Nguyễn Thượng Phẩm không biết
ông là ai? Nghe nhiều người viết công khai ông còn rất nhiều những cái tên trá
hình khác. Nhưng tôi không thích cái trò rỗi hơi lần mò tung tích người khác
như kiểu công an mật vụ cộng sản. Tôi chỉ đọc từng bài và cũng dùng óc duy tâm
biện chứng thần học cuả Hegels chứ không phải biện chứng duy vật ăn cắp đạo văn
cuả Mác để phân tích bài viết ngắn ngủi
này cuả ông.
Ông quả là một con người xảo
trá, tiền hậu bất nhất. Mới đọc qua người ta sẽ lầm lẫn cho rằng ông đang phê
bình, phê phán cô Ngọc Bích. Nhưng thực ra ông đang khéo léo bảo vệ cô Bích. Ông
thưà biết cô Bích chỉ là hạng con cháu cuả ông. Con bài cô Bích do cộng sản
tung ra không có tác dụng. Trình độ hiểu biết , lý luận cuả cô Bích quá non
kém. Cô Bích chỉ là con mọt sách đang bị tẩu hoả nhập ma bởi hạt loạt những chủ
nghiã loạn xí ngầu, đang bị mê muội lên cơn thần kinh về chữ nghiã.
Bây giờ tôi nói về ông: Ông
đã đánh hơi, cô Bích trở thành một hình ảnh xấu xí trụy lạc sa đoạ về tinh thần,
tư tưởng bị mọi người phản đối không gì cứu vãn nổi. Bắt buộc ông phải chân
trong chân ngoài để khéo léo giải vây cho con cừu non đáng thương này là con
cháu cuả ông.
Ông không thể đứng về phíá cộng
sản, với những danh xưng đảng viên, công an mạng,nhà văn nhà, thơ, cán bộ tuyên
huấn v.v... để nai lưng ra đỡ đòn cho cô bích. Ông cũng phù hoạ phê phán những
gì mọi người đã phê phán, ông chỉ làm con vẹt nhắc lại và chắc chắn cô Bích cũng
vui mừng về ông
( Theo tôi không nên viện dẫn
" óc đỏ", " óc đen" con cháu ông nào cụ khác trong trường hợp
này).Hai cụm từ óc đỏ , óc đen đi liền nhau
bày tỏ một thái độ lửng lơ không cương quyết. Mục đích chỉ lộn sòng đánh
tráo, chính nghiã và phi nghiã gây ra một cảm giác bàng quan đừng quan tâm đến
bản chất gà nòi cuả cô Bích mà thôi.
( Phải khảng định rằng bài
viết cuả Ngọc Bích đã thể hiện rõ bộ óc nhận thức hết sức kém cỏi về lịch sử.
Là một tiến sĩ du học mà có quan điểm hết sức lệch lạc về con người VN, dân tôc
VN ). Ông nói như một cán bộ tuyên huấn
với những cụm từ cộng sản hay dùng: Nhận thức kém cỏi, lệch lạc, lập
trưòng bấp bênh, thiếu kiên định.mất phương hướng v.v... Đến bây giờ ông vẫn gọi
cô Bích là tiến sĩ du học. Tiến sĩ bao giờ ? Chỉ cái nhận vơ bố láo, hư danh mà
thôi. Cái bản chất ham danh vọng, thích bảng hiệu cố hữu cộng sản cuả ông lại
lòi ra rồi.
( Bà xem chút vật chất cuả
TQ giúp đỡ VN trong chiến tranh hơn cả Tổ Quốc mình). Ông vẫn khảng định Việt
Nam đánh Pháp đánh Mỹ là mâu thuẩn giưã
Pháp- Việt hay Mỹ -Việt mà không thấy rõ mâu thuẫn chính giưã Pháp - Hoa và Mỹ
- Hoa. hay Nga - Mỹ. Cái trò mượn đường diệt Quắc bọn ba Tàu đã áp dụng triệt để. Trung Cộng cố tình gây chiến với Mỹ, vì mối hận
Đài Loan , nhưng lại không muốn chiến tranh trên lãnh thổ cuả mình mà lại đẩy
sang Việt Nam. Còn bọn tay sai cộng sản Việt Nam thì lại tuyên truyền Đế quốc mỹ
xâm lược vì đất nước ta giàu có quá, rừng vàng biển bạc nên chúng nó tham. Cái trò ném đá dấu tay, phóng
hoả đốt nhà người ta rồi lại lăng xăng laí xái
đổ mấy thùng nước vào cứu hoả mà cha con ông Phẩm cô Bích gọi là giúp đỡ
đây. Thật là xạo hết chỗ nói
(Bà phủ nhận sự hy sinh
xương máu cuả cha ông ta từ ngàn đời nay để có cái tên nước VN chứ không phải
là Việt Trung.) Giọng lưỡi cuả ông đểu vô cùng. Sao ông không nói thẳng ra: Mẹ
tiên sư đáng lý nưóc ta phải có cái tên Việt Trung chứ cái tổ tiên người Việt
Nam tranh đấu maĩ làm gì với cái tên Việt Nam. Để làm cái con mả mẹ gì cho khổ,
để chiến tranh liên miên hết đời này sang đời khác, con cháu cứ mòn mỏi còm cõi
dần. Gọi mẹ nó luôn là nước Việt Trung
cho rồi. Từ đâu trong cái đầu bệnh hoạn cuả ông hay cuả bộ chính trị mà có cái
danh từ Việt Trung là tên tương lai tên nước cuả người Việt Nam?
Giọng điệu này phân tích kỹ
ra thì ông là một thằng lưu manh chính trị chứ phê bình phê biếc cái gì. Tôi
nói thẳng cái tim đen cuả ông ra , mong ông đừng tự ái nhé. Tôi rất bất bình phẫn
nộ khi lần ra cái giọng điệu bỉ ổi , lắt léo,ngang ngược ngược cuả ông nên
không thể kìm chế nổi mà dùng những từ ngữ hơi cục cằn như: mẹ tiên sư. con mả
mẹ gì... thì đừng cho là không văn hoá mất lịch sự nhé.
( Bà chẳng biết gì về máu cuả
những người lính Việt đã đổ ra vào năm 1974 ở Hoàng Sa và năm 1988 ở Trường Sa.
Có thể trong người bà có dòng máu đại Hán ) . Đến đây ông lại nhũn như con chi
chi, nhắc đến người lính cộng hoà miền Nam và miền Bắc Việt Nam từ hai thời điểm
1974, 1988 dể xoá làn gianh giới Quốc- Cộng giưã bán nưóc và giữ nước." Có
thể trong ngưòi bà có dòng máu đại Hán.". Thôi đừng vờ vĩnh gắp lưả bỏ tay
ngưòi nưã, cả chính ông cũng bị nhiễm dòng máu đại Hán đấy ông Phẩm ạ.
(Chúng ta không phủ nhận sự
giúp đỡ cuả TQ, song không vì ơn nghiã mà trả họ bằng đất đai cuả Tổ Quốc). Đến
đây ông mới công khai lòi cái bộ mặt bán nước tay sai, cam tâm tôi đòi ra. Ông
coi sự giúp đỡ cuả họ là trời biển, không thể nào sánh được. Ông không dám vạch
mặt chính Trung Cộng là kẻ xâm lược Việt Nam trắng trợn công khai thông qua bọn
ngụy quyền cộng sản Bắc Việt với chiêu
bài viện trợ, giúp đỡ. Họ đã gây ra chiến tranh cho dân tộc ta, gây ra bao chết
chóc đau thương cả hai miền Nam Bắc suốt từ năm 1945 đến nay mà bảo là giúp đỡ
à?
(Người Việt ta chỉ nói Tốt
chứ không nói Hảo.) Laị càng bỉ ổi khốn nạn hơn, tốt với hảo gì ở đây? Ý muốn rằng
phải làm quen học chữ hảo dần đi là vưà, chỉ nên biết khen nhau, ca ngợi nhau
thôi. Sắp sưả thành quận huyện cuả Tổ Quốc Trung Hoa rồi, còn dùng chữ tốt thì
quê quá.
24.4.2010 Lu Hà
Phạm Công Tâm Làm Nghề Gì?
Một người tự xưng là Phạm Công tâm, lúc thì xưng là Phạm
Công Minh, Phạm Công Cẩn, chỉ thiếu có Phạm Công và Phạm Lãi thì chưa thấy dám
xưng mà thôi. Phạm Công Tâm chuyên làm nghề chạy ve đánh vữa cho các tổ viết
hôi, phản hồi hôi trên Báo tố quốc. Kẻ tôi tớ thường vẫn hay nổi khùng lên khi ông chủ của mình bị
mất thế diện, bị lột mặt nạ. Khi ngưòi ta phân tích ra cái bản chất thật một cách trần trụi, bóc
ra từng mảng son phấn ngôn từ hào nhoáng che đậy cái tâm điạ thối tha bấy lâu
nay.
Bây giò tôi cùng các bạn hãy cùng nhau rà soát cại não trạng, cuả Phạm
Công Tâm xem có đúng công tâm, cộng minh
không cho ý kiến phản hồi cuả minh không?
Trích: "Tôi hỏi thực thế
cậu Lu Hà và Hồ Đâm Chật không đi làm ăn gì à mà cứ ngồi mai phục ăn chực nằm vạ
trên các báo vậy? Con người ta phải có cái nghề, có công ăn việc làm thì mới là
người đàng hoàng được? Các cậu không đi làm, ăn trợ cấp rồi đàn đúm ăn nói láo
toét như vậy không nên."
Đúng là giọng cuả một già
làng mắt toét, chuyên ăn tục nói phét nằm khàn cả ngày há miệng chờ sung. Bần cố
vào loại cụ, chỉ tài hút thuốc lào vặt
và đánh rắm rong, nứng cật mới lên giọng
hỏi Lu Hà và ông Hồ Dâm Dật không có công ăn việc làm gì cứ viết báo viết bình luận mãi hoài à?. Nếu
Phạm Công Tâm chê viết lách là xấu thì tự viết phản hồi và hỏi ra đây để làm
gì? Hỏi lại cái nghề cuả Tâm cũng là cái nghề chó săn trên mạng, chuyên sủa láo
chửi bậy để kiếm cơm nhai xu phải không? Sao lại có cái nghề béo bở thế nhỉ.
Này nhé bọn tớ viết lách vì
cái ân nghĩa sinh thành ra ở đời mà phải trả lại cho đời thôi. Còn bọn tớ làm nghề gì
hay nghỉ hưu thì có mắc mớ gì với bọ Tâm?
Trích: "Ông Bùi Tín là
nhà báo tư cách sao các cậu cứ bám lấy ông ta rồi góp ý bậy để người ta hiểu
không tốt về ông? Đành rằng cũng do chính ông ta viết nhiều cái chưa chuẩn
nhưng phải do các cậu cứ bám riết quá nên chi phối cây viết của ông.".
Rõ vớ vẩn, tôi Lu Hà viết
bài báo này là đôi dòng suy nghĩ nhận xét về
người quan sát chứ dính líu gì với ông Bùi Tín? Ông Bùi Tín có viết
tranh hết phần cuả ngươi quan sát hay của Tâm đâu mà tra hỏi kỹ vậy? Ai góp ý
cho Bùi Tín, vớ vẩn chuyện nọ sọ sang chuyện kia, vu khống đơm đặt trắng trợn,
lấy râu ông Tín cắm cằm ngưòi auan sát. Biết Ngưòi Quan Sát là ai? Đàn ông hay
đàn bà, còn răng hay móm răng rồi?
Ông bị ngủ mê rồi nên nói sảng ông Tâm ơi. Hãy mau mau tỉnh lại đi thôi. Tôi chưa hề phê phán ông Bùi Tín cái gì mà chỉ phê phán Người Quan Sát mà thôi.
Trích: "Thôi các cậu về
cố gắng hộc để đi làm, có nghề cho vợ con nhờ chứ lêu lổng thế này khổ mình,
đau lòng bố mẹ, khổ cả vợ con anh em.".
Trước hết Công Tâm hãy soi lại
mình đi. Đừng có vào đây chửi bậy, viết láo nữa. Nếu có viết thì viết cho tử tế,
tuy chỉ là ý kiến phản hồi.
Nếu Lu Hà và Hồ gian Dâm vì
thiên hạ bá tánh mà viết bài có ích cho moị người đọc, mà phải hy sinh nhiều thời
gian mà ăn đói mặc rách thì cũng đáng ngưỡng mộ lắm đấy chứ. Ngưòi ta vì mọi
ngưòi mà khổ như vậy? Còn Phạm Công tâm làm gì thực sự có ích cho xã hội? Hay
chỉ làm con chó săn cho cái đảng độc tài, báo hại dân tộc, giang sơn?
Trích: "Còn Người Quán
Sát viết toàn nói cái đúng của căn bệnh xã hội, nêu ra thói hư tật xấu, các cậu
tự đối chiếu vận vào mình nên ăn nói bậy mà thôi. Người Quán Sát phê phán kịch
liệt sự tước bỏ và hạn chế của Nhà nước Việt nam về quyền tự do báo chí."
Người Quan Sát viết bài đúng
sai thì đã có những ngưòi bình luận phân tích .Ông Lu Hà đã phân tích bài viết
một cách khác theo phương pháp luận duy tâm biện chứng. Trời đất mênh mông,
thiên hạ bao la, chứ có nấp sau cái ao làng như Phạm Công Tâm đâu mà tấm tắc
khen hay. Ông Lu Hà không phải là người cộng sản nên không suy nghĩ như Tâm thì
Tâm phải chiụ thôi, chứ biết làm sao được?
Trích: "Tác giả phê
bình thói tô hồng bôi đen hiện nay chẳng phải chỉ riêng trong nước mà cả ở Hải
ngoại. Ông cũng phê phán chuyện sao băng lậu. Còn các cậu chuyên ăn đứng dựng
ngược, báo nào cũng ngồi ăn chực nằm vạ và chuyên đem các bài pho-to-coop-py để
rồi một bài báo đưa vào 3 đến 4 lần. Hỏi như vậy bạn đọc sao không phê phán lên
án. Lời văn thì lỗ mãng, ăn nói văng cùn văng bậy.".
Tác giả viết như ban tuyên
huấn, chỉ giỏi võ mồm kiếm chuyện phê bình những cái thiên hạ đã biết tỏng rồi.
Hãy phê bình chuyện các ngư dân bị bắn giết, bị bắt bờ đi. Hãi phê bình công an
đảng 40, đến 50 người xông vào tận buồng ngủ để bắt cô Tần đi ?
Còn nhiều chuyện đáng phê bình lắm, cứ phê bình những cái báo chí ngưòi ta phê
bình rồi. Trò nhai lại bã mía thì có gì mà hay? Những chuyện củ hành củ tỏi của người quan sát
này sao bằng chuyện mất rừng mất biển, mất Tây Nguyên, công hàm bán nước của
ông Đồng v. v… Sao không phê bình đi, báo chí cứ im hơi lặng tiếng?
Trích: "Còn ở bài này thì
ai cũng cho là của ông Bùi Tín viết dưới tên Lu Hà. Vì giọng văn, cách diễn đạt
đã rất dễ nhận ra. Nhưng không sao, Lu Hà hay Bùi Tín hay Ho ĐâmChật cũng vậy,
hễ viết đúng sự thật, không mạt sát cá nhân ai"
Ú a ú ớ vẫn thói công an
quen truy tìm căn cước tác giả, mà không quan tâm đến sự thật, giá trị của bài
viết. Bảo thật nhé bài báo cuả Ngưòi quan sát chỉ đáng nên phổ biến ở quốc nội
thôi. Hãy mau mau mà đăng tải lên 700 mặt báo do đảng quản lý .Chắc chắn sẽ đưọc
ca ngợi là một mẫu mực văn chương, một thiên lập luân bất hủ. Văn như nuớc chảy,
mạnh như rồng cuốn, ào ào như vũ bão, thông thái đài các như Hồ Chí Minh thuở
xưa.
Trích : „Chân thành góp ý vậy
xin ông Bùi Tín các cậu Lu-Hà, HoĐâmChật đừng giận mà nên bình tĩnh lắng nghe,
nếu đúng thì sửa nhé „
Phạm Công Tâm
Tự nhiên lại lôi cả ông Bùi
Tín vào đây. Ông Bùi Tín có ý kiến gì đâu? Lúc nào cũng Bùi tin, Bùi Tín, rồi lại
Bùi Tín. Cứ làm như Bùi Tín ma thần ác quỷ gì nưả đêm hiện về bóp cổ đảng mà cứ
Bùi Tín mãi . Cứ ám ảnh hoài... Đảng ta vô thần mà, sợ gì chuyện ma quái, quỷ thần mà ông Phạm Công Tâm
cứ lảm nhảm hoài
5.5.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét