Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

DẮT DÍU NHAU LÒE BỊP DÂN VIỆT NAM TÔN THỜ ĐẢNG CỘNG



Trịnh Công Sơn Và Ngô Xuân Diệu Hai Thiên Tài Cóc Ghẻi Gương Sáng Tác Của Trúc Hồ Và Nam Lộc Ngày Nay Để Bịp Bợm Người Việt Nam

 



Tôi muốn nói thẳng ra một cách công khai đàng hoàng trước công luận. Theo tôi đảng cộng sản Việt Nam có ý đồ dùng hai tên việt cộng là nhà thơ nhạc sĩ trong chính sách hủ hóa nhồi sọ ngu dân, phục vụ cho mưu đồ chiến lược Hán hóa của họ.

Điển hình chúng cố thổi phồng hai tên Diệu và tên Sơn là thiên tài gì đó.




Tên việt cộng Ngô Xuân Diệu tôi đã đọc thơ hắn, chán vô cùng vì tối nghĩa. Vì y hay thung ý

t trong thơ Pháp mà không chịu đng não suy tư ra. Trong các nhà thơ Việt Nam tôi thưà nhận tài năng và tình cảm chân thành cuả các ông Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử, Hồ Dzech, Vũ Hoàng Chương và một số vị khác. Thường thường thơ các vị này tôi cố nhẩm thuộc lòng rồi hôm sau quên béng đi cũng chẳng sao, vì tôi nguỡng mộ mà muốc đọc đi đọc lại. Riêng Ngô Xuân Diệu tôi chỉ đọc một lượt cho hết vì muốn tìm hiểu tài năng cảm hứng cuả y. Nhưng tôi chỉ ưng có mấy câu như: Làm thi sĩ nghiã là ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây … Còn toàn bộ tôi muốn ném tất cả ngay vào sọt rác vì tối nghiã đơn điệu vô cùng. Chính Ngô Xuân Diệu lại tự đốt đi những bài thơ con cóc vô nghiã đó, vì bị đảng phê bình. Như vậy coi như không tính nưã là có những bài thơ này, vì tự Xuân Diệu đã hoá tro, thành hàng mã tất cả. Nhưng ở miền Nam vẫn mang ra giảng dạy cho học sinh thời đệ nhất đệ nhị cộng hoà? Riêng nhà thơ Bùi Giáng thì mắng thẳng cẳng: Mẹ cái thằng Diệu chỉ được cái viết láo. Theo tôi Xuân Diệu trở thành người không biết làm thơ, vì vẻn vẹn có hơn trăm bài làm trước năm 1945 thì lại tự đốt đi? Bây giờ không thể nhổ đi lại liếm lại vinh danh Xuân Diệu là nhà thơ cuả dân tộc mà chính đảng và Xuân Diệu đã từ bỏ phỉ nhổ những bài thơ đó. Không ai vinh danh những bãi nước bọt mà tự chính mình đã nhổ ra.



Chui Vào Túi Ta



Cuộc tranh đấu cam go sống mái

Được bác Hồ te tái đến thăm

Bác ăn rồi bác lại nằm

Bác khuyên chúng cháu băm vằm dân ra



Chúng con nguyện thành ma quỷ đỏ

Bước theo chân lãnh chúa diệt nòi

Mác Lê chủ nghĩa tanh hôi

Cùng Mao Xáng Xế trọn đời thủy chung



Thành chó sói bần cùng dân chúng

Lột xác mình theo đảng cướp ăn

Xá gì hai chữ việt gian

Thiên đàng bong bóng lường gàn tiến lên



Quyết bán nước làm tên xung kích

Nắm tay thề vở kịch đại đồng

Miền Nam giải phóng tấn công

Hòa bình thế giới cờ hồng tung bay



Làm nô bút cáo cầy chó má

Mẹ thằng Thu Bố Hạ sinh tao

Trường Chinh cuốc mả đào mồ

Bất lương đểu cáng côn đồ sổ thơ



Hãy giết nữa thân trào máu đổ

Cùng Lan Viên Tố Hữu hắc nô

Sát nhân xây dựng cơ đồ

Lợi quyền ắt hẳn chui vào túi ta



cảm tác từ hai câu thơ của Xuân Diệu:

“ Mỗi lần tranh đấu gay go

Chúng con lại được bác Hồ tới thăm “



2.7.2013 Lu Hà




Việt Gian Gà Nòi



Làm sao hiểu được chữ yêu

Như ông phỗng Diệu đìu hiu một mình

Tấm thân trơ trọi năm canh

Đàn bà chẳng có như cành củi khô



Tối ngày ông chỉ vẩn vơ

Thơ thơ thẩn thẩn vật vờ em ơi!

Thoảng mùi khăm khẳm mồ hôi

Râu ria lông lá đười ươi hiện hình



Mấy chàng lực lưỡng vây quanh

Đồng tình luyến ái ruồi xanh tủi sầu

Linh hồn vùi dưới chân cầu

Hai con cẩu đực lầu bầu lang bang



Thơ tình chỉ tổ bẽ bàng

Xem quan thái giám khẽ khàng ái ân...

Mần nhau tứ túc tay chân

Sùi bong bóng nước mấy vần thơ chua



Yêu cho bọt mép trào ra

Kià Ngô Xuân Diệu gật gù bún riêu

Ai ra hàng điếu hàng niêu

Cột cờ hàng mã tiêu điều hoàng hôn



Thơ tình chi nưã cho buồn

Bê đê đồng bóng chui luồn đó đây

Từ ngày có đảng cầm tay

Chỉ đường vạch lối càng say mùi tần



Húng lìu nhưạ mận chó săn

Bán trôn nuôi miệng việt gian gà nòi...?



25.1.2012 Lu Hà









Trận Gió Thu *



Hoài công tìm mãi ở đâu xa

Thanh thoát hương rơi rụng bốn muà

Tố lan bạch diệp khoe màu sắc

Hữu ích vì ai một giấc mơ ?....



Xuân đến xuân đi xuân lại qua

Diệu còn mê dại áng xuân thu

Chế ngự tâm hồn bao kẻ khát

Lan hương hồng bạch dụi tàn thơ



Viên mãn gì đâu trận gió thu

Những oan nghiệp chướng cuả ngày xưa

Con thuyền chiếc bách theo dòng nước

Cóc nhái nhảy lênđ mộng mơ



Thơ phú tình tang một bóng ma

Đã qua giấc ngủ nhuộm tinh cầu

Lỗi con khỉ độc làm ông tổ

Thời thế Đông Âu trận gió muà !

* Hoài Thanh T
Hu Xuân Diu Chế Lan Viên Nhng Con Cóc Thơ Đã Li Thi.
2008 Lu Hà







Bóng Ma Thơ



Khen khéo cho thơm cái sự đời

Cũng thơ cũng phú cũng như ai

Tham ăn khối kẻ ra hàng bún

Thịt chó chả quay vẫn nặng mùi...?



Gọi là hoàng tử có mừng không?

Đệ nhất bắc Hà chỉ có ông

Thiên hạ vùi đầu say rượu máu

Theo chân Tố Hữu để nhai xương



Sấm sét aí tình được mấy chiêu

Mấy ai đã được hưởng tình yêu

Nên ông tự đắc thơ hay quá

Cho kẻ tiểu nhân phải sụt sùi



Hoàng tử sao ông không lấy vợ

Tránh xa né tránh lũ đàn bà

Ông mê say đắm nào ai nhỉ

Nên thơ ông viết cứ lờ mờ



Hồn thơ thì phải nén trong lòng

Chớ có âu sầu như Hữu Loan

Than thở lâm ly đừng Nguyễn Bính

Như con chim nhốt ở trong lồng



Thiên hạ u mê được mấy chương

Hoàng thân tình ái ngưạ giong cương

Thơ say túy lúy mùi tương ốc

Thịt chó rau dăm với chaó lòng



Chúng sợ hồn thơ quá mặn nồng

Cản lòng chiến sỹ lúc xung phong

Trên đường ra trận đeo thù hận

Giai cấp tiên phong nhuộm máu hồng



Đảng tính bao trùm độc bá vuơng?

Vợ chồng cha mẹ chẳng yêu thương

Thi đua mạng sống cùng dâng hiến

Thân xác học trò buổi nhiễu nhương



Tính toán lưu manh đủ lắm rồi

Nhân văn giai phẩm cảnh sầu bi

Tuyên dương thi sĩ hồn ma quỷ

Cốt cán trung thành dễ mấy ai?



Trong đám cai thơ nổi một ông

Quyền hành thống trị khối văn chương

Tiếng tăm lừng lẫy mùi tôm mắm

Thơ thét oai hùng khắp bốn phương



Bầm ơi, sai bét cả gieo vần

Tủn mủn vài dòng cũng nổi gân

Bằng trắc rối mù trong nắng hạ

Mặt trời uế xú lụy muôn dân



Có người còn chẳng biết làm thơ

Ấm ớ ậm ờ thớt mặt ra

Kiêu hãnh tự hào đòi bá nghiệp

Sổ thơ người khác nhận vơ vào...



Thơ tớ thường thường cũng kém thôi

Tấm lòng trang trải với trần ai

Chẳng như bao kẻ tâm hồn rỗng

Súng đạn dùi cui nhất sử thi



Bao chuyện hận thù ghét kẻ tài

Tuyệt đường kinh tế hết sinh nhai

Hữu Loan cơ cực đời đau khổ

Dao cạo Trần Dần phọt máu tươi



Thơ ơi, thơ nhục chẳng làm sao

Nghe lũ văn nô dỏng tiếng ca

Thi sỹ chính danh đều chết sạch

Thơ tan trong máu lẫn bùn nhơ



Tiến Duật nổi lên hô thật to

Phượng hoàng chống Mỹ suối reo ca

Dăm bài phá luật con chim gáy

Viện sỹ hàn lâm nhất nước nhà



Thời buổi bây giờ thơ với phú

Buôn gian bán chữ bốc thơm nhau

Việt Nam bế tắc đường văn hoá

Chợ bán thơ chen mộng chữ giàu



Thơ khổ làm sao thơ với thơ

Viết nhăng viết cuội cứ lơ mơ

Gieo vần bằng trắc không tuân thủ

Lếu láo vài câu cứ viết bưà



Đời thuở nhà ai thơ giống văn

Cua ngang cóc nhảy loạn nhân luân

Vài thằng mọt bút tranh nhau xới

Cách mạng hồn thơ tẩy não dân



Nguyễn Trãi Bỉnh Khiêm chết đã lâu

Nguyễn Du Nguyễn Khuyến cũng là ma

Bực mình đạp vỡ quan tài dậy

Quắc mắt dựng râu Tiến Duật đâu?



Có lẽ là do chủ nghĩa Mác

Xui khôn xúi dại với bày đàn

Trở về thiên cổ thời hang hốc

Rừng thẳm tuyết dày vượn hú vang



Thơ phú văn chương buổi thụt lùi

Ngày càng đơn giản chẳng cầu kỳ

Không cần ngẫm nghĩ suy tư nữa

Mác đã lo xa hết cả rồi…



Vật chất sinh ra đời khốn nạn

Tranh nhau bổng lộc với quyền hành

Nhân tài khánh kiệt dìm nhân sỹ

Kéo bè độc đảng haị dân lành



Các nước văn minh đều thế cả

Biết chê biết nhận thấm dừ đòn

Truyền hình báo chí gây công luận

Trí tuệ con người mới khá hơn



Nhìn lại Việt Nam tớ thấy buồn

Lúc nào cũng sợ vạ vào thân

Sinh ra quen thói đời tâng bốc

Trán thấp ngồi ngang đức thánh Trần



Đua chen báo chí theo lề phải

Một thế kỷ qua hận quá nhiều

Nhồi nhét vào đầu bao thế hệ

Bao giờ rửa sạch hết ôi thiu?



Thân tớ sinh ra cũng thiệt thòi

Đầu thai nhầm phải cõi trần ai

Cho nên đời tớ đầy đau khổ

Đi khắp hoàn cầu tổ quốc ai?



Nay tớ làm thơ kể chuyện đời

Tự do thơ phú tấm lòng ngay

Hồn người Việt quốc cao lồng lộng

Lệ đổ trào dâng đứng dưới trời



Khen mãi bốc nhau cũng đủ rồi

Bây giờ ngược laị tớ chê bai

Tư duy trí tuệ là như thế

Trong cõi luân hồi biến đổi thay !



4.4.2008 Lu Hà



Hoàng Tử Ái Tình



Đứt duyên hạ giới một đường tơ

Luyến aí tình chàng nửa gió mưa

Có lẽ dương trần vương nghiệp chướng

Đưa ma hoàng tử nhớ chiều thơ .



Thiên hạ họ mê say đắm ông

Mà tôi ngao ngán mới buồn không

Trái tim chẳng thuận lòng thi sĩ

Đặt bút xin đừng chớ bẻ cong .



Ai dám chắc rằng yêu thiết tha

Tình trường ân ái suốt canh thâu

Hay là mượn bút mua danh hão

Thuyền nặng trăng suông một chuyến đò ?



Chẳng nhẽ kiếp người chẳng có thơ

Ngợi ca nam nữ mối tình đầu

Sống bằng chỉ thị và văn bản

Khẩu hiệu tuyên truyền nâng cõi mơ ?



Hoàng tử như ông một mảnh thơ

Nhạt như nước ốc mặn như dưa

Cay như giềng mẻ chua mùi dấm

Chẳng có yêu thương chẳng mặn mà...



Ông ghét Hữu Loan Hàn Mạc Tử

Tình người như thể giấc chiêm bao

Thương yêu ông bảo: loài tư sản

Thối cả lòng ai cơn gió mưa...



Thoang thoảng hoa nhài chỉ có ông

Hồn thơ tinh khiết sạch vô trùng

Chiều mưa Hà nội đường lai láng

Thịt chó rượu say vẽ chủ trương



Bê đê ơi hỡi chàng đâu tá

Thiếu một hồn thơ trái đất buồn

Lai sinh xin chớ đừng lai vãng

Kẻo nhỡ giống nòi tuyệt tử tôn



Tôi chẳng buồn đâu nếu vắng ông

Cho đời nhẹ bớt nỗi kiêu căng

Thơ văn như thế đòi vương miện

Một nén hương thưà kính viếng ông!



2008 Lu Hà





Mộng Ghi Văn Miếu



Xuân động đầu muà nỗi ngóng mong

Diệu càng mê mẩn tháng ngày trông

Đồng duyên luyến ái nàng thơ cóc

Tính chẳng tròn năm tấm mộng vàng



Luyến ái tình chàng vẫn ngẩn ngơ

Ái ân chẳng trọn tháng ngày mơ

Hoàng hôn lững thững ra hàng bún

Tử tuyệt giống nòi khóc bố Thu?



Mộng mơ thi sĩ vào Văn Miếu

Du khách cầu xin một quả rơi

Loạn cả dương trần loài ếch nhái

Tình như nước ốc nhạt như vôi



Tuyệt thế giai nhân một mảng thơ

Tử tôn nòi giống chúng ngâm nga

Vô tiền khoáng hậu mong thành đạt

Đạo đức vô loài xã hội ma



Thế giới bàng hoàng trận gió Âu

Kỷ nguyên hy vọng đã sang màu

Việt Nam văn sĩ còn chen chúc

Thơ thẩn kià ai vẫn ngẩn ngơ ?



Tuỉ hờn vong bản lũ đười ươi

Nhục nhã sao cho một kiếp đời

Mãi quốc cầu vinh đầy tội lỗi

Sao đành nhắm mắt để đời trôi ? ? ?



Xuân Diệu Đồng Tính Luyến Ái  Hoàng Tử Mộng Du Loạn Tình Tuyệt Tử Vô Đạo Thế Kỷ Việt Thơ Tủi Nhục Mãi Sao?

2008 Lu Hà









Mượn Tiếng Thi Nhân



Mượn tiếng thi nhân Diu viết thơ

Một mình ôm ấp tấm thân trơ

Nghe theo lời đảng gieo hoang tưởng

Chi bộ phân công mất tự do



Mượn gió bẻ măng chàng thét to

Tình yêu đảng bác mộng hung đồ

Thương nhau xin chớ quên công vụ

Ủy mị là theo lũ thối tha



Thơ văn nhạt nhẽo suối tuôn mưa

Hoàng tử làm thơ thật thế sao ?

Cổ động tuyên truyền theo chỉ thị

Chủ trương tuyên huấn duyệt văn nô



Thiên hạ đui mù mãi thế sao?

Tình người chẳng có vắt ra thơ

Lưà bao bạn trẻ tranh nhau đọc

Văn Miếu mộng mơ hàng chữ to...



Lời vàng chân thật nhắn cho ai

Chẳng phải phô danh ngạo nghễ gì

Văn bút phải đâu quyền độc chiếm

Tình người muôn thuở dễ ai hay?



Tôi muốn nhắn ai tới cửu trùng

Mịt mù tăm tối ngọn cờ hồng

Bởi loài ma quỷ đưa đường lối

Dẫn dắt thanh niên xuống điạ đàng



Tôi viết ra đây nỗi chán chường

Hỡi chàng Hoàng tử tiệt sinh trùng

Nhà thương áo trắng mùi cồn thuốc

Màu trắng say xưa chẳng dõi dòng…



Mộng ghi văn miếu hãy quên đi

Tình ái phải đâu ở chốn này

Chiêu thức thơ tình đâu phải lối

Duyên tình mệnh bạc mộng cuồng si!



2008 Lu Hà.







Tên thứ hai là Trịnh Công Sơn mật vụ chuyên nghiệp với hàm thiếu tá nhưng không được vào đảng vì nghe nói tướng Giáp ngăn cản?

Tôi đã nghe toàn bộ sáng tác của y là 249 bài hát và cảm tác ra 385 bài thơ để mắng y. Tôi xin có ý kiến đây là những bài hát phục vụ cho mục đích tâm lý chiến hòng làm thối chí quân đội cộng hoà, nội dung mơ hồ tối nghiã vô cùng nhưng nhạc điệu rất du dương ảo não. Ý đồ cuả đảng chỉ cần tuyên truyền là chính.



Thanh niên miền Nam nhiều người không hiểu nghiã và ý đồ cuả bài hát, chỉ thấy nó mủi lòng toàn bàn về chuyện chết chóc nghe rất buồn thảm và họ tưởng là hay cho đến ngày nay vẫn còn tôn thờ nó.



Tôi cũng đọc một bài văn cuả tên mật vụ này bàn về người mẹ và tình yêu với cô Diễm gì đó, dù chỉ là tình yêu đơn phương nhưng giọng văn lộn xộn, đầy mâu thuẫn ú ớ chả ra thế nào cả. Theo tôi là hắn không biết viết văn, lập luận thiếu chặt chẽ mơ hồ chả biết hắn muốn nói gì? Cứ như là ngã say rượu nói lảm nhảm. Tôi đọc lướt qua và coi như là văn rác rưởi không để lại ấn tượng gì



Nói về văn theo tôi chưa biết chừng văn rác rưởi, ngôn ngữ đại chúng với lối viết ngộ nghĩnh ba que Chí Phèo có khi lại dễ câu khách hơn vì số đông rất thích đọc. Nhưng tác phẩm văn chương tuyệt tác ở tầm trí tuệ cao lại chẳng ai mua?



Vậy đã viết văn hay làm thơ mà còn nghĩ đến đồng tiền viết ra cốt bán chạy, câu khách là một ý nghĩ không lương thiện.



Tôi làm thơ và viết văn có bao giờ tính đến chuyện in để bán đâu. Nhiều người khuyên tôi in, như anh Thanh Hoàng là nhà thơ bảo: Chú in thơ đi, anh về hưu nghèo lắm cũng ủng hộ chú 300 dollar.



Tôi làm thơ là cái thú vui đau thương, làm được bài nào gửi lên mạng luôn. Tôi biết: nếu mình chỉ chăm bẵm việc in sẽ tự kìm hãm sự sáng tạo cuả mình. Mục đích cuả mình có phải vì cái danh hão huyền và tiền bạc đâu? Tôi oán hận cuộc đời này lắm và tôi cũng vì tình yêu và oán trách mà viết ra thôi. Mà in ra chắc ai mua vưà tốn tiền lỗ vốn mà mang nợ vào thân. Cuộc đời mình bao nhiêu cay đắng và trước mắt thấy cảnh đất nước dân tộc lầm than mà mình chả viết lách cái quái gì kể về nỗi đau cuả nhân tình thế thái thì mình sinh ra để làm cái thứ loại gì? Mình có khả năng viết sao lại ngồi im?



Vật chất thì mình cũng dùng đủ, thà nghèo nhưng nhàn hạ, vô tư . Cái ăn miếng uống thì muà nào thứ ấy, xe cộ đi lại cũng như mọi người, còn tham lam vật chất để làm gì? Giá như có xây được cái nhà cũng không phải là hạnh phúc, sau này chết đi con cái chúng nó lại tranh nhau. Thà rằng chả để lại cuả cải gì hết, con cái nó phải tự lực cánh sinh thì chúng nó mới khá được. Đó là cách suy nghĩ cuả riêng tôi người ít nhiều có tâm hồn thơ văn muốn được chia sẻ tâm tình với các bạn trong trang báo tổ quốc.





Mẹo Ngu Dân



Đảng cộng sản gian ngoan trí trá

Dùng Công Sơn Xuân Diệu ngu dân

Thơ ca tối nghiã cù lần

Trí Phèo thị Nở hân hoan reo hò…



Ngô Xuân Diệu làm thơ con cóc

Rồi đốt đi thề trước đảng kỳ

Từ nay vĩnh biệt chia ly

Giã từ hối cải chai lỳ việt gian…



Hồ Chí Mít thánh thần vạn tuế

Nhạc sĩ quèn rên rỉ Diễm ơi!

Theo bầy khỉ tổ đười ươi

Bê đê đồng bóng lả lơi phấn nồng



Cơn mưa máu đỏ hồng phố xá

Đường Mác Lê chan chưá tâm can

Phải đâu hoa phượng tuôn tràn

Rơi trên đại lộ nồng nàn thiết tha…



Hay triết lý mơ hồ cóc nhái

Một tình yêu vô lối yêu ma

Viết văn lộn xộn mịt mù

Đánh lưà tuổi trẻ chìm sâu cơ đồ



Tên mật vụ vịt vờ non nỉ

Bằng lời ca nhạc điệu thương đau

Nản lòng chiến sĩ cộng hoà

Để quân Bắc cộng bất ngờ giết dân…



Xuân sáu tám máu tràn thảm khốc

Thằng Sơn hâm bán nước hại dân

Võ Nguyên Giáp cũng cản ngăn

Chớ tin thằng ấy chó săn mấy đời…



Đảng lợi dụng còi mồi viết nhạc

Bán linh hồn lợi lộc gì đâu

Cho đi sang tận Nga Xô

Ngồi chơi xơi nước hầu bà Kiệt vui…



Ôi, nhục nhã chôn vùi sự nghiệp

Chút tài năng chắt bóp não tâm

Chổi cùn rế rách âm thầm

Nghiã trang mơ mộng mưa dầm đái khai…



Đặt tên phố chơi bài tháu cáy

Thần tượng hô quen thói lưu manh

Ba Đình giữ xác Chí Minh

Còn thêm họ Trịnh ruồi xanh hãi hùng



Ta đâu phải ghen tuông đố kỵ

Mà thực lòng muốn nói ra thôi

Công Sơn Xuân Diệu lạc loài

Tài năng gì chúng thói đời điêu ngoa.



8.4.2012 Lu Hà



Lời Võ Trang: "Mưa Hồng” là để chỉ cảnh hoa phượng rơi trên đại lộ Lê lợi ở Huế?"



Thưa anh Võ Trang! Theo tôi trong cái đầu mật vụ việt gian cho cộng sản thằng Sơn nó nghĩ đến cơn mưa cách mạng cờ đỏ buá liềm, những cuộc mưa máu không những chỉ tràn ngập khắp Việt Nam mà còn cả quả điạ cầu. Chúng ta là người lương thiện tâm hồn trong sáng thanh bạch thì còn liên tưởng đến cánh hoa phượng chứ thằng Sơn nó rất ngại nói toạc ra cái bản chất chó săn cuả nó, nó rất ngại giải thích công khai. Nhưng các ông Kiệt, Mười gì đó hỏi, thì nó sẽ giải thích để nịnh bợ ý nghiã cuả chữ " mưa hồng" mà hơn 3 thập kỷ nay anh cứ phân vân cuối cùng lại suy đoán ra màu đỏ cuả hoa phượng.



Hiểu được cái bụng tiểu nhân và lập luận ngô khoai cuả nó khi viết văn cũng như nội dung những bài hát vô nghiã cuả thằng Sơn tôi hy vọng nhiều các bạn văn nghệ sĩ chống cộng sáng suốt ở hải ngoại, những người có trí tuệ tài năng thơ phú văn chương vào bậc thày cuả thằng Sơn cho ý kiến, chứ nghe bọn văn nghệ sĩ cộng sản là đồng chí thằng Sơn nó giải thích thì không ổn đâu anh Võ Trang ạ. Cám ơn bài viết và còn đăng ảnh thằng Sơn nưã để tạo cảm hứng cho tôi làm thơ.




Tép Riu Mắm Tôm

cảm tác khi nhìn ảnh



Ai như thằng Trịnh mắm tôm

Tâm hồn cặn bã lom khom dở trò

Cái nghề chỉ điểm côn đồ

Còn kiêm nhạc sĩ hát hò ngu ngơ



Lưà bao bạn trẻ ngây thơ

Tình tang đẫm máu dật dờ bóng ma

Mậu xuân sáu tám đỏ màu

Ngổn ngang xác chết đầu trâu mặt bò



Lên đài vội vã bi bô

Chí Phèo thị Nở hoan hô reo hò

Xa tăng đại bác giặc Hồ

Giết người vô tội cơ đồ ngả nghiêng



Diễm xưa bàn luận chập cheng

Dở ngô dở ngọng củ riềng bê đê

Xuất tinh hốc hác ê chề

Mới ba mươi tuổi não nề xác ve…



Miền Nam dặm nẻo sơn khê

Tai bèo nón cối u mê vì mày

Thương cho đất nước non này

Giấc mơ hoang tưởng cáo cầy Mác Lê



Mưa hồng cờ đỏ râu dê

Vịt vờ hoa phượng tỉ tê nhập nhằng

Hồ Mao chủ nghiã thiên đàng

Bán chôn nuôi miệng mặt thằng Công Sơn.



8.4.2012 Lu Hà



Nhạc Sĩ Còm

cảm tác từ tấm ảnh



Kià cu Trịnh hom hem rệu rã

Sau đít chai ti hí mắt lươn

Làm nghề chỉ điểm chui luồn

Dở ngô dở ngọng bán trôn nuôi mồm



Con cóc cụ chồm hôm mật vụ

Nhạc thơ ca sa đoạ lương tâm

Xăm lăng chiếm đoạt miền Nam

Con đường cách mạng âm thầm đảng trao



Con chó săn gâu gâu suả mãi

Cảnh thương đau tê tái than ôi!

Anh đi bỏ lại cuộc đời

Mẹ cha già yếu còn người em yêu…



Tên nhạc sĩ sớm chiều rên rỉ

Dụ Khánh Ly í ới người ơi!

Miền Nam quân đội rã rời

Quyên đi lý tưởng giống nòi tổ tiên



Quân bắc cộng ngang nhiên chính nghiã

Giải phóng quân trí trá yêu ma

Còn thêm mấy ngã trọc đầu

Đảng viên cộng sản thày tu trong chuà…



Lời tăm tối miễn sao ảo não

Nghe mủi lòng nhạc điệu lâm ly

Việt gian lọc lõi chai lỳ

Đánh đòn tâm lý u mê đến cùng



Hết thú săn bẽ bàng thân chó

Sang thăm Nga trả nợ công lao

Ngồi suông xin chịu hầu bà

Xun xoe nịnh bợ lấm đầu quản chi…



Chết nhăn răng mấy lời trăn trối

Muốn được chôn cùng với đảng viên

Sinh thời đâu đã dễ quên

Bo bo trệu trạo nuốt liền chẳng trôi…



Thủ tướng Kiệt chia bôi quả thực

Gửi gạo luôn để vực đứng lên

Tuy rằng đảng vẫn chẳng quên

Cha là mật vụ bon chen một thời…



Ông tướng Giáp cười ruồi khinh bỉ

Phải đề phòng tính khí thằng Sơn

Nó là con chó liếm trôn

Phòng ngưà phản trắc bán hồn cho ma…



Đảng lợi dụng lời ca bôi bác

Tôn thằng Sơn lên bậc thiên tài

Lại còn tên phố dựng đài

Ươn hèn nhục nhã canh dài đêm thâu…



Vì Hán hoá mưu đồ chiến lược

Cần công an tàn ác côn đồ

Miễn sao kiếm được lắm đô

Ngư dân chết rụi phởn phơ giặc Tàu.



8.4.2012 Lu Hà




Vịt Giời Lên Tiếng

gửi Trần Thiên Tâm và một cam nặc danh



Tôi đồng ý giơ tay biểu quyết

Đồng chí Trần nói thật là hay

Lu Hà hắn cứ hăng say

Làm thơ chống cộng kiểu này khó coi



Tôi thấy hắn thơ dài dằng dặc

Như cái loa cuả bác ngày nào

Kiểu này vô hiệu cách nào

Mì tôm ngắn gọn dồi dào nhai luôn



Đành đểu cáng mượn tên cuả nó

Là công an mật vụ đảng trao

Phản hồi nhí nhố lao nhao

Miễn sao cuối tháng nhiều xu là mừng



Thơ nhàm chán dài dòng mắng mỏ

Lũ chúng ta sâu đỏ việt gian

Đảng mình vì nước vì dân

Ấm no hạnh phúc muôn vàn xương khô



Trần Thiên Tâm dở ngô dở ngọng

Sao chịu yên cay đắng bẽ bàng

Đảng ta trên cõi thiên đàng

Hồ Mao Lê Mác lâng lâng thiên bồng



Phải lên tiếng đại đồng thế giới

Có ba Tàu quyết chí tiến lên

Bao nhiêu cuả cải lợi quyền

Kiên trì bám chặt tài nguyên bán dần



Hãy suy nghĩ đừng nên viết nưã

Thơ như vè chán quá đi thôi

Đọc không chịu nổi nưã rồi

Lan Viên Xuân Diệu một thời chưá chan



Anh Tố Hữu muôn vàn thương nhớ

Trần Thiên Tâm nức nở xót xa

Thiên tài chói lọi ngàn thu

Ếch ương cóc nhái bài ca u hoài…



Trần Thiên Tâm anh tài văn bá

Chẳng viết gì vì quá khiêm nhường

Thơ hay đâu dám phô trương

Đầu râu tóc bạc giưã đường đi qua…



8.4.2012 Lu Hà



Đời tôi chưa bao giờ nghe một bài hát nó tối nghiĩa mà não nuột như thổi kèn đám ma như vậy. Đúng là cộng sản thâm độc thật, chẳng khác gì mẹo cuả Trương Lương ngày xưa cho lính thổi kèn và hát những bài dân ca bên trại quân Sở, làm cho Hạng Võ phải bại trận. Nhưng Trương Lương là người yêu nước sau khi giúp Lưu Bang giang sơn thanh bình thì ông ta đi tu và xa lánh thế tục vì ông sợ Lưu Bang sẽ giết chết ông.



Thằng Sơn nó viết bài hát này cứ thổi vào tai binh sĩ miền Nam cộng hoà thì sẽ làm cho họ rã đám đảo ngũ thôi, còn sức đâu mà chiến đấu bảo vệ tổ quốc nưã. Đểu cáng lưu manh thật không ai như thằng Sơn mất dạy này.Nghe mà tởm lợm vô cùng, nhưng thiên hạ vẫn khối đưá mê mới lạ.





Cáo Hồ Thầm Mong

cảm tác nghe nhạc Trịnh: Vết Lăn Trầm



Vết lăn trầm u mê hoang dại

Mà con nào rên rỉ hát ca

Sặc mùi tử khí ma tà

Dẫn đưa tuổi trẻ sa đà tối tăm



Bài ca dao Việt Nam cồn đá

Trên ngai vàng chó má việt gian

Thoảng bay cát bụi tro tàn

Theo chân Tố Hữu dã man bạo tàn



Tên mật vụ chó săn suả láo

Thằng bất lương vô đạo âm u

Ngủ đi vĩnh biệt quê nhà

Thiên đàng vĩnh cửu mặn mà Mác Lê



Rồi chợt thấy tái tê hiu quạnh

Tiếng sói tru lành lạnh nhà tang

Khuyên con cam chịu dở dang

Con đường cách mạng quê hương dạt dào



Đừng nuối tiếc tuổi đào hoa nở

Vững lòng tin sự nghiệp cơ đồ

Đôi tay mẹ vẫn dang chờ

Chuyện xưa cổ tích nghẹn ngào con ơi!



Lời lộn xộn đười ươi gầm rú

Thảm thê sao ghê sợ thế Sơn

Tài con chó cún chui luồn

Nhe răng suả láo chúng còn thích nghe



Đúng là lũ uế xù ngu muội

Dắt tay nhau bóng tối sương mờ

Mù loà sờ soạng hoang vu

Bật cười khanh khách cáo Hồ thầm mong



9.4.2012 Lu Hà







Thối Như Nhạc Trịnh Công Sơn



Thằng Sơn đâu có trái tim

Một con thú dữ săn tìm hư danh

Oán hờn ngùn ngụt trời xanh

Mưu toan chính trị Ba Đình chủ trương



Chó săn nghiệp vụ canh chuồng

Buôn dân bán nước quê hương thảm sầu

Đàn ca cóc nhái mịt mù

Thối lòng chiến sĩ cộng hoà miền Nam



Vênh vang thiếu tá quân hàm

Chui váy bà Kiệt tối tăm lạc loài

Ngàn thu nhục nhã đười ươi

Khánh Ly cùng hội thò đuôi cẩu hèn



Khàn khàn vịt đực bon chen

Bê đê đồng bóng dế mèn phiêu lưu

Ước mơ khắp trái tinh cầu

Mưa hồng tầm tã trên đầu dân đen



Viết văn lộn xộn liên miên

Nào cô gái Diễm mẹ hiền cuả ta

Ú a ú ớ ma tà

Mác Lê đạo tặc vịt gà ngỗng ngan



Kià bầy mật vụ công an

Mậu xuân sáu tám máu tràn biển Đông

Thằng Sơn chỉ điểm hai lòng

Xác người tanh tưởi trên dòng Cửu Long



Lại còn vờ vĩnh xót thương

Bài ca xác chết bất lương nào bằng

Em tôi rên rỉ bẽ bàng

Mồm thằng Sơn thối quỷ vàng hoan ca



Cháu con việt cộng sa đà

Chí Phèo thị nở mặn mà thiết ta

Tình yêu giai cấp bao la

Giết đi giết nưã cha già mừng vui.



9.4.2012 Lu Hà




Còn ngày nay đáp l
i sông núi của Trúc H - Nam Lc phe đảng âm nhạc tà lọt hippi là li sáng tác mp m tăm ti theo kiu Trịnh Công Sơn đ ca ngi cng sản và quân đi nhân dân




Nhạt Nhòa Dollar

cảm tác nhạc Trúc Hồ: Đáp Lời Sông Núi



Lời sông núi tổ tiên dân tộc

Xui chúng mày phản quốc hại dân?

Trò hề quân đội việt gian

Hy sinh cho đảng giang san lụi tàn



Triệu khối óc tim gan thối rữa

Mác Lê Nin chủ nghĩa hư vô

Lý Trần Lê Lợi mịt mờ

Nga Xô Trung Cộng Mao Hồ phởn phơ



Xin hiến trọn dư đồ lãnh thổ

Rừng biển này cây cỏ tang thương

Xung phong dưới ngọn cờ hồng

Hành tinh nhuộm đỏ quê hương loài người



Các đồng chí tanh hôi dã thú

Vì lợi quyền cáo cú đảng ta

Trúc Hồ qùy xuống ngợi ca

Bà Trưng Bà Triệu sơn hà của ai?



Bốn ngàn năm hình hài xứ xở

Đến bây giờ mới có vận may

Công Sơn Tố Hữu một bầy

Xàng xê xang xế đọa đầy tâm can



Những bản nhạc lường gàn trí trá

Cánh tay dài chó má điêu ngoa

Đặc công văn hóa ma tà

Tung tăng nhảy nhót nhạt nhòa đô la



Xin chữ ký ba hoa thỉnh nguyện

Hàng vạn người xao xuyến thiết tha

Việt Khang đau khổ quê nhà

Phổng phao Hồng Thuận ngọc ngà tấm thân



Tiền quyên góp vừa ăn vừa uống

Lên diễn đàn tận hưởng niềm vui

Chí Phèo thị Nở ngậm ngùi

Đấu tranh dân chủ dập vùi biển khơi



15.12.2013 Lu Hà







 Một Cặp Tấu Hề



Văn công lộ diện Trúc Hồ

Tấu hề Hồng Thuận vịt vờ hát ru

Việt Khang thong thả ngồi tù

Bốn năm gông mọt vi vu đó mà



Hai năm quản chế nằm nhà

Việt gian sâu bọ sơn hà đảo điên

Đi xin chữ ký moi tiền

Thương dân yêu nước thôi miên đồng bào



Hội đoàn chống cộng xôn xao

Răn đe tổng thống mẹo nào hay hơn?

Cáo cầy thủ hạ lon ton

Tự do dân chủ luồn trôn giặc Tàu



Đô la quyên góp nhiệm màu

Cánh tay của đảng bí bầu ầu ơ

Đàn cừu vong quốc lơ mơ

Say xưa nhảy nhót mịt mờ trắng đen



Loanh quanh cũng chỉ vì tiền

Thiên đàng chủ nghĩa lợi quyền ăn chia

Asia sắp chầu rìa

Bởi ông Ngô Kỷ râu ria cạo rồi…



15.12.2013 Lu Hà







Tội Trạng Con Cua Càng



Con cua tám cẳng hai càng

Mai nó đỏ gạch do thằng Chí Minh

Trúc Hồ Đỗ Phủ hiến mình

Hoàng Trung Nam Lộc Trúc Sinh Tự Cường



Thành Nhân Việt Dzũng xù lông

Lon ton Khanh Tuấn ra công sủa hoài

Âm mưu cộng sản cấy gài

Văn công tuyên vận lạc loài việt gian



Đồng bào hải ngoại chứa chan

Tình thương dân nước nồng nàn thiết tha

Kìa bầy chó sói ma tà

Xàng xê xang xí nhạt nhòa quốc gia



Đàn cừu lớn bé trẻ gìa

Nhân quyền dân chủ râu ria xồm xoàm

Hoa Kỳ tổng thống nhẫn tâm

Rửng rưng quốc hội chẳng tham thú gì?



Đàn gà quang quác như ri

Van xin chữ ký thầm thì nhỏ to

Việt Tân Hồng Thuận lẳng lơ

Trò hề chính trị ngẩn ngơ bò vàng



Hát hò ca sĩ bẽ bàng

Lung linh ánh mắt mơ màng viển vông

Uớc mơ sao thấy thiên đường

Ngày về trở lại quê hương xa mù.



16.12.2013 Lu Hà







Kiêu Binh Ngạ Qủy Tanh Hôi

cảm tác nhạc Trúc Hồ: Đáp Lời Sông Núi



Đáp lời sông núi khó coi

Mẹ cha chúng nó nực cười việt gian

Ngợi ca quân đội nhân dân

Kiêu binh cộng phỉ sát nhân lạc loài



Oán hờn ngùn ngụt trần ai

Đau thương tang tóc canh dài lệ chan

Tò te con cháu Lý- Trần

Lâm nguy tổ quốc cù lần xướng ca



Trúc Hồ Hồng Thuận la cà

Van xin chữ ký đô la đầy hòm

Kìa bầy cẩu tặc chồm hôm

Việt Tân chấm mút om xòm xóm thôn



Quyết tâm bảo vệ giang sơn

Theo chân Tàu Cộng bán trôn nuôi mồm

Văn công khố rách áo ôm

Loăng quăng sân khấu thối thơm để đời



Đồng bào hải ngoại than ôi!

Thương đàn cừu dại tả tơi rã rời

Nai lưng đổ giọt mồ hôi

Bảo nhau quyên góp thịt xôi giá hời



Tình yêu tổ quốc giống nòi

Bà Trưng bà Triệu biển khơi trập trùng

Quê hương gắn bó thủy chung

Vi trùng chấy rận hiểm hung cộng đồng



16.12.2013 Lu Hà




Trò Nhân Đạo Bịp Của Bọn Đặc Công Đỏ



Bảo cứu Việt Khang thoát đọa đầy

Vạn ngàn chữ ký  tưởng là hay

Trúc Hồ ngây ngất tiền đầy túi

Hồng Thuận lả lơi bạc chất đầy

Nhân đạo món hàng thành quả đắng

Tình thương lường gạt mới chua cay

Án tù vời vợi đau lòng sáo

Sân khấu trò vui lũ cáo cầy



Hãy dẹp luôn đi lũ cáo cầy

Dương cao biểu ngữ trái tim ngay

Việt gian cộng sản văn công vận

Bán nước buôn dân đĩ điếm ngày

Ai kẻ phá tan trò bịp bợm

Nào người tỉnh ngộ hết cơn say

Đàn cừu ngơ ngác như  thầm hỏi

Sói dữ trong nhà chịu bó tay?



22.12.2013 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét