Nguyễn Quốc Bình tôi cũng chả
lạ gì chuyên đánh rắm rong hút thuốc lào vặt, viết phản hồi ba lăng nhăng trên
báo tổ quốc. Hôm nay ông ta viết một bài dài dằng dặc kể lể con cà con kê về
chuyện tướng Nguyễn Cao Kỳ quy thuận triều đình cộng sản, và cứ tấm tắc khen Kỳ
là thức thời, rồi Bình tự cho mình là trí giả cao mình liên tiếp phê phán ông
Bùi Tín.
Bây giờ Bình lại càng hồ đồ
khi đọc bài viết cuả Người Quan Sát. Trí tuệ của Bình qúa kém cỏi. Có thể Bình ở
Việt Nam đưọc nhiều người ca tụng là cây bút chững chạc của báo chí cộng sản.
Nhưng với tôi và rất nhiều những nhân sĩ hải ngoại thì thấy
Bình tỏ ra thiếu bản lãnh, lập luận thiếu logich. Bình chỉ có thể là xứ mù thì
thằng chột làm vua thôi. Tôi cứ nói thẳng mong ông Bình đừng tự ái nhé
Hãy đọc thử xem Bình viết gì
về người quan sát ? Mà người quan sát là ai mà đám cò mồi bạc đầu hói trán này
phải tâng bốc y lên mây xanh nhỉ? Rồi lại dền dứ giả vờ phản đối vài chi tiết
hành tỏi rối lại thổi ống đu đủ. Chắc hẳn là tay trùm sò chóp bu, như bộ trưởng
thông tin tuyên truyền, trưởng ban tuyên huấn trung ương đảng cộng sản gì đó?
Trích: „Tôi thấy
bài viết của Người Quán Sát đưa ra chẳng có gì không đúng cả. Chuyện nhà nước
Việt nam cắt xen và tước bỏ quyền tự do báo chí của người viết ở trong nước,
chuyện lợi dụng tự do quá trớn để viết bậy, nói láo, ăn đứng dựng ngược sao
băng đĩa lậu v.v…ở hải ngoại là điều không ai không nhận thấy duy có điều tác
giả vạch ra nhưng phân tích cho họ thấy cái sai của người cầm bút mà tự sửa.
Bài viết đúng vào dịp kỷ niệm ngày nhà báo Việt nam hay như thế mà còn viết láo
phê phán vô cớ Người Quán Sát. Tôi thấy đó là không nên, đó cũng là bôi đen chứ
còn gì nữa, vạch lá tìm sâu nhưng chẳng thon kêấy gì chỉ thấy mặt lạ của mình
rơi ra mà thôi. Cái mặt lạ của Lu Hà đeo rơi ra lại thấy đó là ông Bùi Tín. Xin
hãy nhặt lấy mà đứng lên đi ông „
Nguyễn Quốc Bình
Bình viết: Chuyện nhà nước
Việt Nam cắt xén và tước bỏ quyền tự do báo chí của ngưòi viết ở trong nước.
Sau đó Bình hạ một caí dấu phẩy và tiếp theo chuyện lợi dụng tự do quá trớn để
viết bậy, nói láo, ăn đứng, dựng ngược sao băng điã lậu v.v... Bình lẫn lộn vô
cùng, Bình gộp những ý kiến lan man của ngưòi quan sát và cả ý kiến phản hồi của
người lấy tên Nguyễn Thị Hoài Thu vào
chung một câu chia ngăn nhau bởi cái dấu phẩy.
Nưả tay bên tay trái câu văn
theo Bình là của Người quan sát. Nhưng thực tế Ngưòi quan sát không hề viết như
ý mà Bình viết: Chuyện nhà nước cắt xén
và tước bỏ quyền tự do báo chí của người viết trong nước. Một câu văn lộn xộn,
cắt xén vẫn có thể cho in đọan còn lại, hoặc cắt xén rồi cấm luôn? Hoặc tước hẳn
quyền tự do báo chí trong phạm vi một bài viết?
Bình không thưà nhận Việt
Nam không hề có tự do ngôn luân báo chí cho những tiếng nói đối lập. Bình tự tiện
gắn một câu rất vớ vẩn của một ngưòi đàn bà lấy tên là Thu trong ý kiến phản hồi
vào vế thứ hai bên phải cái dấu phẩy
Người quan sát không hề đả
sao băng điã lậu. Người quan sát chia bài viết ra thành hai phần:
Phần thứ nhất về tình hình
báo chí trong nước, phần thứ hai ở nước ngoài
Nhưng Quốc Bình cứ lẫn lộn cả
hai phần trong câu mở đầu và chia nhau bới
một cái dấu phẩy.Tôi muốn hỏi Bình có phải là nhà báo chuyên nghiệp không, hay
chỉ là một gã cha ky chú kiết nào đó viết lấy được, chả nhẽ không viết gì?
Tôi đã phân tích rất rõ ràng
từng đoạn văn của ngưòi quan sát, ý đồ, thủ thuật, đánh tráo khái niệm, mập mờ
trắng đen, dương đông kích tây, ngụy tạo, lấp liếm bao chev.v… Tuởng phê nhưng
chẳng phê, tưởng phán nhưng chẳng phán. Một giọng văn chung chung thiếu sức hấp
dẫn , thiếu tính thuyết phục. Đọc chỉ thấy chữ là chữ, chứ không thấy nghĩa và có giá trị thiết
thực gì. Than ôi nó là kết quả bi thương cuả nền báo chí xhcn hậu cộng sản.
4.5.2010 Lu Hà
Cò Mồi Nguyễn quốc Trung
Này Nguyễn quốc Trung hãy
nghe tôi nói:
Chuyện Việt Nam mất nước, mất
đảo, bán rừng, nhượng biển còn kể dài dài. Hết theo Tàu đánh Tây, theo Nga đánh
Mỹ, rồi lại theo Nga xâm chiếm Cam Pu Chia, rồi theo Nga đánh Tàu vân vân và
vân vân. Việt Nam cứ hết đời này đến đời khác kể từ khi ông Hồ Chí Minh xuất hiện
mà trượt dần xuống dốc. Thật ra đám quan lại cộng sản chỉ là con tốt đen, thân
tôi mọi cò mồi cho ngoại bang mà thôi. Thê thảm vô cùng.
Bởi cớ sao? Bởi vì lòng yêu
nước của người Việt Nam bị lạm dụng, bị mất phương hướng, bị quỷ đỏ triệt để lợi
dụng mà gây ra nông nỗi này đây. Cái đó cũng bởi duyên phận người Việt Nam
không may mắn mà thôi, như các nước lân bang trong vùng. Bọn họ đều lấy Mỹ làm
tấm gương mà bảo ban nhau kiến quốc. Chỉ riêng đám lãnh đạo Việt Nam khôn lỏi,
ranh mãnh kiểu đầu gà óc lợn, tưởng theo Nga
theo Tàu đất nước sẽ khá lên.
Ông trời không thương người
Vìệt Nam nên sinh ra nhiều thứ loại bần cố côn đồ yêu quái với cái đầu gà óc đất
sét để cai quản đất nước cả hai miền Nam - Bắc. Những cái đầu gà đó là gòng
giõi nòi giống di truyền mất rồi. Ngoài Bắc có: Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường
Chinh, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí thanh, Lê đức Thọ, Đỗ Mười v.v...Trong
Nam thì có : Ngô Đình Diệm, Nguyễn
Khánh, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Dương Văn Minh vân vân và vân vân.
Cả hai đàn gà thì đàn gà
ngoài Bắc là tệ hại tồi tàn khốn nạn nhất vì đã chọn nhầm đường lối chủ nghĩa.
Đàn gà trong Nam tuy chọn đúng lý tưởng tự do dân chủ nhưng phận gà vẫn là gà
nên cũng cũng chẳng làm nên trò trống gì cho dân cho nước
Ta cũng chả lạ gì khi con gà
rù Nguyễn Quốc Trung viết thì con gà Nguyễn Trung Chính gật gù cục te cục tác
khen hay. Quốc Trung, Trung Chính có phải là từ một người không? Cái trò lá mặt
vừa vuốt vưà ve. Vìết bài rồi lấy tên khác tự khen, viết bài lấy tên khác tự chửi
vẫn là thủ đoạn quen thuộc của các cô chú cò mồi cộng sản
Trích: „Hiểu về Mỹ và quan hệ
với Mỹ như thế nào cho đúng?“
Trung ra vẻ hiền nhân thông thái muốn dạy thiên hạ. Trung
tự coi mình như là chuyên gia Hoa Kỳ học,
giống như cô giáo sư rởm Đỗ Ngọc Bích gì đó du học ở Mỹ?
Trích: „Nhiều người Việt ở
nước ngoài vẫn có tư tưởng mê tín Mỹ và cho rằng cần phải có Mỹ mới nâng vực được
kinh tế Việt nam và cần phải có Mỹ mới bảo vệ được chủ quyền đảo biển.“
Người Việt ở nước ngoài, họ chẳng mê tín Mỹ,
sùng bái Mỹ đâu như Trung tưởng, nhưng họ tin tưởng Mỹ không có dã tâm thâm độc
giết hàng triệu người một cách vô lý như cộng sản Nga Tàu . 100 triệu mạng
ngưòi còn ít à? Mà tại sao Trung vẫn khảng
định chỉ có người Việt ở nước ngoài? Còn người trong nước vì bị đàn áp, thông
tin bưng bít nên họ không tin Mỹ tử tế hơn Nga và Tàu? Giọng luỡi cuả cái đầu
gà chỉ kêu to trong nước như Trung mới có dịp phô trương , đắt khách ngồi nghe?
Trích: „ Đây là sự trông chờ
vào bên ngoài hão huyền mà không bist tự nghĩ vào nội lực của chính mình. Còn
quan hệ Mỹ Việt chỉ có lợi cho cả hai phía chứ không phải một bên nào, nhưng cần
hiểu Mỹ cần Việt nam cũng như Việt nam cần quan hệ với Mỹ nhưng chơi với Mỹ thì
phải biết là họ thực dụng và hay bỏ rơi đồng minh lúc hoạn nạn, thậm chí quay mặt
đi khi khi không còn thấy tác dụng nữa “
Đã bán nước cho người ta, đã
ký kết thành văn bản rồi thì tự nghĩ vào nội lực cuả chính mình cái con khỉ gì?
Quan hệ với Mỹ chỉ là trò khôn vặt, xin ăn và có lợi về mậu dịch mà thôi thì
nói làm gì? Thân phận đầu gà làm sao hiểu được ý đồ chiến lược, an ninh, hòa
bình toàn cầu của Mỹ. Chỉ giỏi tham ô mắc ngoặc như Thiệu, Kỳ, Khiêm v.v...Bây
giờ còn xót ông chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh cũng mang ra đây đẻ khoe mẽ
Trích: „Khó mà trông chờ
vào người Mỹ
Ảnh: Ông Nguyễn Hữu Hạnh
từng giữ chức
Phụ tá Tổng tham mưu
trưởng VNCH
Chuẩn tướng Nguyễn Hữu
Hạnh, 87 tuổi, nguyên Phụ tá Tổng tham mưu trưởng quân lực Việt Nam
Cộng Hòa, là một trong số 16 nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất của
miền Nam còn ở lại khi Sài Gòn thất thủ tháng 4/1975.
Từ sau khi kết thúc
chiến tranh, ông sống ở trong nước và sinh hoạt Mặt trận Tổ quốc „
Cái ông phản tướng này sao
mà sống dai vậy? 87 tuổi thì cũng chỉ là: Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục. Càng sống
dai càng thêm nhục mà thôi. Ông ấy thì biết cái quái gì mà bàn với chả luận. Con
gà rù trong mặt trận tổ quốc Việt Nam thì cứ cục cục trong chuồng mà mổ thóc.
Cái lão gà rù hết hơi tăm tối theo đóm ăn tàn này tốt hơn để lão yên đừng bóp cổ
lão gáy lên nữa cho ai nghe?
Trích: „Đài BBC đã nói
chuyện với Chuẩn tướng Hạnh về vai trò của người Mỹ ở miền Nam
Việt Nam:
Ông Nguyễn Hữu Hạnh:
Pháp đã ở Việt Nam 100 năm. Pháp đi sau Hiệp định Genève thì Mỹ lại
nhảy vô.
Tôi nói thật, trong tất
cả các đời tổng thống miền Nam Việt Nam, ai mà Mỹ không ưa thì người
ấy bị hất đổ ngay. Ở miền Nam này, đã xảy ra không biết bao nhiêu
cuộc đảo chánh – mười mấy lần chứ có ít đâu ”
Vì là thân phận con gà, trí
tuệ kém cỏi chỉ giỏi tham ô, hối lộ cả nút nên Mỹ nó chẳng ưa là phải. Cái truyện
làm thịt gà, cắt tiết gà thay con đầu
đàn là do quyền người nuôi. Họ bỏ tiền ra nuôi gà thì cũng phải tiền nào cuả ấy
chứ? Những con gà rù không xứng đáng tất nhiên bị loại. Mỹ thực dụng chuộng
tài, nên không ưa những con gà rù mào đỏ Mác Lê hay cam chịu phản phúc như Hạnh.
Đảo chính mười mấy lần có ít đâu? Khốn nạn cả cho Mỹ chọn nhầm đàn gà. Nên
chính sách miền Nam cuả Mỹ cứ như gà mắc tóc. Thà bỏ quách đi còn hơn, đầu gà
khó mà khôn, có trí hơn người được.
Trích: „Tụi tôi trong quân
đội, học ở Mỹ, học tiếng Mỹ, đi thăm Mỹ… đủ hết. Rồi tụi tôi cũng
có nhiều bạn Mỹ rất tốt bụng, nhưng với Mỹ thì tôi vẫn không có
bằng lòng. Thậm chí lần đi thăm đại bản doanh Cục Tình báo Trung ương
(CIA) bên đó, thấy sợ hơn là thấy thích “
Loại người trở cờ đón gió
như Hạnh không hiểu sao lại có cơ may làm trợ lý cho bộ tổng tham mưu? Được cộng
sản gài vào từ bao giờ?
Hạnh là chuẩn tướng quân đội
miền Nam cộng hoà hay là đồng chí Hạnh có tuổi đảng thâm niên của đảng cộng sản?
Nên ông Trung đừng mang con gà rù chuẩn tướng ra để doạ thiên hạ nhé.
Trích: „Người Mỹ họ có
đường lối của họ: đó là họ phải nắm chỉ huy ở miền Nam này. Họ
chỉ huy trong mọi lĩnh vực, từ chính trị, kinh tế tới ngoại giao… Mỹ
nắm hết. Rồi chính Mỹ đã bỏ miền Nam Việt Nam.
BBC: Thưa ông, một thế hệ
người Việt Nam cảm thấy rằng họ bị Mỹ phản bội và bỏ rơi. Họ sẽ
nghĩ thế nào khi chứng kiến nỗ lực của Chính phủ Việt Nam hiện tại
trong quá trình thúc đẩy quan hệ với Hoa Kỳ? “
Mỹ nó không ngu, nó nắm hết
vì tiền nó bỏ ra. Nó biết bọn tướng tá miền Nam phần lớn ăn hại, tham nhũng, vợ
con họ hàng, bạn bè có tính hay nhờ vả. Nó thừa hiểu câu nói của nguời VN: Một
ngưòi làm quan , cả họ được nhờ.
Trích: „Ông Nguyễn Hữu
Hạnh: Hiện tại Việt Nam đang cố gắng thúc đẩy quan hệ với tất cả
các nước trên thế giới, nhất là các nước lớn như Trung Quốc, Nga,
Mỹ… Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đang cố gắng làm thế nào để hòa
hợp với tất cả các nước „
Cái trò bán nước cung phụng
cho bố Tàu, bây giờ còn muốn bắt cá 3, 4 tay để thủ lợi. Ai còn lạ gì cái tính
khôn vặt của cs? Ông Hạnh nên yên thân mà ở trong mặt trận tổ quốc.Thôi đừng lo
chuyện nước nhà nữa nên học ngưòi Mỹ cụ thể thực dụng là sắm cho mình cái quan
tài kha khá vào và chọn miếng đất nào cao ráo sạch sẽ mà yên nghỉ. Chỗ nào kín
đáo một chút không thiên hạ nó đái nó iả lên mồ mả mà tội cho cụ chuẩn tướng Hạnh.
Trích: „Tôi nghĩ, tôi
chẳng có ước muốn gì cao hơn là làm sao để Việt Nam hòa nhập thế
giới một cách tốt đẹp.
BBC: Có ý kiệ́n cho rằng
hiện nay, trong các vấn đề nóng thí dụ như bảo vệ biển đảo Việt Nam
trước đe dọa của ngoại bang, thì Việt Nam phải dựa vào Hoa Kỳ, vào
trợ giúp của Hoa Kỳ. Liệu suy nghĩ đó có khả thi không, thưa ông “
Cái đài BBC này cũng lẩm cẩm
dở hơi. Đi phóng vấn một hàng tướng, trình độ kém cỏi không hơn cái đầu gà, hỏi
mãi cũng bằng thừa . Các vị có biết không?
Trích: „Ông Nguyễn Hữu
Hạnh: Mỹ cũng chỉ là một nước, một quốc gia có thể liên quan trong
chủ đề này thôi.
Cần phải xem lại lịch
sử cái thời mà chính quyền Nguyễn Văn Thiệu làm mất Hoàng Sa (1974).
Mỹ cũng ở đó, mà có giúp gì không? Chính quyền Nguyễn Văn Thiệu
đánh nhau với Trung Quốc rồi để mất đảo là như thế nào, vai trò các
nước ra sao, phải xem lại.“
Ông gà rù này lại xuyên tạc
lịch sử rồi. Mỹ không giúp Thiệu có nỗi khổ riêng cuả Mỹ. Vì chiến lược an ninh
hoà bình toàn cầu như Mỹ đã thoả thuận với Tàu. Mục tiêu là hạ thủ bằng được
con gấu Bắc Cực. Đến bây gìờ ông Hạnh vẫn còn u mê chưa hiểu: Cuộc chiến tranh
Việt Nam thực chất là cuộc chiến cuả Tàu với Mỹ. Việt Nam còn được thêm con đười
ươi, con gấu bắc cực vì cái chủ nghĩa mù mờ gì đó mà hao tiền tốn của tiếp tay
csvn. Nên Mỹ đã coi đó là công việc bảo vệ chủ quyền cuả ông Thiệu và của Bắc cộng.
Cái đáng trách là Bắc cộng sao lại trách Mỹ. Trường Sa, Hoàng Sa cũng là cuả Bắc
cộng mà. Việc trong nhà còn dửng dưng, hàng xóm ai thèm mua dây vào cho nặng bụng?
Trích: „Tranh chấp biển
đảo là vấn đề phức tạp, liên quan tới nhiều quốc gia. Biển Đông
chẳng phải của riêng nước nào, nhiều nước đều liên quan (chủ quyền).
Trông chờ một nước giúp
mình thì chắc không phải dễ. Đây là cả một quá trình tranh đấu của
nhiều nước.
(trích báo đài BBC tiếng Việt
đăng ngày 10 tháng 5 năm 20100 “
Nguyễn Quốc Trung
Không hiểu cái ông Nguyễn Quốc
Trung huyên thuyên như vậy để làm gì? Bảo cho đảng bán nước à? Bán nưóc thì đằng
nào cũng bán rồi. Cái đáng nói: nếu là ngưòi có lương tâm liêm sỉ thì đừng có
viết lách lếu láo ra đây? Bài này may ra ở VN sẽ được tán thưởng. Một xã hội một
nhà nước do những cái đầu gà làm lãnh đạo, nên có những hệ lụy như vậy là phải.
10.5.2010 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét