài đảng trị héo mòn tuổi
xuân
Ễnh ương cóc nhái vạn ngàn
Bọ hung giũi đất chó săn tự
hào
Nhân tài trí thức lộn nhào
Thờn bơn méo miệng tự cao
làm người
Bao nhiêu thức giả siêu vời
Cục phân Mao đã phán rồi
than ôi
U mê mấy đưá vô loài
Ngoại bang bợ đỡ giống nòi
khổ đau
Già Hồ tư tưởng hoạt đầu
Nên tôi mới phải cơ cầu tha
hương
Lang thang bốn biển muôn
phương
Tìm đâu nơi chốn tình thương
nhân loài
Đầu xuân giỏ lệ than đời
Làm thơ chúc tết mọi người
bình an
Bỗng đâu có đưá sôi gan
Chửi tôi con chó thối thân
chui luồn
Vần thơ bi lục oán hờn
Vong thân ngoại quốc sầu
tuôn não nùng
Bất bình tôi mới hỏi rằng:
Franz, kiếp chó kiếp dở dang
lỡ làng...?
11.1.2010 Lu Hà
Tôi rất giận ông Franz. Đầu
năm mới ông lại chửi tôi là chó thật quá đáng vô cùng. Theo quy luật cuả phong
thủy âm dương ngũ hành, chưa biết chừng hung khí, nghiệp chướng cuả ông sẽ lạc
vào vận chó đời sau? Nếu ông còn muốn đầu thai tiếp? Nhân quả ứng báo luân hồi
chớ nên coi thường ông ạ. Nếu kiếp sau phải làm con chó giữ nhà cho tôi. Tôi
hưá sẽ đối xử tử tế với ông. Tôi chờ ở ông một lời xin lỗi đàng hoàng vì ông
trót kẻ một hàng khẩu hiệu chữ to bảo tôi là con chó săn Đức, chỉ vì ông không
thích bài thơ than thở nhớ quê cuả tôi.
Tôi rất buồn vì ông, càng
nghĩ càng khó chịu nên mới tạo hứng ra thơ. Mong ông đừng tự ái, trách tôi nhé.
Cái gì cũng có giá cuả nó ông ạ, vay trả trả vay khó tránh khỏi nhân quả luân hồi.
Tôi cũng không thể chống lại thiên mệnh, định mệnh tiền kiếp. Mong ông nên tìm
hiểu tí chút giáo lý nhà Phật; hy vọng tạp niệm trần căn sẽ bớt đi bụi bặm, căn
thức sẽ trong sáng hơn, lòng mình sẽ thư thả hạnh phúc vui vẻ hơn.
Quê Hương Đâu Ruồng Bỏ
viết cho Franz nặc danh
Sinh ra chưa hẳn đười ươi
Không thưà không thiếu làm
người dân gian
Đủ ngày tròn tháng quây quần
Mà sao khôn lớn chó săn suả
càn
Chửi nguời chó má bất nhân
Năm châu bốn biển muôn vàn tự
do
Ngậm ngùi bỏ nước bơ vơ
Tình thương nhân loại chan
hoà bao la
Giang sơn tủi nhục căm thù
Lột da nấu thịt đồng bào con
dân
Từ đâu một lũ vô thần
Đấu tranh giai cấp dã man
mãi hoài
Giết nhau như kẻ vô loài
Nhà tù cải tạo giống nòi lầm
than
Bát cơm chén nước máu chan
Vu oan giá họa việt gian từng
đàn
Miếng ăn quá khẩu thành tàn
Giàu sang phú quý dưới chân
cờ hồng
Rừng vàng biển bạc non sông
Tranh ăn sâu xé một phường bọ
sâu
Chửi ai sau lúc giao thưà
Bơ thưà sưã cặn Châu Âu lạc
loài
Bảo rằng ngậm máu phun người
Việt Nam đâu có độc tài hại
dân
Phố phường xầm uốt muôn vàn
Tự do dân chủ vạn lần đảng
ta
Đói nghèo tạm bợ sẽ qua
Nưả già thế kỷ rên la kêu
gào
Thắt lưng buộc bụng nưã vào
Nhất thân nhì biết dưạ vào
nhà quan
Kiên trì nhẫn nại bần hàn
Mới là yêu nước thương dân dạt
dào
Trăng ngàn biển rộng bao la
Ngọn cờ đỏ thắm máu đào
thành sông
Vinh quang chó sói soi đường
Đuo mù đảng bác yêu thương
lường gàn
Cớ sao mày lại ngu đần
Bỏ cha bỏ mẹ dấn thân vô
loài
Văn thơ cẩu tặc sụt sùi
Mừng xuân chúc tết sặc mùi
ngoại lai
Riêng tao lại chúc cho mày
Quê hương ruồng bỏ giống nòi
miệt khinh
Franz tên ảo hư danh
Bon chen kèn cưạ u minh học
đòi
Sống thì phải biết theo thời
Biết vơ biết vét gà nòi xú
danh
Cũng nhờ đảng bác quang vinh
Franz mới được thong manh
huy hoàng?
11.1.2010 Lu Hà
Đầu Thai Làm Chó
gửi nick nặc danh Franz
Sẽ được đầu thai kiếp chó
săn
Nghìn năm dương thế khóc oan
hồn
Oán hờn căm giận tình thương
nhớ
Thi sĩ người ơi hận thế trần
Ta đã sinh ra ở cõi đời
Không gieo tội ác oán thù ai
Cớ sao chúng cứ đòi ô nhục
Chửi bới ta là con chó hôi
Chỉ bởi rằng ta giọt máu đào
Làm người lương thiện sống
thanh tao
Không cam nô bộc thân tôi mọi
Thẳn thắn cho nên chuốc oán
thù
Thương kính những người như
Hữu Loan
Suốt đời trung thực chẳng
vàng son
Vì sao chúng cứ hay gây chuyện
Đồi tím hoa sim nợ oán hờn
Thế kỷ lầm than tội nhuốc
nhơ
Lưu manh giáo dục lũ côn đồ
Dựng xây xã hội con người mới
Chỉ biết cho nhau mối hận
thù
Chém giết căm thù mãi thế
sao ?
Dăm ba câu chữ mấy vần thơ
Bon chen giành giật vì danh
vọng
Tâm điạ hẹp hòi nợ oan gia
Hắn chửi ta là con chó hôi
Làm thơ chúc tết khóc cho đời
Đau thương dân nước sầu ly
biệt
Kiếp quả luân hồi phận nổi
trôi ? ? ?
10.1.2010 Lu Hà
Chả ra thế nào cả, đầu năm mới
có kẻ lại chửi tôi là chó. Làm tôi mất rông đi cả năm Lý do chỉ vì tôi làm thơ
tự thương khóc cho đời và gửi lời chúc tết đồng bào hải ngoại, nên nó ghét tôi.
Nên kiếp sau không biết ai sẽ đầu thai làm chó đây ?
Nhân Nào Quả Ấy
gửi nick nặc danh Franz
Gâu gâu vàng vện suả liên hồi
Tức giận cho đời con chó hôi
Cam phận vẫy đuôi thân cẩu tặc
U minh tăm tối cõi luân hồi
Kèn cưạ mãi sao một chút
danh
Văn nô bồi bút bán thân mình
Phận hèn thơm thối mùi văn
nghệ
Franz mơ ưóc mộng trời xanh
Bác Sáu, Thím Hai với Chú
Lành
Đủ màu đen trắng máu hôi
tanh
Cháu con nối tiếp đường
chuyên chính
Nhiệp chướng oan hờn kiếp mỏng
manh
Thế kỷ trôi qua trận máu đào
Bồng bềnh thân xác nỗi
thương đau
Tương lai tàn lụi bao oanh
liệt
Trí tuệ oai hùng suả mãi
sao?
Hắn chửi ta là con chó săn
Vong thân ngoại quốc lũ ươn
hèn
Thiên la điạ võng đầu lâu
chó
Quả báo ngàn sau sẽ ứng liền
Buồn tủi cho đời chỉ có thơ
Ra đi thương ái để sầu thu
Chút tình để lại cho nhân thế
Chó má than ôi, cứ oán
thù...
10.1.2010 Lu Hà
Tự nhiên có một người lại
căm ghét thù hằn thơ tôi như vậy. Viết một hàng chữ Đức rất to như kẻ khẩu hiệu
:" Chó Săn Đức". Nhưng một điều rất thú vị, ngưòi này lại lấy tên là
Franz. Có thể người này cũng ở Đức, nên mượn tên ảo là Franz là chẳng ai cả, để
chửi tôi cho sướng. Chứng tỏ tâm hồn người này bần tiện ghẻ lở nên mới chửi người
ta là chó .Nhưng liệu mình đời sau này y có thoát khỏi kiếp chó không ?
Đối với kẻ coi trọng vật chất,
vô thần họ không tin có quả báo luân hồi, đối với họ chết là hết. Sống ngày nào
phải cố bon chen giàu sang danh vọng là hỉ hả hạnh phúc lắm rồi. Căm thù thi sĩ,
căm thù một người chỉ biết yêu thương thì chỉ loài cộng sản, hay con cháu họ được
nhồi sọ giáo dục mới có. Kể cả những người trốn chạy cộng sản cũng có thể ghét
tôi? Vì sao ? Nhưng hy vọng chỉ là thiểu số, họ không hiểu tôi viết gì, hoặc hẹp
hòi đố kỵ thôi, thật là đáng tiếc. Tôi cũng không thể trách họ được.Thế gian mà
hàng triệu người mà, có phải mọi người dễ dàng đồng cảm chia sẻ với mình cả
đâu. Tôi chỉ viết bài thơ mô tả tâm trạng xa quê , nhớ nhà cuả mình vào đêm
giao thưà, ngao ngán buồn chán khi đốt mấy quả pháo và về nhà làm thơ thôi. Có
so sánh thân phận mình cũng đồng cảm các gia đình hàng xóm, họ là người đủ các
màu da. Họ cũng nhớ tổ quốc cuả họ lắm chứ, là con người cả mà? Giá tôi là một
người da đen nhỉ, có khi dân tộc da đen lại không nỡ chửi tôi như một người Việt
Nam lấy tên Franz.
Buồn thật năm mới năm me hết
cả rông.
Mộng Thành Chó
tặng người lấy tên Franz
chửi tôi là con chó săn tỵ nạn
Quý báu gì đâu thân chó săn
Nưả Tây nưả Việt hoá ra vằn
Kiếp đời thê thảm kià ai thế
Ứng báo luân hồi trong thế
gian
Kẻ đã sinh ra ở chốn nào?
Việt Nam Đức Quốc cõi ta bà
Núp sau tên ảo thân tôi mọi
Ghen tỵ thù nhau dăm tứ thơ
Dê chó lầm trời óc tiểu nhân
U mê tăm tối loạn nhân quần
Bon chen vàng vện cho thêm tủi
Thuế má giờ đây tốn bạc
ngàn…
Tham thân cẩu tục nỗi u buồn
Tâm điạ linh hồn xác héo hon
Franz chắc hẳn là dân Việt
Kiếp sau đời chó lại liồn
trôn
Chó suả đầu xuân vọng thế
gian
Ngàn năm bàng bạc áng phù
vân
Dăm ba câu chữ vùi nhân thế
Vài khúc xương thưà thơ với
văn....
8.1.2010 Lu Hà
Năm mới năm me, thật mất cả
vui. Tự nhiên cái ông Phong Điền này ở đâu lại chui ra, thơ chẳng ra thơ, phú
chẳng ra phú. Chữ nghiã văn chương chưa sạch nước cản mà đòi lên tiếng dạy tôi.
Mấy câu thơ nhí nha nhí nhố. Thế mà vẫn khối kẻ ở Việt Nam hay hải ngoại tranh
nhau nhấn chuột cho ông, gật gù khen hay tán thưởng bốc thơm ông bay vút đến tận
cổng trời. Đến chư tiên phải ngạt mũi cảm cúm vì thơ ông hay quá. Xin lỗi ông
Phong Điền, không biết ở Việt Nam ông có phải cán bộ cán bẹt gì không? Là cán sự
hay chuyên viên loại mâý.? Theo tôi , không phải là tự cao tự đại làm gì. Thơ
ông tôi
không ngửi được, nó sỗ sàng,
lục bát cuả ông, cách gieo vần còn ê a như kiểu bài vè rẻ tiền. Tôi cứ nói thẳng
mong ông đừng tự ái. Tất nhiên ông và khối kẻ cũng chê thơ tôi vào hạng tôm tép
cóc nhái đấy thôi. Ai là cóc nhái hãy để cho thời gian kiểm chứng.
Tôi t ự hỏi Phong Điền là
ai? Đọc mấy câu thơ lục bát trí lùn tủn mủn cuả ông tôi thưà hiểu trình độ văn
hoá cuả ông vào lớp mấy? Dù cho ông có bằng đại học nhưng giá trị thực cuả ông
ngang với sơ hoạc yếu lược như ông Hồ Chí Mít mà thôi. Có thể ông đã có mấy bằng
đại học, tôi cũng không quan tâm lắm với cái mảnh giấy lộn cuả ông. Văn chương
ú ớ con vịt giời mà cũng lên mặt dạy tôi. Nói rõ ra tên họ chắc cũng là kẻ tai
to mặt lớn đây, chắc có vai vế ở Việt Nam, nên mới dám kiêu hãnh tự hào như vậy.
Ai phỉ báng dân tộc, chỉ được cái ba láp, gắp lưả bỏ vào tay ng ười. Luôn cái mẹo
vặt niềm tự hào dân tộc để nâng bi lưà bịp thiên hạ. Cái trò nịnh đầm mỵ dân, rồi
lại đạp dân xuống bùn đen kiểu này ai còn lạ gì? Tôi đã có câu nào phỉ báng dân
tộc, chỉ bảo thiệt thòi nhất vẫn là thằng da đen và da vàng. Còn thằng dân da trắng
nó may mắn hơn ta nhiều. Trình độ dân trí, dân phong cuả nó vượt xa ta quá nhiều
là một thực tế sáng như ban ngày. Nó đã dứt khoát từ bỏ chủ nghiã cộng sản từ
lâu rồi bố già ơi.
Thôi tôi cũng chúc ông một
năm an lạc hạnh phúc, dù sao ông cũng mắt xếch, mũi tẹt, da vàng, chân đi chữ
bát, chữ u chữ chiêu như tôi và đồng bào cuả tôi ông Điền ạ. Thực ra ngẫm cái
thân tôi chả có cái quái gì để tự hào cả. Lần nưã chúc ông luôn ngây ngất trong
niềm vinh quang trí tuệ tự hào văn bá cuả riêng ông và cuả vài người đại diện
cho thảm văn chương dân tộc, hay hiện thực xã hội chủ nghiã gì đó. Mong ông viết
nhiều thơ và tiểu luận thật oách vào chứ đừng vài chữ cằn nhằn như chó gặm
quăng lên mạng để cho người khác phải đọc.
Ai Có Cảm Thông?
Tôi hay làm thơ kể lể chuyện
đời, thỉnh thoảng lại còn viết bài tâm sự với các bạn muôn nơi để chia sẻ cho
nhau những nỗi niềm nhớ nhà, tâm tình người thứ lữ ở nơi đất khách quê người.
Tư tưởng cuả tôi thật ra cũng chẳng mới lạ gì. Nó chỉ mang một độc ý nghiã chán
chường bi than trước cảnh đời đen bạc bất công, những đoạ đầy vô lý mà ta phải
gánh chiụ. Những vần thơ vô thưởng vô phạt thanh tao trang nhã trong cảnh thanh
bình hạnh phúc cũng hiếm hoi.Tôi gửi gắm tình cảm chủ yếu vào cho các cháu
thanh thiếu niên Việt Nam,
chứ tôi không phải khoe tài,
khoe chữ để làm quái gì với vài kẻ đố kỵ hẹp hòi. Họ thật vô lý cứ luôn tìm mọi
cách chặn họng sỉ nhục tôi, với những từ ngữ sáo rỗng như kiểu cộng sản quen
dùng: phô trương, phản động, cuồng ngôn, lộng ngôn…. Tôi cuồng ngôn lộng ngôn ở
chỗ nào thì phải viết ra, chỉ tận tay ray tận trán cái cuồng ngôn, loạn ngôn,
ngu si cuả tôi chứ. Phải viết bài phân tích rạch ròi mổ sẻ có tình có lý cho nó
đàng hoàng, có chấm có dứt thật oách vào. Đằng này chỉ dăm ba chữ la lối, bù lu
bù loa, quen thói vưà la
làng vưà ăn cướp như kiểu ở
Việt Nam. Lại còn bảo tôi phô trương hiểu biết, có ý coi thường bạn đọc. Những
cái tôi viết ra là thưà thãi, mục đích tôi viết cho những bạn đọc chí tình và
các cháu thanh thiếu niên, chắc gì các cháu đã hiểu mọi lẽ rạch ròi tất cả. Các
cháu đang bị người ta đầu độc, xuyên tạc , xó mũi dắt dây đây, có biết hay
không hở trời? Những điều tôi viết ra thì nó đều thất thố di hại cho cá nhân bạn
đọc nào đâu? Có phải vì đọc thơ tôi mà làm họ khuynh gia bại sản, vợ chồng con
cái họ lià bỏ nhau.Thơ tôi là sự thật hiển nhiên cuả một quãng đường khổ nhục
cuả bản thân tôi và những thảm cảnh bi thương cuả nhiều dân tộc nhiều thập kỷ
qua đã lỡ chôn vùi tương lai cuả mình vào vũng lầy cuả cái chủ nghiã ba voi
không được bát nước sáo. Tôi bày tỏ nỗi niềm cay đắng suy tư cuả mình được chắt
lọc qua nhiều đêm trăn trở, qua năm tháng dày vò, trầm luân, chìm nổi.Qua văn
thơ bối cảnh thất vọng cuả xã hôi được chi tiết lại, chia sẻ tâm sự với các bạn,
cho nó được thấu tình đạt lý thêm mà thôi. Hy vọng các cháu thanh thiếu
niên nhìn nhận những bê bối
vướng mắc cuả xã hội được đơn giản hơn. Các cháu bị giáo dục nhồi sọ quá nhiều,
bị lường gạt quá nhiều, .Nên những đắng cay mà tôi đã từng nếm trải phải viết
ra chứ. Thứ nhất cho chính lòng tôi được thanh thản, nếu có phải vĩnh biệt cái
thế giới này thì tôi cũng chẳng còn oán hận gì nưã , vì cõi đời trần thể này,đầy
giả dối lưu manh lường gạt lẫn nhau cũng chỉ vì miếng ăn ,vì bổng lộc quyền lực
cá nhân, cũng chỉ vì cuộc sống sung túc dư dả hơn ngưòi mà hàng triệu người phải
thiệt
mạng.Còn cái chuyện có người
miả mai tôi, thơ nhiều như cỏ dại, cố tình làm thơ chỗ nào cũng chui vào như
mèo khoe đuôi, làm như không làm thơ thì không ai biết ông Lu Hà là ai. Ừ thì
đuôi dài, cỏ dại thì đã sao, có phải là tội lỗi, là cái gì đáng ghét đâu. Có phải
vì cỏ dại mọc đầy vườn sẽ lấn áp hết thảm thơ hiện thực xã hội chủ mà Đảng tốn
công xây đắp đâu. nói thế mà cũng nói, chả ra thế nào cả. Ai làm thơ tranh mất
phần cuả ai? Nghĩ mà tủi thân cho cái đời, để có cái thú văn chương tôi phải khổ
công, khốn khổ
khốn nạn như thế nào hàng
năm trời, mày mò dò dẫm mãi… Tôi cũng không vì thế mà tự ái, mất hứng sáng tác
mà ngược lại càng nghĩ càng thấy chua chát đắng cay , lại càng ham sáng tác
thêm. Ưá nước mắt ra vì mình chót sinh ra mà chiụ nhục,vương nợ bi lụy vì thơ
Miệng Lưỡi Cú Diều
Chót đã sinh ra thế cuộc này
Mang dòng máu đỏ trái tim
ngay
Khổ đau tủi nhục từng bươn
trải
Uất hận trào dâng nỗi đắng
cay
Bỏ nước ra đi chẳng thẹn
lòng
Quê hương yêu dấu trọn tình
thương
Bỗng dưng cay đắng trồi gan
mật
Thành kẻ vô loài quên núi
sông
Chúng ruả ta rằng quân bất
lương
Bỏ cha bỏ mẹ bỏ quê hương
Không cam nhẫn nhục thân đày
đoạ
Thân xác điêu tàn tan khói
sương
Thăm thẳm trời xanh mây trắng
trôi
Nhìn về cố quốc lệ từng rơi
U mê tăm tối nghèo xơ xác
Mà vẫn kiêu căng mộng vẳng đời
Đố kỵ hẹp hòi vẫn nổi lên
So đo tính đếm lũ ươn hèn
Người hơn kẻ kém thèm danh vọng
Vú cả lấp mồm chúng vẫn quen
Trí tuệ đỉnh cao mối mọt đời
Phèng la trống mõ vẫn reo cười
Nấp trong bóng tối vì ơn đảng
Ném đá dấu tay để hại người
Mượn tiếng phê bình dăm tứ
thơ
Bon chen kèn cưạ lũ văn nô
Hư thân mất nết nuôi thù hận
Đẽo đá miệng đời la lối to
Ai đó làm thơ kể chuyện đời
Bao nhiêu chìm nổi kiếp bèo
trôi
Khổ thân tâm não buồn nhân
thế
Chúng miả mai rằng vì cái
tôi…
Cái tôi tội nhiệp ở đâu xa
Nó ở trong lòng hay Đảng ta
Nó nấp xa gần như bóng quỷ
Nó chui vào miệng kẻ gian tà
Con cháu ta đành thiệt mãi
sao
Văn minh thời đại giưã sương
mù
Trăm phương ngàn kế hòng ô
nhục
Uốn lưỡi cú diều văn với thơ
28.12.2009 Lu Hà
Khủng Bố Tinh Thần Là Thủ Đoạn
Đê Tiện Quen Dùng Cuả Cộng Sản
Lời đe doạ hèn mọn bóng gió
cuả vài kẻ cuồng tín nói trên tôi không tiện kopie vì khuân khổ bài viết đã
dài. Huỵch toẹt ra là muốn săn lùng cha mẹ, vợ con, họ hàng thân thích cuả tôi
để đe doạ. Làm cho tôi bị phân tâm, tâm trạng não nề đau khổ mà câm mồm lại đừng
làm thơ viết lách sáng tác gì nưã. Thủ đoạn đê tiện này ngày xưa bọn công an mật
vụ Đông Đức quen sử dụng. Trong cuốn từ điển hành nghề cuả bộ nội vụ cộng sản
Đông Đức dài dằng dặc từ A đến Z lưu hành trong nội bộ có Chữ Z là chữ cuối
cùng trong bảng chữ cái .
Họ có giải thích: Chữ Z có
ba danh từ đồng nghiã là: Zersetzung, Zerschlagen und Zerstörung.
Zerschlagen: Thủ đoạn phương
thức đập nát phá hủy mọi trật tự nề nếp văn hoá cuả đương sư, thói quen gia
đình, hạnh phúc vợ chồng, những mối quan hệ phụ cận như bạn bè, họ hàng thân
thích. Cố tình gây tổn thương cho những cá nào liên quan đến nhân sự, dù chỉ
quen biết thôi cũng phải tiêu diệt. Nhờ đó làm cho nhân sự đau khổ tiêu điều. Kể
cả xoá bỏ cả những gen di truyền cuả nhân sự như mang con cái nhân sự đi nuôi
riêng và dùng mọi biện pháp tâm sinh lý nhằm đầu độc hạ nhục đưá trẻ, tiêu diệt
tận gốc niềm tự hào bản thể cuả nhân sự
Zerschlagenùng mọi thủ đoạn
đập vỡ làm tan nát những khát vọng và cả những yêu thương cuả nhân sự.Chúng có
một câu châm ngôn thường dùng trong nội bộ mật vụ cộng sản:“ Wir vernichten
alles. Was du liebst“ Nghiã là tao sẽ tiêu diệt tất cả những gì mày yêu thương.
Những gì mày yêu thích thì là nhhững đối tượng săn lùng cuả chúng tao. Mày yêu
vợ mày ư? Chúng tao sẽ có cách làm cho vợ mày ngoại tình hủ hoá. Mày yêu con
mày ư? Chúng tao sẽ tiêu diệt con mày khi còn trong bụng mẹ, đưa mẹ đưá trẻ đi
chụp điện để phá hủy bào thai, hoăc chỉ thị cho cô nuôi dạy trẻ dùng mọi thủ đoạn
để tiêu diệt khả năng phát triển và phản kháng cuả bộ não đưá trẻ. Trực tiếp
đánh trọn vào trung ương thần kinh còn rất non nớt bằng những biện pháp cách
ly, cô đơn, tâm trạng thấp hèn… Con mày có tàn tật thì mày mới nhụt chí. Nếu
không có vợ con thì tìm người thân ở tuyến thứ 2 như cha mẹ, họ hàng thân thích
, kế đến là tuyến thứ 3 như bạn bè chẳng hạn
Zerstörung: Cũng là sự phá
hoại phá huỷ tận gốc, mọi khả năng đề kháng cuả nhân sự. Ví như nhổ cỏ thì phải
nhổ tận gốc như ngày xưa gọi là chu di ba họ. bây giờ không thể chu di ba họ
thì làm nhiễu loạn họ xa họ gần cuả nhân sự
Tóm lại có đe doạ thì cũng
thế thôi thưà thãi. Vì thơ tôi làm đã quá nhiều rồi, văn tôi viết phê phán cũng
đủ rồi. Có dùng tình báo, mật vụ thủ tiêu tôi đi thì làm cái nước mẹ gì, đằng
nào tôi cũng già rồi có sống thêm vài năm cũng thế thôi. Và khi giết tôi đi ví
như bà Nguyễn Thị Anh giết ông Nguyễn Trãi đi liệu bà Anh có vui vẻ hạnh phúc với
ngôi báu không? Hạ sát anh em họ mạc nhà tôi thì cũng thế thôi, thơ tôi đã tràn
ngập rồi, đã lưu trong máy tính cuả hàng vạn người. Cái chuyện tôi coi thường
khinh bỉ ông Mác có phải riêng tôi đâu? Hàng tỉ người trên thế giới chả coi thường
khinh bỉ đó sao? Còn các người vẫn tôn kính thờ phụng là cá nhân tình cảm cuả các
người với ông Mác tôi không ngăn cản. Quyền tự do các người và cũng xin tôn trọng
quyền tự do cuả tôi. Chủ nghiã cộng sản nó cũng có số mạng và nghiệp chướng cuả
nó. Luân hồi quả báo chắc không tránh khỏi. Chào ông
Thủ Đoạn Mỵ Dân
Ngày xưa vua được gọi là con
trời. Cả thiên hạ là cuả riêng ông ta, ông ta muốn ai sống thì người đó được sống,
muốn ai chết thì kẻ đó phải chết. Cái đạo lý vua tôi được gói gọn bằng hai câu
rợn người“ Quân sử thần tử, thần bất tử bất trung“.
Vua là kẻ độc tài duy nhất
là con dê đực duy nhất làm chủ bầy dê cái trong cái chuồng dê cuả hoàng triều.Trong
lịch sử loài ngươì từ ngàn năm nay ngoài thiên hạ và triều thần ra, vua còn có
cả một bầy cung nữ hàng nghìn cô làm vật hiến thân thí mạng cho vua. Vua tham
ăn, ích kỷ, đần độn, háo dục chỉ muốn được tận hưởng khoái lạc một mình. Nên biết
bao chàng trai phải chiụ thiệt thòi, tự thiến đi cuả quý trời cho, để được vào
hầu cận vua ta gọi là hoạn quan. Họ là lực lượng nịnh thần, luôn tạo ra sóng
gió bất ổn cho hoàng triều và thần dân.Vua còn là biểu tượng cuả cuộc đời ngắn
ngủi, trong lịch sử vua chuá hiếm có người sống dai như Tề Hoàn Công, nhưng cũng
là một ông vua cô đơn chết thối ra mà không ai biết. Vua còn là cái máy sinh nở
vô tội vạ. Vua thường hay mắc chứng bệnh đau lưng, run tay, run đầu gối, hoa mắt.
Vua còn nghiã là nô lệ cuả ái tình, tự nguyện tự giác cho phái đẹp. Họ thì nhau
như điả đói, bóc lột, hút hết tinh khí sức lực cuả vua, nên vua chóng chết. Ta
cũng không lấy làm lạ, vì sao có những đại thần tóc bạc răng long tay cầm long
trượng, mà đã từng phục vụ 4 hoặc 5 triều vua. Chỉ vì đàn con xung trận cuả vua
sớm bại hoại, nơi chiến trường chăn chiếu, lớp lính mới chưa được tuyển chọn sản
xuất kịp thì vua đã lăn ra chất nhăn răng rồi. Vua chết bất đắy kỳ tử mà thần vẫn
sống dai như dây chão. Cuộcđời ngắn ngủi cuả vua do hoang dâm trụy lạc cũng có
cái hay cuả nó.Nó làm vua chết non, sống yểu nhưng vô hình tạo ra cái may, cái
phúc cho thiên hạ. Hoàng triều luôn biến động thay đổi, từng lớp nịnh thần, bồi
bút, cũng vì thế mà theo xác vua trôi nổi. Một hình thức dân chủ tự nhiên đã
hình thành, như TầnThủy Hoàng có 13 năm cầm quyền, dân có khổ thì cũng chỉ có
chừng ấy thôi.
Vua hoang dâm, hôn quân là
cái bất hạnh cuả muôn dân nhưng nó sớm kết liễu đời vua để tạo nhanh cái phúc mới
cho dân. Phúc bất trùng lai hoạ vô đơn chí, bĩ cực thái lai,thay đổi nhanh như
chong chóng vẫn còn hơn chế độ độc đảng. Nên vua không chỉ là cái hoạ còn cũng
là cái phúc cho dân đó sao? Vì vua chóng chết, lại có một vua mới toanh lên
ngôi hy vọng ngưòi dân đỡ khổ hơn. Dù cho chế độ vua chuá có độc tài tàn bạo,
nhưng vẫn còn may cho dân hơn gấp vạn lần chế độ độc tài Đảng trị .Hình thức
luôn thay đổi triều vua, thay đổi niên hiệu cũng dễ chiụ như ở các nước dân chủ
tự do phương tây, vài năm lại có một đảng mới lên cầm quyền, dù muốn có độc tài
cũng chẳng được.
Trong lịch sử loài người,
vua chuá, dân chủ hay cộng sản thủ đoạn mỵ dân luôn sảy ra để tranh quyền. Dù
có mỵ dân nhưng tác hại cuả chế độ quân chủ có hạn vì triều cương luôn thay đổi.
Các nước dân chủ tự do cũng có thủ đoạn ve vãn lấy lòng cử tri nhưng họ không
thể độc tài được vì là đa đảng. Đảng nào dù ít dù nhiều cũng có đại diện cho
quyền lợi cuả mình trong nghị viện. Hơn một thế kỷ nay, như chúng ta đã biết có
một chế độ độ kỳ quái lố bịch nhất trong lịch sử loài người đó là chế độ cộng sản.
Cộng sản đồng nghiã với mỵ dân, lưà đảo và tội phạm. Sức sống dai dẳng cuả nó
còn ở Trung Cộng, Bắc Triều Tiên và Việt Nam là bới thủ đoạn mỵ dân lưà đảo rất
tinh vi. Những Đảng này rất hiểu tâm sinh lý cuả đám dân nghèo hàng triệu người.
Nịnh dân lưà dân bóp dân là thói quen cuả đảng, cho dân ăn bánh vẽ, lưà dân phổng
mũi lên cao bằng bằng khen, giấy khen và các danh hiệu rởm như: Tổ trưởng, nhóm
trưởng, đảng viên, liệt sĩ có công, chiến sĩ thi đua, anh hùng lao động, văn
thi sĩ nhân dân….
Ngu dân là kế sách tinh vi
siêu đẳng cuả đảng. Trong giáo dục thì nhồi sọ, học tủ, học vẹt, chế độ cưỡng
chế bằng cấp ngoài khả năng thực tế. Khống chế bộ đại học, soạn thảo giáo trình
chữ nghiã tối tăm mục đích để thế hệ tương lại hiểu sai, hiểu nhầm ngu tối đi.
Càng ngu càng dễ nắm,càng dễ sai khiến, càng dễ bóp cò dân lưà dân vào bẫy cuả
cái gọi là vinh quang nở mặt nở mày. Một người dốt đặc cán mai, không viết nổi
một bài văn trọn vẹn nhưng cũng mấy cái bằng đại học.
Là người yêu thích văn thơ,
vậy tôi chỉ muốn tâm sự với các bạn nhiều về nghệ thuật văn chương dưới chế độ
cộng sản. Nói thẳng ra tôi không muốn đọc thơ cuả các thi sĩ cộng sản. Thơ do họ
viết sau năm 1954 ở miền bắc và 1975 ở miền nam. Vì tôi sợ mình bị rối trí, bị
ngu đi về những bài thơ tắc tỵ, chữ mẹ chửicha chữ kia. Tôi chỉ đọcqua vài câu
đầu là biết họ muốn thơm thối cái gì rồi. Đời ngươì thì quá ngắn ngủi. Còn thơ
Ông Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Đỗ Phủ,Lý Bạch nào mình đã đọc hết đâu mà thưà thời
gian đọc mấy thứ rẻ rách cuả cái gọi là hiện thực xã hội chủ nghiã. Nó đang cầu
mong mình ngu đi ;thì mình lại chui đầu vào cái thòng lòng nó đã dương sẵn ra để
bẫy mình. Đó là tâm sự cuả riêng tôi, chứ quyền tự do cuả mọi ngươì ai cản được.
Thơ tôi làm ra bình thường thôi, nhưng nó là tấm lòng cuả tôi. Ai thông cảm với
tôi, hiểu nỗi lòng tôi thì vào đọc. Ai không thích thì xin bước xéo đi . Còn
cái chuyện đá chéo giò để miả nhau để làm cho tôi phải bận tậm thì được cái nước
mẹ gì. Bởi vì khen chê đối với tôi chả có ý nghiã gì. Tôi chỉ muốn viết muốn sống
sao cho xứng đáng là một người tử tế có ích và không làm hại ai, không a dua nịnh
bợ theo đuôi ai. Tôi là một người ngoại quốc trên danh nghiã giấy tờ biết nói
tiếng Việt Nam và vào quán thơ tiếng Việt thơ phú với các bạn thơ . Tôi không
chống đối cá nhân người nào?Thấy ai hay thì làm thơ khen hay, thấy ai dở thì
làm thơ chê dở, cứ thẳng ruột ngưạ ra mà viết. Tôi không thể giúp đồng bào Việt
Nam chống cộng sản đâu. Tôi có tài cán quái gì? Ốc không mang nổi mình ốc thì
còn giúp được ai. Chỉ biết làm thơ kể lể tâm sự với đời thôi.Tôi viết như vậy
không phải các vua chuá đều xấu cả, cũng có minh quân, minh chuá, nhưng phần lớn
chỉ đáng ca ngợi khi họ dựng cờ khởi nghiã sau đều đổ đốn cả, hiếm có vị vua
như bà Trưng hay thái thượng hoàng nhà Trần cắt tóc đi tu. Cái điều tôi muốn
nói tóm lại chỉ mong có tự do dân chủ đa đảng là một xã hội tương đối hoàn mỹ
cuả loài người.
Năm Mới Bàn Về Xã Hội Và Đồng
Tiền
Sở dĩ tôi muốn viết bài này
tâm sự với các bạn vì có lý do riêng. Tôi có đưa lên mạng bài thơ „Già Néo Đứt
Dây“. Bài thơ này không hiểu tôi làm từ khi nào, để mốc meo mãi trong máy tính.
Nay đọc lại tôi thấy muốn sưả lại chữ „ Mỏ“ và thay chữ „ Mào“ vào vì lý do
niêm luật. Ngoài ra còn vì ý nghiã cuả bài thơ, làm tôi lại phải bận tâm suy
nghĩ. Xã hội, xã hội chủ nghiã thực ra là một xã hội quái đản đã tồn tại từ già
nưả thế kỷ nay ở Việt Nam. Cuả cải vật chất theo nguyên tắc phân phối làm theo
năng lực hưởng theo lao động. Lên đến xã hội cộng sản xa xôi thì theo nguyên tắc
phân phối làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu.
Cái bong bóng nước mà Mác đã
vẽ ra là có thực. Chỉ cốt để dử những con cá cuồng tín tham ăn ngu muội, đớp
mãi mà không thấy no. Bụng chỉ thấy chưá toàn hơi. Bong bóng mà chỉ là một sắc
tướng trống rỗng, chỉ để mơ mộng thôi. Cái đó đưá trẻ con lên ba cũng biết.
Nhưng khối thằng bạc đầu rồi vẫn cứ mê muội nó. Miên man mãi với tư duy trìu tượng
cuả chàng Chí Phèo hiện đại. Chí cậy có tí chữ sẵn sàng bỏ cả vợ con, cha mẹ,
anh em để đâm chém sát hại nhau vì nó đấy thôi. Ngu mà lại. Tóm lại già nưả thế
kỷ bong bóng vẫn không hoá ra thành vàng, thành tiền như Mác đã phân tích trong
triết học.Mãi mãi nó chỉ là con số không dài dài mà hàng triệu người phải thiệt
mạng vì nó ở cả hai miền Nam Bắc và cuối cùng phải bỏ nước ra đi.
Chắc các bạn đã được nếm trải
nhiều rồi và hiểu nó rõ hơn tôi. Tôi đã sống lâu và quen với một xã hội phương
tây. Theo mô hình. Sozial und Rechtstaat theo nguyên tắc phân phối:“ Leben auf
Leben. Nói đơn giản là một nhà nước đảm bảo cho con người quyền sống cơ bản, có
mái nhà che thân, muà đông có lò sưởi ấm và không bị chết đói.Cuộc sống dưạ
theo cuộc sống. Ví dụ giống như câu truyện hồi nhỏ khi tôi mới 5 hoặc 6 tuổi.
Tôi có theo bà nội tôi ra vườn hái na.Tôi thấy trên cây na có cành trầm gửi,
tôi thấy lạ và hỏi bà tôi: Bà ơi hoa gì nó lại nở trên cây na thơm ngào ngạt thế,
mà lá cuả nó chẳng giống lá na tí nào cả? Bà tôi mới bảo: Nó là hoa trầm gửi.
Tôi mới hỏi: Thế cây trầm gửi nó sống lên trên cây na, cây trầm gửi có bóc lột
cây na không hở bà? Vì thời gian này tôi hay nghe lõm bõm người lớn hay nói
chuyện với những danh từ lạ tai như: Bóc lột, điạ chủ, cường hào, ác bá, giảm
tô, cải cách ….Bà tôi phì cười khi nghe tôi hỏi như vậy: Bố anh lắm, chỉ được
cái giỏi lý luận. Cây trầm gửi nào bóc lột cây na? Nó sống nhờ trên thân cây na
là lẽ tự nhiên cuả muôn loài thụ tạo. Trời đất tự nhiên đã sinh ra như thế rồi.Cây
trầm gửi sống trên cây na, nhờ vả cây na, cây na sống được thì cây trầm gửi cũng
sống theo. Nhưng nó lại cho hoa thơm ngào ngạt, trong khi cây na lại không có
khả năng làm việc đó. Ra vườn ăn quả na và ngửi hương thơm cuả hoa trầm gửi là
cái thú vui cuả cuộc đời đấy cháu ạ. Bà tôi không ngờ lại là một nhà tư tưởng lớn
trong đời tôi. Lối giải thích cuả bà rất phù hợp với nguyên tắc phân phối cuả
xã hội các nước tư bản phương tây:“ LEBEN AUF LEBEN“. Tôi hiện nay tạm thời nghỉ
ở nhà dưỡng lão tuy chưa đến tuổi về hưu. Vì ông chủ đã 70 tuối rồi, ông bàn
giao hãng cho người khác và vui vẻ đền bù cho tôi một khoản tiền nhỏ, ngoài ra
tôi lại được hưởng 67 % lương thất nhiệp. Còn 33% thiếu hụt thì nhà nước lại
theo nguyên tắc Sozial und Rechtstaat, leben auf leben. Tôi lại làm đơn xin trợ
cấp thêm. Hoá ra chỉ ở nhà mà mình vẫn đủ tiền tiêu như ngày xưa như khi đi
làm, thì tội chó gì mà chả ở nhà dưỡng lão cho khoẻ người. Một hoặc hai năm sau
tìm việc khác. Không nghỉ thì cái tiền bảo hiểm thất nhiệp mình trả mãi cũng
phí đi. Mình chả đóng mãi hàng tháng đấy sao,mình đã 57 tuổi rồi chứ trẻ trung
gì? Thôi xin dừng bút ở đây, tâm sự lai rai mãi các bạn nghe cũng chán. Xin lỗi
vì bài thơ : Già Néo Đứt Dây. Khổ thế đấy, Việt Nam vẫn còn tệ nạn thách cưới
cao. Cưới một cô vợ mà phải bạc mặt ra.Sau phải è lưng ra làm trả nợ . Chỉ vì
cái sĩ diện hão mà khổ cái đời. Không cưới cô này thì cô khác, cần quái gì,
không lẽ đường đường là một đấng nam nhi mà chiụ ế vợ sao?
Già Néo Đứt Dây
Tí nữa em là vợ cuả anh
Mẹ em già néo đứt dây tình
Vì con lợn béo gà mào đỏ
Nưả tạ xôi vò nếp đậu xanh
Anh dể lăng xăng sang thám
báo
Họ hàng rục rịch rước tên
danh
Mẹ anh hốt hoảng lên cơn sốt
Nguyệt lão xe nhầm sợi chỉ
manh
Nguyệt lão xe nhầm sợi mỏng
manh
Tuổi vàng thân ngọc giá lên
nhanh
Cò gày lặn lội bên bờ nước
Bò đói tìm ăn bãi cỏ xanh
Hối hả anh em cùng họ mạc
Vội vàng dâu rể cái hư danh
Giật mình nghĩ lại sao mà sợ
Bỏ chạy em yêu đứng một mình
Lu Hà
Tấn Trò Đời Cuả Văn Chương -
Bệnh Lẩm Cẩm Cuả Mác
Nưả loài người chúng ta đã
trải qua hơn một thế kỷ dài đằng đẵng trong mơ mộng hão huyền. Chúng ta được
ngã triết gia già Các Mác mớm hơi thổi ngạt. Lão thày già ma giáo thất nhiệp khố
rách áo ôm đã rút hồn nưả loài người khốn khổ chúng ta.. Được thêm anh chàng I
Van hói đầu rụng lông, rụng tóc vì bệnh tiêm la bỏ buà mê, mà làm nên cách mạng
tháng mười ở nước Nga. Nưả loài người chúng ta đã vội vã bốc đồng hân hoan hò
reo khi bị trúng buà mê, bả độc. Rồi lại cam tâm, nhẫn nại ,lầm lũi, sẵn sàng
lià bỏ cha mẹ ông bà, lià bỏ vợ con chú bác, anh em họ mạc, chòm xóm, quê hương
để đi theo mấy tay anh chị đồ tể trong giới vô sản làm cách mạng. Hành hương
trên bước đường đầy máu và nước mắt, mong mau chóng đến đến thiên đường cuả mộng
ảo suy vong. Được tính bằng 5 bước lịch sử cóc nhảy cuả Mác. Chúng ta giống như
những đưá trẻ con ngô nghê, ấu trí được nuôi bằng dòng sưã độc hại cuả loài quỷ
cái vô thần.Cũng may mà có thiên chuá toàn năng đã tạo ra một thế giới tư bản tự
do. Tuy rằng chưa phải là hoàn hảo, vẫn còn có những bất công,thiếu bình đẳng
giưã con người với con người.Vẫn còn có kẻ giàu người nghèo, vẫn còn người ngu
kẻ dại, vẫn còn có thiên tài và hạ lưu. Nhưng đó là sự thật cuả tạo hoá, cuả lẽ
tự nhiên. . Nhờ đó loài người chúng ta vẫn tồn tại, sống xót sau nhiều thập bi
thương mà chưa bị huỷ diệt hoàn toàn bởi bàn tay cuả lũ quỷ vô thần. Hoa thơm
và cỏ dại vẫn còn có thể chen chúc chung sống hoà bình là một điều may mắn cho
hành tinh. Tự nhiên vốn dĩ là như vậy thì có gì là lạ đâu các bạn nhỉ.
Người giàu do khối óc thông
minh cuả mình, bằng bàn tay lao động và tài năng sáng tạo chính đáng cuả mình
thì có phải là tội lỗi đâu?. Sao ta lại có thể ghen tỵ nghe theo lão Mác già để
vu khống họ là kẻ bóc lột mà muốn giết hết đi tất cả? Giàu và nghèo hay sự bất
bình đẳng chênh lệch như hoa thơm và cỏ daị là lẽ cuả tự nhiên. Nhưng Mác đã
ngoan cố tối dạ viết lách lếu láo suy tưởng linh tinh để dẫn dắt cả nưả loài
người trở thành đần độn, man dại, trở về với bản năng thú tính nguyên thuỷ
hoang dại cuả loài vật. Mác đòi hỏi một sự bình đẳng tuyệt trong xã hội loài
người bằng con đưòng đấu tranh giai cấp đẫm máu. Nếu là hoa thì là hoa hết, nếu
là cỏ dại thì là cỏ dại hết. Các bạn thử nghĩ lại có phải Mác bị mắc bệnh tâm
thần hay không? Mác thổi bùng lên thành ngọn lưả đấu tranh hận thù vô lý với một
hệ thống tư duy triết học cóp nhặt, ăn cắp, méo mó vá víu tạm bợ nhưng cũng đủ
sức thuyết phục tầng lớp dân đen thất học, những trí thức nưả muà, bọn lưu manh
vô sản hoá.
Ngọn lưả chiến tranh ý thức
hệ, nồi da nấu thịt, nội chiến sát phạt lẫn nhau chẳng phải là những tấn trò đời
hay sao?. Những vai tuồng đẩm máu muốn tiêu diệt hết tất cả những giống người
có trí tuệ tài năng, biết tổ chức sản suất và biết cách làm giàu. Rồi lại muốn
tiêu diệt tất cả những đám dân đen bất bình muốn chống lại họ. Ví dụ đơn giản
như ở Việt Nam,mấy thập kỷ qua đã đâm chém nhau chỉ vì những lý do rất đơn giản.
Ông hàng xóm có con trâu kéo cày và nhiều cái nồi nấu cơm hơn ta mà bị quy là
điạ chủ mang ra sử bắn thẳng tay để lấy thành tích báo cáo lên trên cho đủ chỉ
tiêu kế hoạch. Giết người vô tội như vậy có phải là một trò hề một tấn trò đời
man rợ hay không?
Trong văn chương nghệ thuật
thì lại càng khát máu điên dại vô cùng. Đảng chủ chương xoá bỏ tất cả những văn
thi sĩ tài năng ưu tú. Những áng văn chương đài các tinh hoa cuả dân tộc bằng
con đường chuyên chính vô sản hoá. Hát bài đồng ca, đồng chí, nắm tay nhau cùng
nhau tiến bước. Những người có năng khiếu bẩm sinh về văn chương nghệ thuật phải
bị thủ tiêu, hoặc bắt phải ngừng sáng tác,hoặc thu thẻ văn sĩ . Nếu họ không biết
nhìn trước nhìn sau sợ đảng. Nếu không biết khiêm tốn tự kìm hãm mình lại để chờ
đám dân ngu cu đen đang ì ạch trên con đuờng tiến làm văn thi sĩ. Cái mộng làm
văn thi sĩ cuả số đông đám dân chúng nghèo hèn, muốn được nở mặt nở mày, muốn
đưọc hiển hách trên văn đàn vô tình ăn khớp với chủ chương vô sản hoá, chủ
chương bần cùng hoá, ngu dân hoá cuả đảng. Chúng mày muốn nở mặt nở mày, muốn
nhao nhao lên đòi làm văn thi sĩ cả, muốn bình đẳng ai cũng như ai về tài năng
thì đảng chúng ông sẽ cho chúng mày toại nguyện. Nhưng với điều kiện phải tham
gia vào lò lưả đấu tranh giai cấp, phải tiêu diệt hết những thằng điạ chủ giàu
có vốn liếng tinh thần, giàu trí tưởng. Chúng nó cũng là loài điạ chủ thối tha,
tuy chúng không phải là điạ chủ về ruộng đất, tài sản giàu có gì thì cũng là
loài điạ chủ tinh thần. Phải giết hết chúng nó đi thì may ra thi ca cuả chúng
mày mới nổi lên được, mới đổi đời được. Còn chúng nó còn văn chương thi phú chống
lại đảng, chống lại ông nhân dân vô danh, chống lại chính sách ngu dân cuả đảng.
Chúng nó là hòn đá tảng đáng ghét, đáng căm thù cuả quần chúng nhân dân lao động
đang khát khao, ào ào như thác lũ vưà mới thoát nạn mù chữ tiến lên đòi làm văn
thi sĩ.
Để thoả mãn cho cái mộng làm
văn thi sĩ cuả đám đông nghèo nàn lạc hậu . Đảng chủ chương con đường nghệ thuật
vị nhân sinh, tóm lại nghệ thuật kiểu gì cũng không bằng phục vụ cho anh nông
dân vưà cày xong thưả ruộng đọc thơ mà ngây ngất lên ngay. Cho chị lao công vưà
mới quét rác trên đường, đọc thơ xong mà muốn vén váy lên ngay nhảy muá. Thơ
không phải cho bọn trí thức tiểu tư sản, cho mấy ông Thày Chuà đọc, cho mấy cha
Cố Đạo trong nhà thờ .Thơ là để cho quảng đại quần chúng nhân dân hưởng thụ nhờ
đó mà họ hăng say sản xuất, sẵn sàng hy sinh coi thân mạng mình chỉ là rác rưởi
miễn là biết cống hiến cho Đảng thì thơ văn này mới có giá trị. Tất nhiên Đảng
cũng phải chọn vài anh cai cóc làm ngọn cờ đầu dẫn đường chèo lái con thuyền
trí tuệ vinh quang cuả quần chúng chứ. Đỉnh cao là các thiên tài lỗi lạc, trí
tuệ bác học, hàn lâm như Tố Hữu, Chế Lan Viên, Xuân Diệu, Phạm tiến Duật chẳng
hạn. Họ là thần tượng là niềm vinh quang trong chính sách ngu dân cuả đảng.
Theo Đảng thì họ đáng được
ghi tên trong văn miếu để ngàn năm con cháu học tập tôn thờ.
Khai bút mừng xuân như vậy
là đủ rồi. Xin có bài thơ tết kính các cụ ở hải ngoại :
Hoa Mai Xứ Lạnh
tặng Anh Trần trung Đạo
Nhớ hẹn xuân về ra đón hoa
Năm nay tựa cửa ngóng từ xa
Lang thang mây lạ chiều cô
quạnh
Hồn lạc phương xa ở chốn
nào?
Hà nội giờ đây cơn gió mưa
Còn đâu diễm lệ buổi xa đưa
Ngọc Sơn hắc ám mờ sương
khói
Gợn sóng mặt hồ xa nhớ xưa…
Tuổi đã cao rồi vẫn mộng mơ
Tuy rằng sức khoẻ kém hơn
xưa
Còn đâu hoa trái thời thơ ấu
Năm tháng xa vời bao cánh
hoa…
Bàng bạc chiều nay nhớ cố
hương
Bỗng ai nhắc lại đoá hoa
thương
Lơ thơ bông tuyết hồn cô lẻ
Tâm sự bâng khuâng lệ ưá
dòng
Đất khách quê người mấy chục
năm
Dật dờ thứ lữ xót thương
thân
Mỗi năm mỗi tuổi già thêm
nưã
Lực bất tòng tâm mỗi gió
xuân…
Đất Mỹ trời Âu cũng thế thôi
Xa quê biền biệt xót thương
đời
Cây mai sinh phải thời tao
loạn
Chiu chắt tình ai ở xứ người
Cũng chỉ mong rằng nở cánh
hoa
Giưã muà giá lạnh gió Tây Âu
Gửi thân Việt quốc lòng Bắc
Mỹ
Thầm gọi hồn nhau với nước
nhà
Mỗi độ xuân về thương cánh
hoa
Mong ngày trời nắng tối
không mưa
Nâng niu ngóng đợi xanh chồi
lá
Bao kẻ xa hương lệ ưá nhoà
Ai bảo rằng mai rụng cuối đời
Thân cây còn gửi góc trời
Tây
Việt Nam xa cách ngàn muôn dạm
Ai hiểu lòng ai vớî tháng
ngày…?
Ai bảo rằng mai đã uá tàn
Mỗi năm mỗi tuổi gió đưa
xuân
Đêm nay khô héo tàn hương lạnh
Mai sớm chờ ai nảy nhánh
non?
Biểu tượng muà xuân những
cánh hoa
Lòng người dân Việt ở phương
xa
Trùng dương vẫn hướng về quê
mẹ
Chăm sóc chậu hoa nỗi nhớ
nhà
Biết đến bao giờ toại ước mơ
Đàn con xứ lạ ở phương xa
Về nơi tiên tổ hằng mong nhớ
Chẳng sợ đêm đông sợ tuyết
muà…
Xuân 2009 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét