Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

SUY DIỄN LÀ CĂN BỆNH CỦA TƯ DUY




   
Kính thưa Bác Miên Thảo,

Cuộc sống của chúng ta vốn dĩ là vô thường. Những cảm nhận của chúng ta với về thế giới xung quanh muôn hình muôn vẻ, biến hoá vô cùng. Chân giả, thiện ác, sắc tựớng và vô sắc tướng lẫn lộn. Chả có cái gì gọi là đúng, cái gì gọi là sai tồn tại vĩnh viễn cả. Cái đúng của ngày hôm nay, thì lại là cái sai cuả ngày mai. Ngược lại cái sai của ngày hôm qua thì lại là cái đúng cuả ngày hôm nay. Kể cả trong tư duy, suy diễn cuả một con người cũng vậy. Trong cái sai cũng có cái đúng và ngược lại trong cái đúng cũng có cái sai. Nếu là sai nhiều hơn đúng, thì cái quan trọng  ta  phải thành thực chập nhận cái sai trong cách suy diễn. Suy diễn là căn bệnh cuả tư duy. Suy diễn diễn về hiện trạng, tâm trạng của một người nào đó. Nếu đúng sẽ làm cho người ta hài lòng. Nếu sai sẽ làm người đó khó chiụ, phật lòng và phản ứng lại. Ngược lại một người nào đó vì từ ý thức chủ quan, sẽ suy diễn đặt điều chụp mũ sai của mình, thậm chí cố tình vu cáo ta, thì bản thân ta cũng sẽ tự ái và nhảy lên như con cào cào dùng lời lẽ hay văn bút phản công lại.




Nay xin thành thực xin lỗi Bác Miên Thảo một ông già gần 90 tuổi. Vì chưa bao giờ được diện kiến với bác, nên cháu có đọc qua mấy lời của bác và cháu đã chót hiểu lầm sai ý bác. Thực lòng bác chỉ muốn khen ngợi động viên nhắn nhủ cháu tôi. Nhưng bác viết không rõ ràng câu chữ mập mờ để cho cháu phải hiểu sai đi, thật đáng tiếc vô cùng. Nên cháu đã trót suy diễn thiển cận theo mạch văn cuả bác. Không nhanh chóng phân biệt giữa chân và giả, lời thành thực của bác thì lại nhầm lẫn cho là có ý miả mai, bóng gió xa xôi . Qua cung cách những gì bác viết giải thích lại, dù chỉ vài dòng ngắn ngủi, cháu nhanh chóng nhận ra bác là một con người thẳng thắn và rất am hiểu chuyện đời, chuyện nhân tình thế thái.



Thưa Bác Miên Thảo! Theo cháu suy diễn là căn bệnh của tư duy. Suy diễn sai thiển cận cũng là điều khó tránh khỏi mong bác hãy tha lỗi cho cháu. Còn người thiên hạ có ai dám ý kiến gì về cháu đâu? Họ chỉ bàng quan ngó xem chơi thôi, nên cháu cũng chả có lý do gì kéo họ vào vòng tranh biện, cháu đâu dám đổ đồng với họ. Tính nết thì bác bảo có ai giống ai đâu? Ngay trong cùng một gia đình, con cái mỗi đưá mỗi tính. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, huống chi là một xã hội mông mênh biển người. Còn  Tiểu Thi chắc chỉ là một độc giả , vãng lai năm thì mười họa mới ghé thăm quán thơ. Vô tình đọc những bài tâm bút  của cháu. Có lẽ khẩu khí của cháu không hợp với lỗ tai  con cháu ông Hồ, nên mới nổi sung lên.  Anh ta thấy cháu chẳng giống ai trong cõi đời này? Cứ nghĩ bụng một ngã  vô danh tiểu tốt, dở ông dở thằng, cha ky chú kiết mà lúc nào cũng ti toe làm thơ viết văn, xem chừng hắn còn muốn gắn cả tên hắn vào vào cuối  sổ trong bảng danh mục các thi hào từ ngày xửa ngày xưa cho đến nay. Có lẽ vì say men văn thơ mà la đà vô tình  sang cả công việc của nghề kiểm mục danh nhân, đánh số thứ tự. NênTiểu Thi nghi ngờ cháu có ý so sánh ấy chăng? Anh ta cho rằng cháu là ngã háo danh tiếng, úp mở viết ra như vậy  là kiêu căng phạm thượng, nên muốn dạy cho cháu một bài học về lễ độ văn chương. Trong khi trình độ của Tiểu Thi quá thấp kém theo kiểu các dư luận viên mới được ban tuyên huấn tuyển dụng. Tính cháu như vậy đó, nếu là đặt bút viết văn thơ. Dù chỉ là tâm sự thôi cũng tiện tay múa bút viết liền một mạch theo bài luận mà kê ra hàng loạt các thi sĩ cổ kim nên bị Tiểu Thi hiểu lầm.

 Bây giờ cháu xin lỗi bác Miên Thảo nhé!

Tôi quay trở lại đàm đạo với các bạn muôn nơi về những gì tôi đã tâm sự, nhấn mạnh thêm về luận điểm: „Suy diễn là căn bệnh của tư duy“. Bệnh tưởng, bệnh suy diễn linh tinh đã làm nhiều người khổ vì nó. Suy diễn đúng không sao, suy diễn sai sẽ  làm cho người khác phải bận tâm khó chịu.
Tôi chỉ là một  cây bút nhỏ nhoi trên văn đàn, nên có suy diễn kiểu gì dù đúng hay sai cũng chỉ như cơn gió thoảng qua, chẳng ảnh hưởng gì đến trật tự an ninh hòa bình thế giới. Nhưng cầm đầu một đảng, một tổ chức, một chính quyền mà suy diễn sai, suy diễn bố láo thì mức độ nguy hiểm tàn phá cuả nó kinh khủng như thế nào?  Ngày xưa ông Trần Dần có làm bài thơ „ Ta nhất định thắng“, chỉ có mấy câu theo tôi rất hay rất tình cảm, chỉ muốn nhắc nhở động viên nhau hãi tiến lên sau ngày giải phóng, bao nhiêu khó khăn chồng chất cho toàn Đảng toàn Dân“ Đi không thấy phố thấy người, chỉ thấy mưa sa trên đầu cờ đỏ“. Thế nhưng  đảng lại suy diễn mơ hồ, mù quáng, đổ cho người ta là tình báo gián điệp cố tình làm thơ bôi xấu chế độ. Cái bệnh suy diễn linh tinh của đảng mà bao nhiêu người, vô cớ bị tù oan dài dài. Tôi xin có thơ chỉ để nói rõ thêm về luận điểm“ Suy diễn là căn bệnh cuả tư duy“. muốn được chia sẻ với các bạn. Chúng ta  chắc đã đọc nhiều về những mảng tin thời sự, thời cuộc, chế độ v.v.. Đề tài này tôi không có khả năng viết, chỉ có những gì thuộc về nội tâm, tình cảm tâm hồn, tư tưởng, thơ văn thôi. Mỗi cây mỗi quả mỗi nhà mỗi cảnh chắc cũng nhiều bạn thích những gi tôi tâm sự hay những vần thơ mô tả nội tâm. Còn những bạn nào có trái tim sắt, đầu gà óc đất sét xin mời bạn sang đọc các đề mục khác mà bạn thích. Có ai cưỡng ép bắt buộc bạn đâu? Cũng chả cần bạn ghi điểm cho tôi ngón tay cáí trỏ lên hoặc ngón tay cái trỏ xuống để làm gì và chả ai biết đó là đâu. Cái đó với tôi thế nào cũng được.








Trò Hề Thơ Phú



Lũ chúng điên rồi thật thế sao?

Mượn trò buôn giá các baì thơ

Tìm gì trong đống hồn dân tộc

Bán lại cho đời một vết nhơ



Một bang chấm khảo những vần thơ

Cậy tí văn chương chúng phán bưà

Phân loại kém hơn nào kẻ thiệt

Đời trong nước mắt tưới trong mưa



Mới hỏi ai hay trò lố lăng

Tâm hồn vắt cạn rũ ra thương

Bầu trời thơ phú thường ngăn cản

Chặn lối thương đau mọi ngả đường



Hạnh phúc thiên đường tìm mãi đâu?

Dương trần kiệt sức đã bao lâu

Tha hương lê bước đời hành khất

Một bước xa quê một giọt sầu



Rạch máu cho đời tim huyết thơ

Vài câu lục bát trói người ta

Chỉ trong truyền khẩu đòi công đạo

Thơ viết chẳng đăng cũng bỏ tù



Chúng muốn thơ hay có khó đâu

Thả hồn cấm vận trói vu vơ

Chân thành tôn trọng như muôn thuở

Xoá bỏ gông cùm thả tự do



Khen ai rỗi việc tìm trong rác

Vàng đá chen nhau sỏi giưã đời

Phân loại chia nhau đòi bổng lộc

Quyền cao chức trọng hạt thơ rơi



Bản tính kiêu căng chẳng bỏ đâu

Đỉnh cao trí tuệ mấy con bò

Dắt chăn thương nhớ chàng Tô Vũ

Hồn dưới suối vàng trơ xác ra



Lịch sử ngàn năm bịt mũi cười

Tâm hồn thi sĩ lũ cuồng si

Nguyên tiêu tết đến rơi dòng lệ

Dám chắc cho ai mặn muối đời ?.....



Thương vợ nhớ ông Trần tế Xương

Cuối cùng thiên hạ cũng thương ông

Tài năng như thế đành ngồi chót

Chẳng uổng đêm ngày với bút nghiên?...



Đức quốc 2008

    Lu Hà



   





Trúng Quả Đậm



Có sứ lạ quanh năm tăm tối

Bỗng lửa hồng le lói đêm đông

Chúng sinh mở mắt hãi hùng

Nghêu ngao tiếng trẻ thần đồng giáng sinh



Trong mê muội nhân danh thi sĩ

Tranh đua nhau huyền bí vô cùng

Hang cùng ngõ hẻm vội mừng

Reo ca xem mặt thần rừng hiển dương



Quay cuồng loạn núi sông ngừng chảy

Lắng tai nghe thủng thẳng ma già

Phán rằng phát tiết anh hoa

Chưa tròn tám tuổi lá đa thơ thần



Con cóc lớn khen con cóc nhỏ

Cả một bầy léo nhéo khoe khoang

Dắt nhau đến cửa thiên đàng

Ngọc hoàng bịt mũi mấy thằng cút ngay



Giống cộng sản cuồng say mạo hoá

Hồ Chí Minh sa đoạ bấy nay

Chúng mày hăng hái lên đây

Chư tiên phải ngửi mấy ngày chẳng tan



Thơ với phú tự nhiên sẽ có

Biết yêu hoa lặng chớ đừng sờ

Lũ bay la lối pha trò

Măng non ngắn ngủi thẹn thò héo hon



Cứ dối trá thân tàn ma dại

Cả một đời khen đại bơm nhau

Sứ mù thằng chột làm vua

Thi nhân bạc đãi nhà tù khảo tra



Muốn tiến bộ bảo nhau câm miệng

Biết thân hèn ngậm họng mà ăn

Văn chương thơ phú bạo tàn

Mấy cai văn nghệ chủ nhân lái lèo



Theo kế hoạch trồng cây gây quả

Tỉnh Hải dương em nhỏ tài hoa

Tranh nhau đệm khúc thái hoà

Vầng dương nhân tạo bài ca vô loài



Thày với tớ một bầy xa lạ

Trong kỷ nguyên thiên hạ văn minh

Trói chân buộc cẳng dân tình

Phụng thờ lý tưởng quang vinh đại đồng



Cho bé đi xuất dương tầm đạo

Sáu năm trời sứ sở Nga Sô

Phen này thơ nở hoa chào

Dân sinh xã hội mặn mà ngợi ca



Trái quả đắng bí thơ tối nghiã

Sạn chai đầu sỏi đá trầm ngâm

Chiêu ma kể chuyện tiếu lâm

Lân la nhà báo lỡ lầm tài nhân



Bao nhân vật huyền thần bí sử

Cứ moi ra cánh cửa mịt mù

Dân nghèo câm điếc đã lâu

Tranh nhau mua đọc vào cầu văn chương!





2008 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét