Hồ Dâm Dật. Y tự nhận là đại uý dù, đi cải tạo
cộng sản 8 năm ngoài miền Bắc, hiện định cư tại Mỹ. Bị thiên hạ người ta la ó
làm quái gì có ngạch đại uý dù của quân
lực miền Nam cộng hoà. Nhục quá mà không
tìm ra cái lỗ nẻ nào để mà chui xuống đất. Nay Hoàng Thuỳ Dương vẫn theo bài
bài vở cũ đã học trong trường chó săn nghiệp vụ, nên mới nhận
xằng ba là đại tá quân lực miền Nam cộng hoà và mẹ bị Mỹ bỏ rơi. Đúng là giọng
của cộng sản mở mồm ra kinh bỉ gọi con cái những ngưòi mà họ gọi là nguỵ quân
ngụy quyền. Nhưng Hoàng Thùy Dương một mặt lên án ba mình mẹ mình, lại tự nhận quyền tỵ nạn ở
Mỹ vậy có vô lý không? Hỏi thực sang Mỹ du học lao động gây quỹ vận động hải
ngoại hay làm cái nghề gi ở Mỹ bằng tiền bán rừng bán biển cuả cha ông hay bằng
còn đường nào?
Phê phán bác Bùi Tín. Lu Hà, ông Hô lúc nào cũng ca ngợi nền
dân chủ tự do cuả Mỹ và Tây Âu mà không
vạch ra cái tội Mỹ thả chất độc da cam ở
miền Nam Việt Nam. Mỹ không chiụ bồi thưòng cho các nạn nhân là ác độc. Thử hỏi
lại mấy ngàn, mấy vạn người bị chất độc da cam so vói 10 triệu người chết uổng
mạng vì chế độ cộng sản từ 65 năm nay thì tôi ai nặng hơn.?
Bây giờ còn đòi ăn vạ người ta. Ai là ủy viên quốc tế cộng sản mà theo lệnh quan thày gây ra lò lưả chiến tranh
cho dân tộc mình chỉ vì cái hư danh và quyền lực cá nhân. Ai tự nhận làm tên lính xung khích đỏ đánh thuê
cho chiến tranh lạnh cuả Nga. Ai vì tham vọng cá nhân làm tay sai cho Tàu, xâm
chiếm miền Nam là một quốc gia có chủ quyền? Để rồi phải hiến dâng hai quần đảo
làm phí tổn chiến tranh, đã đánh thuê cho Tàu lại còn mắc nợ Tàu, chỉ để đổi
lại cái quyền lợi, vật chất và quyền lực cho mình và đàn em mình. Thôi đừng
vênh vang với cái danh chủ tịch nưóc, tổng bí thư, đại tướng, đại tá làm gì.
Nếu từ bỏ chủ nghiã Mác, từ bỏ đảng cộng sản, từ bỏ ôm chân
Tàu , công nhận đa đảng dân chủ tự do theo trật tự cuả Mỹ, thì Mỹ sẽ đền bù gấp
trăm gấp vạn lần về cái gọi là da cam, da màu.
Hãy coi Nhật bản hung hăng cũng muốn xâm lược toàn cầu và
nếm hai quả bom nguyên tử , so với chất độc màu da cam còn thiệt hại lớn vạn
lần mà Nhật vẫn phải ngậm miệng laị.
Nếu Miền Bắc không nghe Tàu nhận lương thực, khí tài, quân
lính cuả Tàu xâm lược miền Nam, đe doạ
hoà bình toàn cõi đông nam châu á, với cái giấc mộng đại đông á do Việt
Nam đứng đầu, muốn bắt nạt cả Lào, Miên, Thái Lan, Singapur, v.v... thì Mỹ tội
gì mà mua dây nặng bụng. Cũng nhờ Mỹ mà Miền Nam được hưởng dân chủ tự do từ
năm 1954 đến 1975. nếu không có Mỹ thì vài triệu trung nông điạ chủ miền nam lại bi mất
mạng từ lâu rồi.
Nếu không có Mỹ thì ngài đại tá quân lực miền nam cũng chả
đủ sức mà phóng tinh ra để sinh ra Hoàng Thuỳ Dương? Có thực ba là đại tá
không? hay đại bần cố nông? Hay là bí thư đảng uỷ, chi ủy của cộng sản? Cái lối bịa chuyện linh tinh con cà con kê về cha mẹ ông bà
vợ con họ mạc bạn
bè để mua tiếng thật thà là bản chất lưu manh của bọn cam trên mạng
gưỉ Hoàng Thùy Dương & Nguyễn Quốc Việt
Thùy Dương nóng máy gâu gâu
Ba là đại tá đi tù Sơn tây
Mẹ thì bị Mỹ bỏ bây
Nhận vơ xằng bậy cáo cầy việt gian
Bố Dương cộng sản chó săn
Mẹ sang Trung Cộng bán thân tôi đòi
Phê bình Bác Tín rỗi hơi
Nâng bi Quốc Việt gà nòi Việt gian
Ăn mày quyên góp lường gàn
Phong trào bịp bợm công an côn đồ
Con mồi dân chủ tự do
Hối kiều vơ
vét vịt vờ nỉ non
Già mồm gái đĩ bán thân
Giả nhân giả nghiã muôn dân bần hàn
Bạc đầu nòng nọc vô thần
Tự xưng phận cháu xảo ngôn ai bằng
Quốc Vìệt đồng tính Thuỳ Dương
Dở ngô dở ngọng
khuyển dương lạc loài
30.4.2010
Lâm Đặng Minh Chửi Gì?
Trích:"Vừa viết vừa nhận
xét phê bình, vừa đá bóng vừa thổi còi là kiểu ăn cướp đây là trò xưa nay người
viết văn nào cũng phải tránh, chỉ có Lu Hà làm chuyện bậy này thôi. Bạn khi viết
láo bị bạn đọc phản bác thì phải sửa chữa, chú sao lại chửi càn, làm thơ đểu.
Thật là xấu hổ thay bạn Lu-Hà à!
Nên đổi nghề đi thì hơn. Bạn
đọc thấy lời góp ý của ông Phạm Công Tâm là chí lý cho cậu đó. Hãy đi học nghề
khác mà làm khỏi khổ nhục."
Lâm Đặng Minh
Tôi Lu Hà phát huy cao độ diễn
đàn tự do dân chủ. Tôi viết bài vì muốn tâm tình với bạn đọc muôn nơi về các vấn
đề của cuộc sống. Ngày xưa các nhà tranh biện Hy Lạp vẫn làm như vậy để phát
huy dân chủ, dân trí chung cho xã hội. Những người giỏi mồm mép lý lẽ sẽ nhảy
lên kỳ đài để tranh biện, đấu lý với nhau. Hàng trăm hàng ngàn người hiếu kỳ sẽ
ngồi nghe.Thường có những người viét sẵn một bài văn, sau đó đọc lên, và cuộc
tranh biện sẽ bắt đầu. Cứ như vậy diễn ra ngày ngày sang ngay khác, cho đến khi
thiên hạ không còn đủ lý lẽ nữa thì
thôi. Tất nhiên không có chuyện lưu manh vô
học, ú a ú ớ, nửa ngô nửa ngọng như Lâm Đặng Minh nhảy lên tranh biện đâu. Mà tranh biện làm
sao nổi với vài ba cái thứ lý luận chổi cùn rế rách Mác Lê Mao Trạch Đông thì
ăn nhằm gì?
Xét theo chiều dài lịch sử
hàng nghìn năm thì kiểu viết lách rồi tự bảo vệ lý lẽ của mình như Lu Hà tôi đây
thì đã có hàng nghìn người làm rồi. Tôi
chỉ là kế thừa tinh thần dân chủ khai phóng của các bậc tiền nhân mà thôi.
Bởi vì Lâm Đặng Minh sống dưới
chế độ hà khắc độc tài đảng trị nên thấy chuyện này, mà cảm thấy lạ lùng thôi. Người phê bình Lu Hà thì phải tự
xét mình là ai, có đủ sức đủ trình độ để bác bỏ từng câu từng chữ của Lu Hà này không? Chứ đừng theo kiểu mấy chú bần
cố nông ngày xửa ngày xưa nhảy lên đài đấu
tố gí dao vào cổ điạ chủ: Tao có ý kiến góp ý phê bình mày, bóc lột thì phải chết.
Tao giúp đỡ cho mày tiến bộ về tư tưởng nhận thức nghe hông?
Người cộng sản có truyền thống
giáo dục, nuôi ngưòi theo kiểu đại trà như trồng cây, gieo mạ, nuôi chó vậy.
Các cây trồng ra phải đồng loạt nở đều tiến bộ sàn sàn ngang nhau. Cây cao to
quá phải chặt đi vì sợ bóng của nó phủ lên làm còi cọc các cây khác. Mọi con
chó phải giống nhau, cả tiếng sủa cũng
phải giống nhau. Chó việt phải sủa khác với chó Tây, chó Việt Nam phải sủa bẳng
hơi theo theo hơi thở cuả người nuôi, đặc biệt còn biết ăn cứt nữa thì thịt mới
thơm ngon.
Con người cũng vậy, mọi người
ai cũng giống ai, ra đường phải biết gọi
nhau là đồng chí. Viết văn làm thơ theo đề cương. Viết cái gì? Ai phê bình gì phải cúi đầu mà nhận
dù đúng dù sai cũng phải chiụ, không được quyền bảo vệ lý lẽ cuả mình, cấm cãi
lý tranh biện mà sai đường lối quan điểm của đảng. Lý lẽ đúng sai đã có đề
cương cuả ông Trưòng Trinh rồi để đối chiếu. Đảng sẽ tìm ra có đúng đưòng lối
Mác không ? Có viết sai quan điểm giai cấp
không ?
Tôi có làm thơ đểu để cho những
đưá chửi đểu vô học càn bậy mà thôi. Cứ đọc thơ thì biết rõ nó chửi bậy càn rỡ
cái gì rồi, trong thơ nói tất cả, gói ghém tất cả, chứa đựng tất cả cái tư tưởng
đầu gà óc đất sét của bọn hay chửi bậy. Thơ không thể tự làm ra từ cái chẳng có
gì, chẳng có thẳng chửi đểu tất nhiên cũng chẳng có thơ đểu để đáp lại. Cũng là
gieo nhân nào gặt quả ấy mà thôi kêu ca
cái gì nữa? Ai bắt chửi bậy, tuyên truyền chủ nghĩa đểu? Tôi cũng làm nhiều bài
thơ chan chưa tình ngưòi cho những ai đáng làm. Thơ là cuộc đời mà, kể cả thơ đểu
cũng là cuộc đời. Vì đời này lắm đồ giả đồ đểu quá: Tư tưởng đểu, chủ nghĩa đểu,
đạo đức đểu, hàng đểu, tiền đểu, lãnh tụ đểu, con ngưòi đểu, tình yêu đểu
v.v... Cho nên dòng thơ đểu đã ra đời để kịp thời phục vụ xã hội đểu. Điều đó có gì mà lạ?
Riêng đối với Lâm Đại Minh
nói năng dữ tợn quá như quản giáo cai
tù. Tôi định tặng cho Minh bài thơ đểu, nhưng xét lại thôi. Vì thơ là lãnh vực
thiêng liêng cuả trái tim, mình làm thơ như vậy sẽ giết dần cảm hứng sáng tác cứ
nhìn gương ông Tố Hữu, Chế Lan Viên, Xuân Diệu thì biết từ khi theo đảng có viết
được cái quái gì đâu? Toàn chuyện hô hoán đâm chém nhau.
Tôi viết như thế này cũng
coi là viết văn đấy. Vẫn lấy con ngưòi là chủ đích, lấy cái mồm cái tâm điạ của
Minh để viết. Cuối cùng từ một bài văn lại gặt gái ra nhiều bài khác nưã, cũng
vẫn là chuyện con người cả thôi, chuyện cuộc sống và xã hội. Tôi ít viết về
chim muông hoa lá cành vớ vẩn, chí thích lấy con ngưòi làm đề tài. Bài viết này
sẽ lấy tưạ đề:" Lâm Đặng Minh Chửi
Gì?"
5.5.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét